Thâm Hải Dư Tẫn

Lượt đọc: 56555 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 757
Người đi xa

❊ ❊ ❊

Trong màn sương mù dày đặc đường như có một chất lỏng sền sệt, nặng nề bao phủ lấy mọi thứ. Chiếc Hải Ca Hào với thân tàu trắng muốt lướt đi như một bóng ma, cứ ngỡ sẽ tan biến bất cứ lúc nào trong biển sương vô tận này.

Tiếng gầm rú của lò hơi hạch tâm không biết từ khi nào đã biến thành một thứ âm thanh kỳ dị, chồng chất những tiếng vọng quái quái, trầm thấp nghẹn ngào. Ống dẫn trong khoang tàu thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng the thé, xen lẫn trong đó là tiếng lẩm bẩm như người đang mê sảng.

"Máy móc bắt đầu nhiễm tà rồi…" Kỹ thuật trưởng từ khoang máy trở về, báo cáo với thuyền trưởng tại đài chỉ huy: "Hương trấn an đã gần như vô dụng."

"Ngắt kết nối trục động lực tự động của máy tính, chuyển tất cả máy móc sang điều khiển thủ công, hạ áp suất lò hơi hạch tâm xuống khu vàng — hai giờ sau thay thế chất xúc tác Phí Kim," thuyền trưởng điềm tĩnh ra lệnh. "Giảm ca kíp của nhân viên khoang máy xuống ba tiếng một lần."

"Rõ, thuyền trưởng." Kỹ thuật trưởng cúi đầu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, giọng ông ta bỗng trở nên khàn đặc, như thể lồng ngực bị khoét một lỗ lớn, khí từ phổi thoát ra không kiểm soát. Nhưng dường như chẳng ai để ý đến điều đó — kỹ thuật trưởng rời đi, nữ thuyền trưởng với khuôn mặt lạnh lùng dõi theo bóng lưng ông ta, rồi thu lại ánh mắt.

Liếc nhìn thoáng qua, nàng chợt thấy trên lan can cạnh ghế thuyền trưởng xuất hiện những vết ri sét loang lổ. Những vết ri ấy chậm rãi lan rộng, như thể thời gian trôi nhanh, năm tháng tan rã.

Nhưng chỉ một giây sau, những vết rỉ sét kia biến mất như ảo ảnh. Nàng ngơ ngác một lúc, chưa kịp phản ứng thì một giọng nói trầm thấp, mơ hồ vang lên trong đầu. Một giọng nói thân thiết nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy, thì thầm với chính nàng:

"A… Các ngươi đã tới… Những con cá nhỏ của ta… Hãy bơi đi… Trở về dòng nước đi…"

Bên tai văng vẳng tiếng sóng biển rì rào, cảm giác lạnh buốt như bị nước biển nhấn chìm lan tỏa trên da thịt, khiến thuyền trưởng cảm thấy hoảng hốt. Nhưng chợt, nàng bừng tỉnh khỏi cơn hoảng hốt ấy.

Có người ở phía xa kêu lớn, là thợ lái trên tàu: "Thuyền trưởng! Trong sương mù có vật gì đó!"

Thuyền trưởng lập tức tỉnh táo lại, quay phắt về phía mạn đài chỉ huy. Ánh mắt nàng xuyên qua khoang tàu rộng lớn, chợt thấy một vệt sáng lục u ám đang dâần hiện lên trong sương mù, tựa như một con quái thú khổng lồ đang chậm rãi tiến đến. Vệt sáng ấy dần định hình, và trong mắt nàng, nó phác họa nên hình dáng một chiếc thuyền khác.

Một chiếc thuyền lớn với quy mô kinh người, mũi tàu cao vút, cánh buồm mờ ảo từ trong sương mù tiến đến. Nó xuất hiện từ phía sau, nhẹ nhàng như một cơn gió, dễ dàng đuổi kịp chiếc Hải Ca Hào đang vận hành hết công suất. Nó luôn bị bao phủ bởi một tầng "cảm giác vặn vẹo" mơ hồ, đến nỗi không ai có thể nhìn rõ chi tiết trên thuyền. Nhưng thuyền trưởng Hải Ca Hào vẫn nhận ra ngay lập tức những đặc điểm nổi bật trên chiếc thuyền lớn kia —

"Là Thất Hương Hào!" Thuyền trưởng thất thanh. "Sao nó lại xuất hiện ở đây!?"

"Chiếc thuyền kia tới rồi!" "Thất Hương Hào!?" "Nó không phải ở Cảng Khinh Phong sao?!" "Nó đang tới gần!"

Trên cầu tàu cũng vang lên những tiếng kinh hô. Thợ lái nhanh chóng bước đến bên ghế thuyền trưởng: "Thuyền trưởng, chiếc thuyền kia đang tiến về phía chúng ta."

". Bắn tín hiệu đèn, hỏi thăm ý đồ của đối phương," thuyền trưởng suy nghĩ một chút, lập tức ra lệnh. “Toàn bộ cảnh giới, tăng áp lực lò hơi giáo đường — đây là biên giới, đừng tùy tiện tin vào bất cứ thứ gì mình nhìn thấy, đó không nhất định là "Thất Hương Hào' mà chúng ta biết.”

Thợ lái lập tức tuân lệnh. Dàn đèn hiệu bên mạn thuyền Hải Ca Hào bắt đầu phát ra một loạt tín hiệu, những ánh sáng cường độ cao nhấp nháy theo quy luật xuyên qua màn sương dày đặc, cất tiếng kêu lặng lẽ trong vùng biển không xác định này.

Mọi người trên cầu tàu đều vô cùng căng thẳng nhìn vào chiếc thuyền lớn đang dần tiến đến trong sương mù dày đặc. Nhưng ở một khoảng cách nhất định, nó đột nhiên trở nên mờ ảo hơn, như một ảo ảnh ma quái. Một lát sau, thuyền trưởng chợt thấy ánh lửa chói mắt xuất hiện gần mũi tàu Thất Hương Hào — ánh lửa lóe lên trong sương mù, lặp lại theo quy luật.

Chiếc thuyền ma quái kia đang đáp lại tín hiệu đèn, và còn muốn giao tiếp?

Vô số ánh mắt lặng lẽ dõi theo những ánh lửa nhấp nháy, còn thuyền trưởng thì nhìn vào tín hiệu đèn kia, dần nhíu mày. Một lúc sau, thợ lái nhanh chóng bước đến: "Thuyền trưởng, Thất Hương Hào đánh tín hiệu nói gửi lời chào đến chúng ta… Không có gì khác."

Thuyền trưởng cau mày, vẻ hoang mang thoáng hiện trên khuôn mặt lạnh lùng. Nhưng sự hoang mang ấy nhanh chóng bị cắt ngang: Khóe mắt nàng liếc thấy bóng dáng chiếc thuyền lớn trong sương mnù dày đặc đang tăng tốc rời đi.

Cánh buồm ma quái của Thất Hương Hào căng phồng, lướt đi không một tiếng động trong màn sương dày đặc. Nó gần như trong chớp mắt đã vượt qua Hải Ca Hào, nhanh chóng bay về phía vùng biển xa xôi, vô định. Bóng dáng khổng lồ của nó nhanh chóng biến mất trong màn sương mù đang cuộn trào.

"Hướng kia là…" Người thợ lái bên cạnh chợt kịp phản ứng, khẽ kinh hô: "Thuyền trưởng, 'Thất Hương Hào' đang đi về phía 'Người ấy'!"

Thuyền trưởng không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước, như thể trong khoảnh khắc "Thất Hương Hào" rời đi, nàng chợt nhìn thấy vận mệnh xa xôi qua khe hở của màn sương mù.

Một giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang vọng bên tai nàng —

“Những con cá nhỏ của ta. Các ngươi đều ngoan lắm, giờ là lúc nghỉ ngơi rồi, đừng sợ. Mỗi linh hồn mệt mỏi đều có kết thúc, nếu không thể quay về, thì nơi này chính là nhà

Một sự tĩnh lặng như trút ra từ linh hồn giáng xuống. Trong những rung động nhỏ bé của tâm hồn, thuyền trưởng từ từ nhắm mắt lại: ". . . Xin Người chứng kiến. . ."

Nàng đột ngột mở mắt, trong đôi mắt xám xịt nhuốm màu chết chóc dường như phản chiếu một cơn bão không dứt: ". . . Chứng kiến ta trở về điểm xuất phát — sứ mệnh của ta vẫn chưa kết thúc."

Những mảnh vỡ ký ức chợt ùa về trong đầu. Đoạn đường đã mất trong dòng thời gian sai lệch trở về trong trí nhớ của nàng. Nàng nhớ lại quãng thời gian dài dằng dặc sau khi vượt qua biên giới, nhớ lại tất cả những khảo nghiệm và bóng tối, nhớ lại Vùng Biển Lạc Lối ở cuối màn sương mù, hòn đảo hoang vắng chìm trong thời gian cổ đại, ngôi đền khổng lồ, nghĩa địa của những con quái thú, và vị Thần đã chết trong đền thờ — còn có quê hương của nàng đang bị màn đêm bao phủ.

". . . Các ngươi phải vượt qua ranh giới kia. . . Vượt qua giới hạn 6 hải lý. . . Họ đang phát ra lời kêu gọi đến thế gian, hãy tìm đến họ. . . Mang đến lời thăm hỏi của chúng ta, mang về tin tức của họ. . ."

Lời đặn dò của Điện hạ Hyalina vẫn còn văng vắng bên tai, nhưng dường như đã là chuyện của mấy thế kỷ trước, giờ chỉ còn lại chút ấn tượng mơ hồ.

Thuyền trưởng lắc đầu, từ từ bước về phía bệ điều khiển. Bộ quân phục thuyền trưởng trên người nàng không biết từ khi nào đã phong hóa thành những mảnh vải rách tả tơi. Đài chỉ huy từng chỉnh tề, sáng sủa cũng đã biến thành phế tích mục nát dưới sự ăn mòn của gió biển và thời gian. Tất cả đèn đuốc đều đã tắt, màn sương sền sệt len lỏi vào từ những ô cửa mạn tàu bị hư hại, trôi khắp cầu tàu.

Khắp nơi đều trống rỗng, không thấy bóng dáng bất kỳ thủy thủ nào. Tất cả mọi người dường như đã rời đi từ rất lâu trước kia — họ đều ở lại bên cạnh Chúa, ở lại trong kết cục an bình vĩnh hằng.

Thuyền trưởng bước qua những vị trí trống rỗng, tập tễnh đi trên con tàu dường như đã lênh đênh qua mấy thế kỷ. Nhưng chợt, nàng chú ý thấy bên cạnh bệ điều khiển dường như vẫn còn một bóng người đang lay động.

Bóng người kia nghe thấy tiếng động, từ từ quay đầu.

Hắn khô quắt và xấu xí, như một xác chết đã phong hóa trong gió biển cả thế kỷ. Khuôn mặt đã nhăn nheo, vặn vẹo thành một bộ dạng đáng sợ.

Đó là một xác khô xấu xí — nhưng rất nhanh, thuyền trưởng nhận ra đó là thợ lái của mình.

Xác khô kia mở miệng, giọng nói khàn khàn như tiếng cát đá cọ xát: "Thuyền trưởng, hoan nghênh trở lại con tàu này — xem ra thời gian nghỉ hưu của ngài vẫn chưa tới."

". . . Ngươi cũng ở lại." Thuyền trưởng nói — đến giờ phút này, nàng mới phát hiện giọng nói của mình cũng trở nên thô câm đáng sợ như vậy.

"Đúng vậy, ta còn việc chưa hoàn thành," thợ lái lẩm bẩm. "Những người khác nghỉ ngơi, nhưng trong giấc mơ của ta, một chiếc thuyền ma bốc cháy ngọn lửa lục xuất hiện. Ngài bảo ta đánh tín hiệu cho nó. . . Ai, ta liền bị tín hiệu kia đánh thức. Ta không thích chiếc thuyền kia — Thất Hương Hào, nó thậm chí phá vỡ sự an bình mà thần ban cho ta. . . Những ngọn lửa xanh chết tiệt kia, giờ thì ta không thể nghỉ ngơi nữa rồi."

Thuyền trưởng không để ý đến những lời lải nhải của thợ lái — mặc dù nàng phát hiện thợ lái đường như đã trải qua rất nhiều thay đổi, nhưng đầu óc hỗn loạn khiến nàng khó có thể tập trung tỉnh thần suy nghĩ những việc nhỏ nhặt này — nàng chỉ khó khăn tiến đến bên bệ điều khiển, nhìn thợ lái đang bận rộn ở đó: "Con tàu này còn có thể chạy được sao?"

"Không thể nào," thợ lái quay đầu, nhếch miệng nở một nụ cười đáng sợ. "Lò hơi hạch tâm sớm đã hỏng, vỏ tàu bên dưới đã mục nát thành một đống phế tích, không còn động lực để nói."

". . . Vậy ngươi đang làm gì?"

"Để con tàu này di chuyển, thuyền trưởng," thợ lái chậm rãi nói. "Nắm chặt bánh lái của nó, hãy suy nghĩ như một con tàu. . . Nó sẽ biết di chuyển, thuyền trưởng, chúng ta sớm muộn sẽ xuyên qua tầng sương mù vô tận này, trở lại Vô Ngân Hải chết tiệt kia. . ."

Thuyền trưởng từ từ ngồi xuống. Nàng nghe thợ lái lải nhải. Thật lâu sau, nàng mới khẽ lên tiếng, như thể đang nói một mình: "Vậy ta cũng nên tìm chút việc để làm."

"Vậy ta đề nghị ngài lưu lại một chút ghi chép," thợ lái nói. "la không biết điều gì sẽ xảy ra sau khi xuyên qua biên giới kia một lần nữa, nhưng chắc chắn sẽ có thay đối. Ngài có thể không còn là ngài nữa, ta cũng có thể tiếp tục biến thành một hình dáng khác. Chúng ta thậm chí có thể không còn nhớ mình là ai, đã làm gì — chi có những văn tự thần thánh mới có thể lưu lại những chỉ dẫn quý giá."

Văn tự thần thánh. . .

Thuyền trưởng từ từ chớp mắt. Suy nghĩ của nàng lại rõ ràng hơn một chút. Sau một lát chần chừ, nàng rốt cục vươn tay, mò mẫm một vật gì đó từ trong túi áo khoác tàn tạ.

Đó là sổ nhật ký của nàng — mỗi thuyền trưởng đều có vật như vậy.

Nó cũng đã bị năm tháng bào mòn, nhưng những trang giấy được thần thánh chúc phúc đã gắng gượng vượt qua sự phong hóa và ăn mòn, những dòng chữ bên trên vẫn còn có thể phân biệt được.

Nàng cúi đầu, lại lấy ra bút chì từ một chiếc túi khác, từ từ lưu lại ghi chép trên một trang mới —

"Ta là Karani, thuyền trưởng của Hải Ca Hào. Đây là ghi chép ta để lại trên đường trở về điểm xuất phát. . .

"Chúng ta đã tìm thấy 'Người ấy' — sau khi vượt qua giới hạn 6 hải lý khoảng nửa thế kỷ."

Khoa Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.