Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 42957 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 703
Phượng Cửu - gã tiểu bạch kiểm kia

❊ ❊ ❊

"Phượng, Phượng Cửu? Sao ngươi cũng tới đây?" Bạch Nhược Phỉ vừa nhìn thấy 'hắn', không khỏi đứng bật dậy, vẻ mặt vốn đã căng thẳng lại càng thêm khẩn trương.

"Ta tới tìm Diệp Tinh." Nàng khẽ nhếch khóe môi, nhìn về phía Diệp Tinh: "Tìm ngươi có chút việc."

Nghe vậy, Diệp Tinh đứng dậy cáo từ Bạch Nhược Phỉ, sau đó bước về phía Phượng Cửu, đi theo nàng đến một nơi không người mới hỏi: "Chúng ta không bắt nàng ta tới giáo vụ xứ sao?"

"Không cần, không cần, ta có cách xử lý tốt hơn." Nàng nheo mắt cười, vẫy vẫy ngón tay với nàng ấy, ra hiệu nàng lại gần.

Thấy vậy, Diệp Tinh tiến lại gần, ghé sát tai, nghe Phượng Cửu thì thầm, vừa nghe vừa gật đầu: "Ừm, ta biết rồi, vậy ta đi ngay đây." Nói đoạn, nàng mới xoay người rời đi.

Chẳng bao lâu sau, Phượng Cửu lại tới viện của Bạch Nhược Phỉ, trực tiếp điểm huyệt ngủ rồi vác người đi.

Tại cổng Linh Viện, Bạch Nhược Phỉ bị trói hai tay treo ở giữa cột đá cổng, hai chân lơ lửng cách mặt đất gần một mét. Nàng đang hôn mê, đung đưa ở đó, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dựa vào sợi dây trói hai tay, vì vậy, sợi dây siết chặt đến mức khiến hai cổ tay nàng rướm máu.

"Đó chẳng phải là Bạch Nhược Phỉ hay đi theo bên cạnh Diệp Tinh sao? Sao nàng ta lại bị treo lên đó thế kia?"

"Đúng là Bạch Nhược Phỉ rồi, sao nàng ta lại hôn mê vậy?"

"Ai đã treo nàng ta ở đây vậy? Nàng ta đắc tội với ai à?"

Đám học tử Linh Viện xung quanh tụ tập ngày càng đông, từng người một chỉ trỏ Bạch Nhược Phỉ đang bị treo, nhưng không một ai nghĩ tới việc giải cứu nàng xuống.

Ở cách đó không xa, thấy học tử tụ tập xung quanh đã khá đông, Phượng Cửu nhếch môi, nhặt một viên sỏi nhỏ, búng tay một cái, giải huyệt ngủ cho nàng ta. Huyệt ngủ vừa mở, chỉ nghe Bạch Nhược Phỉ hừ một tiếng, viên đan dược Phượng Cửu đặt trong miệng nàng cũng theo đó mà trôi tuột xuống cổ họng khi nàng còn chưa kịp phản ứng.

"Xuy!"

Hồi phục ý thức, cơn đau ở tay khiến nàng hít một hơi lạnh. Nàng giãy giụa muốn tự cởi trói, nhưng phát hiện mình đang lơ lửng trên không, hai tay bị trói chặt cứng không thể tự giải thoát. Nàng cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy xung quanh vây quanh không ít học tử, thế là nàng liền cầu cứu.

"Ai đó, thả ta xuống với? Xin hãy giúp ta, cởi dây trói để ta xuống với."

"Ngươi chẳng phải người thường đi theo Diệp Tinh học tỷ sao? Sao lại bị treo ở đây? Ngươi đắc tội ai à?" Một học tử lớn tiếng hỏi, bước lên phía trước định cởi trói. Thế nhưng, khi nghe thấy những lời tiếp theo, người nọ không khỏi khựng lại, kinh ngạc nhìn nữ tử áo trắng đang bị treo lơ lửng.

"Diệp Tinh? Phải, phải, ta với Diệp Tinh là chị em tốt, chúng ta... Ai là chị em tốt với ả chứ? Cái tiện nhân đó suốt ngày cứ làm bộ dạng thanh cao..."

Tiếng nói vừa thoát ra, Bạch Nhược Phỉ hoảng hốt, sắc mặt trong phút chốc trắng bệch. Thế nhưng, không biết vì sao, nàng ta như thể có cả bụng lời muốn nói ra, đến cả bản thân muốn kiểm soát cũng không thể kiểm soát được. Thậm chí, nàng muốn ngậm miệng lại, nhưng miệng vẫn vô thức mở ra nói tiếp.

"Diệp Tinh cái tiện nhân kia dựa vào cái gì mà khiến Âu Dương học trưởng thích ả? Ả căn bản không đáng để Âu Dương học trưởng phải động tâm vì ả. Lần nào nhìn thấy ả ta cũng muốn xé nát cái bộ dạng thanh cao đó của ả, chỉ tiếc là không tìm được cơ hội. Ha ha, ả đúng là đồ ngốc. Khi cùng ta tới Vạn Thú Sơn Mạch, ta đã cố ý dẫn Thánh thú tới truy sát ả, không ngờ ả mạng lớn đến thế vẫn không chết, còn được cái gã tiểu bạch kiểm Phượng Cửu đáng chết kia cứu. Hừ, giết không được ả thì ta phải hủy hoại ả. Không phải ả ta đi lại gần gũi với gã tiểu bạch kiểm đó sao? Ta sẽ..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:684
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.