Sở Môn Lang

Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Đạo Bất Đồng (Thượng)

❊ ❊ ❊

Mấy gã hán tử không ngờ rượu lang này không phải loại liệt tửu bình thường, nhập khẩu nóng bỏng, xuống bụng lại càng thiêu tâm đốt cốt.

Gã hán tử mặt đỏ tặc lưỡi, ngạc nhiên hỏi Sở Lang: “Rượu thật liệt! Ngươi tuổi còn nhỏ mà uống được loại rượu liệt như thế này sao?!”

Sở Lang vẫn điềm nhiên, đáp: “Uống quen rồi, uống rượu khác lại thấy vô vị. Thứ rượu này đối với ta mà nói vẫn chưa đủ mạnh.”

Sở Lang quay lại bàn ngồi xuống, nghe được anh hùng sự tích của Đại Hà Vương, trong lòng Sở Lang cũng vô cùng ngưỡng mộ, tâm tư khó mà bình tĩnh nổi.

Thiếu niên ngồi đối diện nhìn Sở Lang hỏi: “Rượu của ngươi thực sự rất liệt sao?”

Lúc này chén rượu của thiếu niên vừa vặn cạn, Sở Lang liền nhấc hồ rượu rót cho thiếu niên một chén, ý là muốn người kia nếm thử.

Thiếu niên cũng không từ chối, nâng chén rượu uống cạn.

Một chén rượu liệt xuống bụng, thiếu niên mặt không biến sắc, nói: “Cũng tính là liệt, nhưng khẩu cảm tệ, không thuần hòa, lại càng không có hậu vị miên trường.”

Sở Lang nói: “Không nhìn ra đấy, ngươi nhỏ tuổi như vậy mà đã uống được loại rượu liệt thế này. Đối với rượu lại còn rất sành sỏi.”

Thiếu niên nói: “Ngươi cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, chẳng phải cũng thích uống liệt tửu sao?”

Sở Lang nói: “Nếu không phải có việc gấp phải lên đường, ta đã muốn cùng tiểu huynh đệ uống vài chén thật đã.”

Thiếu niên nói: “Tửu phùng tri kỷ, đạo bất đồng, uống bao nhiêu cũng vô vị.”

Sở Lang cười nói: “Biết đâu chúng ta lại là ‘đồng đạo’ thì sao.”

Thiếu niên lắc đầu, nghiêm túc nói: “Con ‘đạo’ ta đi không giống với chúng nhân, cực ít người có thể ‘đồng đạo’ với ta. Ta không thích thiếu nợ ân tình, ngươi mời ta một chén, ta trả lại ngươi.”

Thiếu niên cầm lấy hồ rượu của mình rót đầy cho Sở Lang, Sở Lang liền bưng lên uống. Rượu của thiếu niên tuy ngon hơn rượu của Sở Lang, thuần hòa miên trường, nhưng lại không hợp khẩu vị của Sở Lang.

Sở Lang nói: “Ta vẫn thích uống loại rượu liệt nóng rát thiêu tâm này hơn.”

Thiếu niên nói: “Chẳng phải ta đã nói rồi sao, ‘đạo’ của ngươi và ta bất đồng. Hiện tại chúng ta huề rồi.”

Sau đó thiếu niên không nói gì nữa, tiếp tục cẩn thận ăn con cá của mình.

Lúc này tiểu nhị mang cơm thức ăn của Sở Lang lên, Sở Lang cũng bắt đầu dùng bữa. Vì muốn tranh thủ thời gian nên Sở Lang ăn khá nhanh. Rượu no cơm chán, hắn thanh toán rồi đứng dậy.

Thiếu niên kia vẫn đang ăn, Sở Lang nói với y: “Ngươi cứ ăn thong thả, ta phải đi con ‘đạo’ của ta đây.”

Thiếu niên dùng một giọng điệu khác lạ nói: “Ngươi cứ từ từ đi, đi cho tốt…”

Sở Lang cưỡi ngựa ra khỏi thành, trời đã ngả về chiều. Ánh hoàng hôn tràn ngập khắp đất trời, nhuộm bầu trời và mặt đất thành một màu đỏ thẫm. Để sớm đến Đại Hà Châu, Sở Lang chuẩn bị lên đường trong đêm.

Sở Lang đi được hơn hai dặm, phía trước xuất hiện một cánh rừng. Hắn phải xuyên qua cánh rừng này, Sở Lang liền thúc ngựa vào rừng.

Lúc này rừng thu dưới ánh tàn dương hiện lên một vẻ đẹp đặc sắc mới lạ. Sở Lang đột nhiên cảm thấy cây cối xung quanh đang lay động, lá rung, cỏ hoa chao đảo, tựa như có quỷ mị u linh đang thoắt ẩn thoắt hiện.

Sở Lang cảm thấy có chút không ổn.

Đột nhiên, con ngựa Sở Lang đang cưỡi phát ra một tiếng hí đau đớn rồi đổ rạp xuống đất. Sở Lang cũng từ trên lưng ngựa vọt người lên. Con ngựa kia “ầm” một tiếng ngã xuống đất, Sở Lang cũng đáp xuống mặt đất.

Sở Lang nhìn con ngựa đổ gục, chỉ thấy miệng nó thổ huyết, trên cổ ngựa hiện rõ một lỗ máu.

Sở Lang tuy không biết ai đã ám sát con ngựa trong bóng tối, nhưng hắn hiểu nguy hiểm đang đến gần. Sở Lang không kịp suy nghĩ nhiều liền chạy về phía đông nam của rừng, ngay khi sắp chạy ra khỏi rừng cây, Sở Lang đột nhiên dừng bước.

Trong ánh tịch dương phía trước đứng một thân ảnh kiều nhỏ mảnh khảnh.

Đó là một nữ tử, mặc y phục màu lục đậm, trên mặt đeo mạng che. Một đôi mắt đen láy phóng ra hàn khí băng tuyết, cô ta nhìn chằm chằm Sở Lang. Khí băng tuyết trong mắt như muốn lan tỏa sang phía Sở Lang.

Sở Lang không khỏi cảm thấy lạnh buốt như bị gió hàn thổi qua.

Đồng thời Sở Lang cũng kinh ngạc thân pháp của nữ tử này cao tuyệt quỷ dị. Nếu không phải cô ta hiện thân, Sở Lang chỉ có thể cảm giác dị thường chứ khó lòng bắt được thân ảnh của cô ta.

Nữ tử này chính là người bí ẩn được kẻ mặt xanh gọi là Tiểu Chủ trong núi hôm nọ.

Tiểu Chủ dùng giọng điệu hí hước nói: “Chạy à, chạy đi, cuối cùng cũng chạy đến cầu Nại Hà. Tuy ta không phải Mạnh Bà, không thể cho ngươi một bát canh, nhưng ta có thể cắm một đao vào tim ngươi.”

Sở Lang nhìn nữ tử mảnh khảnh thấp hơn mình một cái đầu trước mặt, thầm nghĩ tám chín phần mười là nữ tử này đã giết ngựa của mình.

Sở Lang nói: “Cô nương, ta đào mộ tổ tiên nhà cô sao?”

Tiểu Chủ nói: “Mộ tổ tiên nhà ta vẫn ổn.”

Sở Lang lại nói: “Vậy ta sàm sỡ mẹ cô à?”

Tiểu Chủ nói: “Ngươi đến xách giày cho mẹ ta cũng không xứng!”

Sở Lang liền cáu tiết mắng: “Ta không đào mộ tổ tiên cô, hai là không sàm sỡ mẹ cô! Ta còn không quen biết cô, tại sao cô muốn giết ngựa của ta? Còn muốn cắm một đao vào tim ta!”

Tiểu Chủ đảo đôi mắt đẹp, lướt qua một tia giảo hoạt khó mà nhận ra, cô ta nói: “Thế này đi, ngươi thành thật trả lời câu hỏi của ta, ta liền không làm khó ngươi.”

Sở Lang nói: “Hỏi đi!”

Tiểu Chủ nói: “Vì sao ngươi lại dò hỏi chuyện liên quan đến Đại Hà Vương ở quán rượu? Ngươi là người thế nào của hắn?”

Sở Lang sững người, mình dò hỏi Đại Hà Vương ở quán cơm sao nữ tử này lại biết? Chẳng lẽ cô ta lúc đó cũng ở trong quán cơm? Nhưng Sở Lang nhớ lúc đó trong tiệm không có nữ tử trẻ tuổi.

Sở Lang đương nhiên không thể nói thật, hắn đáp: “Hà Vương là nhân vật ta ngưỡng mộ nhất, nhưng lại không có duyên diện kiến, ta chỉ là muốn biết thêm nhiều anh hùng sự tích về Hà Vương. Vì vậy ta mới dò hỏi.”

Nữ tử nói: “Hồ ngôn! Nhất định là có ý đồ khác!”

Sở Lang nói: “Tin hay không tùy cô. Hiện tại cô hỏi xong rồi, ta có thể đi được chưa?”

Sát ý trong mắt Tiểu Chủ chợt hiện, cô ta lạnh lùng nói: “Ngươi có thể chết rồi!”

Sở Lang trợn mắt nói: “Cô đã hứa với ta, ta nói rồi sẽ tha cho ta! Cô nuốt lời!”

Tiểu Chủ cười lạnh: “Nếu lời nói đều giữ lời, thì ai còn dám nói chuyện nữa. Vả lại thứ ngươi nói cũng đâu phải lời thật!”

Sở Lang tức giận mắng: “Đồ đàn bà không biết xấu hổ! Hèn gì che mặt không dám gặp người. Lão tử liều với cô!”

Sở Lang ra tay trước, tung liên tiếp hai chưởng đánh về phía Tiểu Chủ. Hai đạo chưởng ảnh bay tới, Tiểu Chủ đột nhiên xoay người, như một cơn lốc xoáy. Hai đạo chưởng ảnh của Sở Lang bị hóa giải thành hư không.

Sở Lang ngạc nhiên, không ngờ võ công của nữ tử này lại cao đến vậy.

Thân hình Tiểu Chủ cũng như gió lốc lao về phía Sở Lang, Sở Lang cũng biến chiêu, tay phải khum năm ngón thành trảo, vài luồng khí xanh đậm u uất tỏa ra từ đầu ngón tay bay về phía Tiểu Chủ.

Tiểu Chủ hừ lạnh một tiếng.

“Độc chưởng! Hóa ra là một tiểu độc vật, ngươi thực sự đã dùng sai chỗ rồi!”

Tiểu Chủ xoay người càng nhanh, không còn phân biệt được thân hình thật, chỉ thấy ảnh tượng quay cuồng, hiệp thành từng trận kình phong, kình khí mang độc của Sở Lang bị kình phong do cô ta tạo ra thổi tan. Thân hình Tiểu Chủ cũng đã tới cận kề Sở Lang, trong ảnh tượng đang xoay tròn như lốc xoáy liên tục tung ra những chưởng ảnh nhỏ nhắn. Chưởng nhỏ phân phi, chiêu thức kỳ diệu, không ngừng đánh về phía Sở Lang.

Sở Lang chỉ đành toàn lực ứng phó sự tấn công của Tiểu Chủ. Nhưng công lực, võ công, khinh công của Tiểu Chủ đều cao hơn Sở Lang rất nhiều. Đặc biệt chiêu thức ác độc quỷ dị, Sở Lang càng lúc càng khó chống đỡ. Thực lực chênh lệch, chưa đánh được bao nhiêu chiêu, chân trái Sở Lang đã bị Tiểu Chủ đá trúng một cú đại lực.

Sở Lang kêu đau rồi ngã nhào xuống đất.

Sở Lang ôm chân kêu lên: “Gãy rồi gãy rồi, cô đá gãy chân lão tử rồi!”

Tiểu Chủ dừng động tác xoay tròn, cô ta bước về phía Sở Lang. Trong mắt cô ta lấp lánh một loại hung tàn.

“Ta đã nói là muốn cắm một đao vào tim ngươi, ta nói là làm.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:15
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.