Thâm Hải Dư Tẫn

Lượt đọc: 56673 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 728
Không xác định, không liên tục

❊ ❊ ❊

Trong tiếng xương cốt biến dạng liên tục cùng khói bụi đen kịt bốc lên, mười hai chiếc chân đốt đen nhánh đối xứng lại lan ra, sinh trưởng. Lớp giáp xương đen kịt dần bao phủ cơ thể Sherry, những gai xương sắc lêm như dao găm ánh lên màu máu lạnh lẽo — Sherry đã khôi phục hình thái U Thúy Ác Ma.

Nàng thích ứng và khống chế hai hình thái của mình với tốc độ đáng kinh ngạc. Khả năng điều khiển cơ thể này ngày càng thuần thục, quá trình này không giống "học tập" từ đầu, mà giống như những kiến thức đó đã thấm nhuần trong đầu và sâu thẳm cơ thể nàng. Giờ đây, nàng chỉ đơn thuần "hồi ức" lại chúng.

Khẽ động những chân đốt phụ trợ di chuyển sau lưng, Sherry duỗi tay duỗi chân rồi hài lòng gật đầu: "Ở cái nơi quái quỷ này, có chút sức mạnh vẫn an tâm hơn."

A Cẩu ngước nhìn Sherry, giờ đã cao lớn hơn nó rất nhiều. Bất chợt, một đám khói bụi xoáy tròn bao phủ lấy nó, như thể tan ra, thu mình lại và hòa vào bóng tối bên cạnh Sherry.

Duncan lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Chờ đến khi Sherry ổn định hình thái, anh mới tiến lên nói: "Ta cứ tưởng ngươi sẽ mâu thuẫn với hình dạng Ác Ma của mình chứ – dù sao, chuyển đổi hình thái kịch liệt như vậy là một chuyện vô cùng... thách thức thế giới quan của người bình thường."

"Đến U Thúy Thâm Hải rồi còn quan tâm đẹp xấu làm gì?” Sherry đáp, dùng chân đốt sau lưng dẫm lên phiến đá. "Ta là. cái gì ấy nhỉ, à, người thực dụng'. Ưu tiên đảm bảo an toàn sống sót, sau đó mới cân nhắc sống thế nào. Với ta, hình hài Ác Ma này chăng có gì không tốt. Rất khỏe, lại trâu bò, quá hữu dụng ở U Thúy Thâm Hải. Nếu phải nói có khuyết điểm gì, thì có lẽ là nó không tự chủ hấp thụ hài cốt Ác Ma đã chết. Nghĩ lại vẫn thấy hơi ghê tởm."

Vừa dứt lời, đầu chó thò ra từ bóng tối dưới chân nàng: "...Thật ra ta thấy vị cũng không tệ mà – Sherry, ngươi thật sự không nếm thử khúc xương ta mang cho ngươi sao?"

Sherry không chút do dự: "Không cần, khó ăn!"

Duncan lặng lẽ nhìn cảnh này, trên mặt dần lộ ra nụ cười.

"Vậy việc tiếp theo của chúng ta chỉ còn là tìm đến 'U Thúy Thánh Chủ' kia thôi," anh lên tiếng, kéo chủ đề trở lại trọng tâm. "Nơi này đầy những hòn đảo nổi đếm không xuể, quy mô không gian vượt xa dự tính ban đầu – A Cẩu, ngươi có thể xác định chúng ta đang ở đâu không?"

Đầu chó lại thò ra từ bóng tối. A Cẩu nghiêm túc nhìn quanh, gật đầu với thuyền trưởng: "Nơi này hăn là tầng trên của Hoang Vu Giun - khu vực gần tỉnh không' nhất. Nếu ta đoán không sai, chúng ta cần đi xuống dưới.”

Duncan tò mò: "Xuống dưới?"

A Cẩu gật đầu, trao đổi nhanh với Sherry rồi tiến đến rìa vùng hoang tàn đổ nát, thăm dò nhìn xuống khoảng không Hỗn Độn vô biên.

Dưới các hòn đảo nổi, trong hư không, ánh sáng tinh tú Hỗn Độn càng thêm yếu ớt. Lờ mờ có thể thấy nhiều hòn đảo trôi nổi hỗn loạn trong bóng tối. Nhưng tận cùng dưới đáy, lại mơ hồ có thể thấy thứ gì đó... lấp lánh ánh sáng nhạt.

Ban đầu, Duncan tưởng đó là một mảng "tinh không" khác treo lơ lửng dưới đáy U Thúy Thâm Hải, nhưng nhanh chóng nhận ra, những điểm sáng mờ ảo kia là ánh đèn lấp ló trên bề mặt một cấu trúc khổng lồ đến khó tin.

Những điểm sáng yếu ớt, gần như bị bóng tối nuốt chửng, được bố trí ở nơi xa xăm, mơ hồ bao quanh những nhánh cây uốn lượn và một loạt đơn vị ở trung tâm mỗi nhánh - trên "thân cây”, ánh đèn dày đặc hơn một chút, lại lộ ra vẻ chậm chạp di chuyển như sinh vật sống.

Duncan đứng ở rìa đại địa đổ nát, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào những điểm sáng ảm đạm mà dày đặc. Anh không thể phán đoán từ đây xuống dưới kia bao xa, cũng không thể biết "bản thể" đằng sau những điểm sáng đó lớn đến mức nào. Nhưng chỉ cần quan sát sơ lược thế này, anh cũng có thể hình dung ra đó là một quái vật khổng lồ đến mức nào.

"Đó chính là U Thúy Thánh Chủ – 'Mẫu thể' của mọi Ác Ma, cũng là kết cục của Ác Ma sau khi chết," A Cẩu nói từ trong bóng tối, giọng mang theo một chút cảm khái khó tả. "Thân thể hắn trải dài đến tận cùng U Thúy Thâm Hải, dưới đáy tất cả hòn đảo tan vỡ. Phần thực thể có thể thấy được của hắn tương đương với hàng chục, hàng trăm thành bang. Còn phần không thể thấy – những xúc tu của hắn đâm xuyên qua 'đáy' U Thúy Thâm Hải, kéo dài đến tận á không gian, không thể tính toán hay phán đoán bằng bất kỳ ngôn ngữ toán học nào."

"Mỗi phút mỗi giây, vô số cơ chất Ác Ma sinh sôi từ vực sâu tăm tối kia. Chúng như sương mù nhẹ nhàng, nương theo những cơn gió vô hình không theo quy luật rời khỏi 'đáy' và được đưa lên các hòn đảo nổi này thông qua một loạt đứt gãy không gian gián đoạn. Chúng nuốt chửng lẫn nhau, biến thành đủ loại thực thể trong quá trình này, sau đó không ngừng nghỉ chém giết tranh đấu. Ác Ma chết đi lại hóa thành khói bụi, nhão nhoét như bùn, du đãng một quãng ngắn hoặc dài rồi trở lại vực sâu, bị Thánh Chủ hấp thụ. Cứ thế, vòng đi vòng lại, tuần hoàn không thôi."

"Ta đã thoát khỏi vòng tuần hoàn này... nhưng điều đó không có ý nghĩa gì với toàn bộ U Thúy Thâm Hải. Vòng xoáy thôn tính giữa các Ác Ma sẽ không dừng lại, 'Vận hành' của 'Thánh Chủ' cũng vĩnh viễn không có hồi kết."

Duncan lặng lẽ nghe A Cẩu kể, không ngắt lời cho đến khi giọng đối phương tắt hẳn. Anh khẽ gật đầu: "Vậy chúng ta chỉ cần xuống dưới là được?”

"Đó mới là vấn đề. 'Xuống dưới' ở đây không hề dễ dàng," A Cẩu ngẩng đầu từ trong bóng tối, nhìn thẳng vào mắt Duncan. "Ngài còn nhớ đặc tính quái dị và khó nhằn nhất của U Thúy Thâm Hải không?"

"...Ngươi nói đến sự gián đoạn không gian?" Duncan trầm ngâm. "Ta nhớ là chúng ta từng bàn về chuyện này. Ở U Thúy Thâm Hải, 'đến' một nơi khác từ một điểm là một chuyện rất bất định. Phương hướng và khoảng cách hoàn toàn ngẫu nhiên – nhưng khi chúng ta đi cùng nhau, ta không cảm thấy vấn đề này."

"Đó là vì chúng ta ở trên đảo. Trong phạm vi một hòn đảo đơn lẻ, không gian vẫn tuân theo cấu trúc liên tục mà chúng ta quen thuộc. Nhưng nếu rời khỏi những hòn đảo này..."

A Cẩu nói rồi nhặt một hòn đá vụn gần đó, vung tay ném nó ra khỏi phạm vi hòn đảo nổi, vào khoảng không bao la.

Hòn đá biến mất ngay lập tức trước mắt mọi người — vừa rời khỏi hòn đảo chừng hai ba mét, nó đã biến mất vào hư vô.

Alice trợn mắt nhìn hướng hòn đá biến mất, vài giây sau mới không nhịn được hỏi: "Hòn đá đi đâu rồi?"

"Không biết. Dù sao, chỉ có một tỷ lệ rất nhỏ là nó 'rơi xuống dưới'," A Cẩu lắc đầu. "Trên dưới trái phải trước sau, bất kỳ phương hướng nào, bất kỳ khoảng cách nào, bất kỳ điểm rơi nào, đều có thể xảy ra. Nó có thể đang rơi từ trên tinh không xuống, có thể đã đập vào đầu một con Ác Ma xui xẻo nào đó. Đương nhiên – cũng có thể rơi thẳng vào người U Thúy Thánh Chủ. Khi thực thể di chuyển trong khu vực 'hư vô' giữa các hòn đảo, mọi chuyện hoàn toàn ngẫu nhiên như vậy đấy."

Duncan cau mày: "...Vậy những Ác Ma 'tuần hoàn' kia 'tuần hoàn' giữa hòn đảo và Thánh Chủ cũng ngẫu nhiên như vậy?"

"Đúng vậy," A Cẩu gật đầu. "Tất cả đều dựa trên sự bất định – một Ác Ma sinh ra từ người Thánh Chủ có thể mất hàng trăm năm mới có thể có được thực thể trên một hòn đảo nào đó. Còn một bộ hài cốt Ác Ma bị giết bởi đồng loại, bị thả vào hư không, có thể phải 'rơi xuống' một nghìn năm trong bóng tối mới đến được U Thúy sâu thẳm nhất. Và việc 'rơi xuống' này có thể là về bất kỳ phương hướng nào..."

Nó vừa nói vừa ngước nhìn mảng tỉnh không ảm đạm phía trên.

"Và xét đến quy mô vô cùng tận của U Thúy Thâm Hải và số lượng Ác Ma, chúng ta thậm chí có thể nghi ngờ rằng trong số những cơ chất Ác Ma ban đầu phân hóa từ U Thúy Thánh Chủ, vẫn có một số đang trôi nổi trong bóng tối, chưa từng có được thực thể. Và trong số những Ác Ma chết vì chém giết sớm nhất, cũng có một số vẫn đang 'hạ xuống' trong mảng bóng tối đó, kéo dài suốt vạn năm đến nay mà vẫn chưa thể rơi xuống đáy – tất cả đều rất có thể xảy ra."

Bất định, gián đoạn, xây dựng trên những sự kiện ngẫu nhiên khổng lồ – một hệ thống "tuần hoàn Hỗn Độn"...

Quỷ dị thật!

Duncan nhíu chặt mày, vừa dựa vào miêu tả của A Cẩu để phác họa trong đầu một "trật tự" thế giới hoàn toàn khác thường, vừa trầm ngâm mở miệng: "...Nhưng khi đó, Thất Hương Hào đã từng đâm thẳng xuyên qua U Thúy Thâm Hải."

"Đúng vậy, cho nên đó mới là điều kinh khủng nhất,” ánh lửa lục u trong hốc mắt A Cấu hơi co lại. "Thực tế, so với việc bị một đám lửa từ trên trời giáng xuống đập chết, việc mmột vật có thể rơi từ trên xuống và nhất định sẽ rơi xuống đáy' mới gây chấn động hơn cho đám Ác Ma trong U Thúy Thâm Hải. Ác Ma không có tâm trí, nhưng ít nhất có thể đựa vào bản năng để sinh sống ở vùng đất Hồn Độn này. Sự xuất hiện của Thất Hương Hào hoàn toàn vi phạm 'quy tắc' nơi đây. Hiện tượng không thể hiểu được, không thể giải thích, vi phạm luật lệ mới là nguyên nhân khiến nhiều Ác Ma phát điên tại chỗ."

A Cẩu dừng một chút, ngữ khí đặc biệt nghiêm túc: "Ngài hiểu ý ta chứ? Đối với U Thúy Thâm Hải, việc 'một vật có thể rơi từ trên xuống dưới, và quá trình rơi xuống đó luôn đúng' là một điều hiển nhiên trong thế giới thực, nhưng ở đây nó là 'không thể diễn tả' – việc Thất Hương Hào rơi xuống không chỉ đơn giản là phá hủy vài hòn đảo, giết chết vài vạn hay mười mấy vạn Ác Ma. Nó 'đánh xuyên' chính là trật tự của U Thúy Thâm Hải."

Duncan nghĩ ngợi: "...Nói cách khác, vì sức khỏe tinh thần của đám Ác Ma ở đây, tốt nhất là ta đừng làm gì 'rơi xuống' ở đây nữa?"

"Không phải là vì sức khỏe tinh thần của đám Ác Ma – dù sao cách sống của chúng vốn dĩ không được khỏe mạnh cho lắm," A Cẩu lắc đầu. "Là vì sự 'khỏe mạnh' của U Thúy Thâm Hải. Nơi này vốn đã không ổn định, ngài lại nện một lần nữa, có khả năng sẽ sụp đổ thật đấy."

Duncan sờ cằm, nhất thời không nói gì.

Trong lúc anh cố gắng suy nghĩ cách giải quyết vấn đề gián đoạn không gian bên ngoài hòn đảo, tự hỏi nên đến vị trí "dưới đáy” của U Thúy Thánh Chủ như thế nào, anh đột nhiên cảm thấy có người kéo tay rrình.

Anh quay đầu, thấy đôi mắt to xinh đẹp của Alice.

Búp bê máy giơ tay lên, đưa một vật đen sì đến trước mặt anh: "Thuyền trưởng! Hòn đá!"

Duncan sững sờ, vẻ mặt có chút vi diệu: "Ừm, Alice, bây giờ không phải là..."

Anh đột ngột im bặt.

Hòn đá trong tay Alice. là hòn đá mà A Cấu vừa ném đi

Khoa Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.