Người mặc tử bào kia dừng bước ở cửa hông của Linh viện, xoay người nói với đội ngũ hộ tống mình: "Các ngươi trở về đi!"
"Tuân lệnh." Đám người kia đáp lời, nhìn hắn lấy thẻ bài thân phận ra rồi bước vào học viện, lúc này mới xoay người rời đi.
Lúc này tuy rằng trời đã bắt đầu tối, nhưng trong Linh viện vẫn có không ít học viên đi lại, túm năm tụm ba trò chuyện rôm rả. Khi họ nhìn thấy bóng dáng kia xuất hiện ở Linh viện, các học viên vốn đang ngồi trên cỏ đều vội vàng đứng dậy, cung kính cúi chào hắn.
"Gặp qua Nhiếp học trưởng."
"Nhiếp học trưởng, huynh đã về rồi."
"Nhiếp học trưởng, huynh trở về thật tốt quá."
Các học viên lần lượt vây lại, dù bọn họ đều là học viên của Linh viện, nhưng khi nhìn thấy người này, từng người vẫn không nhịn được mà lộ ra vẻ cung kính, lấy lòng.
Bởi vì, hắn không chỉ là Thiên phẩm học viên trong Linh viện bọn họ, mà còn là người đứng đầu trong mười vị thiên kiêu của học viện, Nhiếp Đằng!
Hắn không chỉ là người đứng đầu Tinh Vân học viện, mà còn là Thái tử của Thanh Đằng quốc, là học viên được Viện trưởng và các vị lão sư vô cùng coi trọng. Viện trưởng từng nói, trong đám học viên Tinh Vân, Nhiếp Đằng là người có hy vọng nhất trở thành tu sĩ đạt tới tu vi Kim Đan trong vòng năm mươi năm.
Cũng chính vì vậy, hắn sở hữu lượng lớn người ủng hộ trong học viện, bất kể là người của Linh viện hay Huyền viện, đều có những học viên âm thầm quy thuận hắn.
Mặc dù học viện đã khai giảng được một thời gian, nhưng nghe nói hắn bị việc riêng vướng chân, nhất thời không thể thoát thân để trở về học viện, vì vậy mới trì hoãn thời gian trở lại.
Giờ đây mọi người nhìn thấy hắn trở về, từng người đều vô cùng vui mừng, liên tục kể cho hắn nghe những chuyện xảy ra trong học viện khoảng thời gian hắn vắng mặt.
"Nhiếp học trưởng, Phượng Cửu kia vào đây mới chỉ vài tháng ngắn ngủi, mà gần như đã trở thành nhân vật phong vân của học viện này rồi, nhắc tới tên hắn thì đã đến mức không ai là không biết."
Được đám đông vây quanh bước vào trong, Nhiếp Đằng sắc mặt băng lãnh, đạm mạc. Vốn dĩ hắn chỉ lẳng lặng nghe đám người bên cạnh kể về chuyện gần đây, thế nhưng, khi nghe thấy cái tên kia, tim hắn chấn động, bước chân đột ngột dừng lại, ánh mắt sắc bén lập tức nhìn về phía học viên đang nói chuyện kia.
"Ngươi nói ai? Phượng Cửu?"
"Đúng, chính là Phượng Cửu, tên nhóc đó là tân sinh của Đan viện năm nay, nhưng lại khiến đạo sư các viện và cả Viện trưởng đều chú ý tới hắn."
"Đúng vậy, danh tiếng của hắn hiện giờ, gần như sắp vượt qua cả mười vị thiên kiêu của học viện rồi."
"Âu Dương học trưởng ba ngày trước đã gửi thư thách đấu tới hắn, hẹn hắn lên Phong Vân đài so tài, ai ngờ hắn lại làm kẻ hèn nhát trốn biệt, ở trong động phủ không dám bước ra gặp người."
"Tên nhóc đó biết mình không phải đối thủ của Âu Dương học trưởng, tất nhiên là không dám ứng chiến."
"Nếu hắn biết đệ nhất thiên kiêu Nhiếp học trưởng của học viện chúng ta đã trở về, chắc chắn lại càng sợ hãi trốn trong động phủ không dám ló mặt ra."
"Ha ha ha, đúng đúng là vậy."
Những học viên bên cạnh đang nói gì, Nhiếp Đằng đã không còn nghe lọt tai nữa. Trong đầu hắn ầm một tiếng, chỉ vang vọng một thông tin duy nhất.
Phượng Cửu... Người phụ nữ kia vậy mà lại đang ở trong Tinh Vân học viện!
Hơn nữa còn cải nam trang trà trộn vào đây? Có thật là nàng không? Hay chỉ là trùng tên trùng họ?
Giây phút này, trái tim vốn bình lặng từ lâu vì nghe được tin tức của nàng mà lại lần nữa dậy sóng. Kỳ vọng, kích động, vui sướng, nỗi mừng vui khó lòng kiềm chế tràn ngập trong lòng hắn.
Khiến hắn có cảm giác muốn lập tức tới nơi nàng ở, nhìn xem, "hắn" kia, rốt cuộc có phải là "nàng" - người khiến hắn vừa yêu vừa hận, muốn quên mà không quên được đó hay không?