Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 43109 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 802
Thiệp mời từ núi Bách Tuế

❊ ❊ ❊

“Có người bảo ta đưa cái này cho ngươi.” Một đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi chạy vào, còn chưa kịp tới gần Phượng Cửu đã bị Đỗ Phàm chặn lại.

“Để nó qua đây.” Phượng Cửu ra hiệu, bảo hắn lui sang một bên.

“Có người bảo ta đưa cái này cho ngươi.” Đứa trẻ đi đến trước mặt Phượng Cửu, đưa ra một vật, ánh mắt lại dán chặt vào đống điểm tâm trên bàn, nuốt nước miếng cái ực.

Thấy vậy, Phượng Cửu nhận lấy vật đó, vừa bảo tiểu nhị gói cho ít điểm tâm, vừa hỏi: “Cái này là ai đưa cho nhóc?”

“Là một người mặc y phục đen đưa, hắn bảo đưa cho đại ca ca mặc y phục đỏ.”

Nghe vậy, Phượng Cửu mở ra xem. Khi nhìn thấy nội dung viết bên trong tấm thiệp mời nọ, ánh mắt nàng khẽ động.

“Công tử, điểm tâm gói xong rồi ạ.” Tiểu nhị mang điểm tâm tới.

Phượng Cửu nhận lấy, đưa cho đứa trẻ kia: “Cho nhóc này.”

“Cảm ơn ạ.” Đứa trẻ vui mừng cảm ơn, nhận lấy gói điểm tâm rồi vội vã chạy ra ngoài.

Nàng một tay cầm tấm thiệp đỏ, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn, thần sắc trầm tư nhìn ra phía ngoài. Nàng không lên tiếng, ba người bên cạnh cũng không dám hỏi.

Cuối cùng, vẫn là Bách Hiểu không nhịn được hỏi: “Công tử, đó là cái gì vậy?”

“Thiệp mời của gia tộc trong núi Bách Tuế, nói là tối nay thiết yến mời chúng ta.” Nàng nói giọng hờ hững, tay gõ nhẹ tấm thiệp đỏ trên bàn.

Ba người nghe xong liền sững sờ.

“Sao họ biết chúng ta ở đây?” Bách Hiểu ngẩn ngơ hỏi, sau đó thấp giọng kêu lên: “Chẳng lẽ bọn họ vẫn luôn âm thầm theo dõi chúng ta?”

“Tự dưng gửi thiệp mời đến? Ta thấy tuyệt đối không phải chuyện tốt.” Đỗ Phàm nói.

“Ừm, vậy ngươi nói xem, sao họ lại gửi thứ này đến?” Phượng Cửu nhướng mày nhìn hắn.

Đỗ Phàm khựng lại một chút, vẫn nói: “Rất có khả năng là đã nhắm vào chủ tử rồi.”

Nghe vậy, Phượng Cửu cười cười, giọng điệu xa xăm mà lười biếng: “Gửi thiệp mời đến cũng chưa chắc ta phải đi. Chỉ là, sao lại nhắm vào ta nhỉ? Ta cũng thấy hơi tò mò.”

“Công tử, tốt nhất là đừng đi, nơi đó toàn là quỷ, đi rồi rất có khả năng không quay về được đâu.” Bách Hiểu hạ thấp giọng nói, nghĩ đến nơi đó, lông tơ trên người hắn dựng cả lên.

“Căng thẳng cái gì? Ta đã nói là sẽ đi đâu, vứt tấm thiệp này đi là được!”

Nàng đứng dậy, xoay người về phòng. Nàng vốn dĩ không hề có ý định đi, nơi đó nhìn là biết là chỗ quỷ quái, ai rảnh rỗi lại muốn chạy đến nơi quỷ quái như vậy dạo chơi chứ? Đi một chuyến sợ là còn rước thêm âm khí về người.

Vì không định đi nên nàng cũng gạt chuyện này ra sau đầu, sau khi về phòng, nàng lại vào không gian tu luyện, chẳng hề để tâm đến chuyện này nữa.

Ba người dưới lầu nghe nàng nói không đi thì cũng không bận tâm thêm nữa. Chỉ có Hướng Hoa cầm tấm thiệp kia, nghĩ đến hơn hai mươi người kia liệu còn sống không? Trong lòng có chút do dự, nhưng cũng biết Phượng Cửu không nói thì hắn không thể rước thêm phiền phức cho nàng. Dẫu sao đến tu sĩ Nguyên Anh đi vào còn không trở ra được, huống chi là nàng?

Phượng Cửu tu luyện trong phòng, Hướng Hoa và Đỗ Phàm canh giữ dưới lầu, còn Bách Hiểu bảo là ra ngoài mua ít đồ. Thế nhưng, mãi đến tận chiều tối vẫn không thấy hắn trở về. Hai người cảm thấy không ổn, một người ở lại canh giữ, một người ra ngoài tìm, nhưng tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng người đâu. Cuối cùng, hai người đành gõ cửa phòng Phượng Cửu.

Phượng Cửu mở cửa, thần sắc vẫn còn chút lười biếng của người vừa tỉnh ngủ. Nàng nhìn vẻ mặt ngưng trọng của hai người trước cửa, không khỏi nhướng mày: “Sao vậy?”

“Chủ tử, Bách Hiểu mất tích rồi.” Đỗ Phàm lên tiếng nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:730
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.