Lão Bạch đi dạo một vòng ở bên trong, nói: "Làm sao bây giờ? Chúng ta bị nhốt ở trong này đã lâu rồi, chủ nhân chắc không chết thật chứ?"
"Hừ, biết lo lắng rồi sao?"
Thôn Vân hừ mạnh một tiếng, nằm trên lưng nó cũng không cử động, suy nghĩ một chút rồi mới nói: "Ta và chủ nhân có ký kết khế ước, nếu chủ nhân có chuyện nguy hiểm đến tính mạng thì ta cũng có thể cảm nhận được. Hiện tại ta không có cảm giác đó, chắc là sẽ không nguy hiểm đến tính mạng đâu."
"Huống hồ, chủ nhân còn có bản mệnh khế ước thú, đó chính là thượng cổ thần thú, cho dù xảy ra chuyện cũng nên che chở cho chủ nhân mới phải. Lúc trước chúng ta đi ra quá vội vàng, đáng lẽ nên hỏi trước mới đúng."
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Đợi người đến cứu à? Cái quỷ địa phương này bình thường chắc chẳng có ai tới đâu." Lão Bạch đá đá móng guốc nói.
"Ở đây bố trí là trận pháp, nếu là kết giới thì có lẽ còn có thể hợp sức hai chúng ta đụng vỡ, nhưng trận pháp này thì không đụng vỡ được, phải phá trận. Mà muốn phá trận thì phải tìm được những trận nhãn (nhãn trận) kia, nhưng ta lại không rành về trận pháp, thật sự không có cách nào."
"Vậy thì cứ đợi thôi?"
"Đành đợi thôi."
"Hay là hét cứu mạng đi?" Lão Bạch đề nghị, cảm thấy nên học theo loài người một chút.
"Chuyện mất mặt như vậy, muốn hét thì ngươi tự đi mà hét." Thôn Vân bĩu môi, quay đầu sang một bên.
"Mất mạng mới là mất mặt."
Lão Bạch phun phun mũi, xoay người một vòng, rồi gào to lên: "Cứu mạng a! Cứu mạng a! Có ai không? Mau tới cứu mạng a!"
Sáng sớm hôm sau, vì vẫn không thấy hai con thú trở về, Quan Tập Lẫm liền cùng Diệp Tinh dẫn theo mười học sinh cùng nhau ra khỏi học viện, đi vào trong thành dò hỏi xem có ai nhìn thấy bóng dáng của hai con thú hay không.
Thế nhưng, cho đến tận trưa trở về vẫn không tìm thấy. Trên đường đi, Quan Tập Lẫm lẩm bẩm nói: "Trong thành không có ai nhìn thấy chúng cả, liệu có phải chúng đều không đi vào thành không?"
"Chúng đã ra khỏi học viện, liệu có phải là..."
Diệp Tinh nhìn về phía một khu rừng ở phía đông học viện, như đang suy tư nói: "Khu rừng phía trước kia bố trí không ít trận pháp, chúng sẽ không phải vô tình xông vào trong đó chứ?"
"Đi xem thử."
"Bên trong có không ít trận pháp, lúc tìm phải cẩn thận một chút, đừng để bị nhốt ở bên trong." Nàng nhắc nhở.
"Ừ." Quan Tập Lẫm đáp lời, tách ra tìm kiếm với nàng, vừa đi vừa gọi: "Lão Bạch! Thôn Vân!"
Hai con thú bị nhốt trong rừng vốn đang nằm ngủ, khi nghe thấy tiếng gọi vang lên trong rừng, chúng lập tức nhảy dựng lên.
"Là Diệp Tinh mỹ nhân." Mắt Lão Bạch sáng lên, kinh hỉ nói.
"Hình như còn có ca ca của chủ nhân." Thôn Vân cũng lên tiếng.
"Chắc chắn là đến tìm chúng ta rồi." Lão Bạch vui mừng xoay người, rồi gào lên: "Chúng ta ở đây! Chúng ta ở đây! Diệp Tinh mỹ nhân, chúng ta ở đây!"
Diệp Tinh đang dẫn mười học sinh tìm kiếm trong rừng bỗng nghe thấy một giọng nói khàn khàn đầy phấn khích, không nhịn được hỏi các học sinh bên cạnh: "Các ngươi có nghe thấy tiếng gì không? Sao ta nghe giống như có ai đang gọi ta vậy?"
"Liệu có phải là học sinh học viện nào vô tình lạc vào trận pháp không ạ?"
Một học sinh hỏi, hoàn toàn không nghĩ tới đó là hai con thú kia. Dù sao thì thú không đạt tới cấp bậc thần thú đều không biết nói tiếng người. Lão Bạch chỉ là một con ngựa quái dị, còn cục nhỏ kia cũng chỉ là một con sủng vật nhỏ, không ai nghĩ về hướng đó cả.
"Bất kể có phải hay không, đều phải qua xem thử." Diệp Tinh nói, vừa đi theo hướng âm thanh vừa tìm kiếm. Càng lại gần, âm thanh đó càng rõ ràng.
"Diệp Tinh mỹ nhân! Diệp Tinh mỹ nhân! Cứu mạng a! Cứu mạng a! Diệp Tinh mỹ nhân!"
"Ngươi có thể đừng hét nữa không? Ồn chết đi được."