"Lão Bạch à, chuyện này đúng là một lời khó nói hết." Nàng cười lắc đầu, nhìn bộ dạng đầy bùn cát của hắn rồi nói: "Phía trước không xa có con suối nhỏ, ngươi có muốn đi tắm rửa thay bộ y phục khác không?"
"Cũng tốt, chờ ta tắm rửa sạch sẽ rồi chúng ta lại nói chuyện tiếp, bộ dạng hiện giờ thật sự quá thất lễ rồi." Hắn có chút ngượng ngùng nói, men theo phương hướng Phượng Cửu chỉ, tìm đến con suối kia, vội vàng cởi y phục nhảy xuống tắm rửa.
Phượng Cửu không đi theo, nhân lúc hắn đi tắm, nàng bắt một con gà rừng nướng lên.
"Thơm quá! Phượng Cửu, ta đã đói nguyên một ngày trời rồi, bọn họ không hề cho ta cơm ăn." Hắn thay lại y phục, tóc vẫn còn nhỏ nước, chạy đến bên cạnh Phượng Cửu ngồi xuống, nước miếng chảy ròng ròng nhìn chằm chằm vào con gà nướng trên lửa.
"Đến, uống ngụm rượu trước đi." Nàng lấy một vò rượu nhỏ từ trong không gian ra, rót cho hắn nửa bát.
"Đủ rồi, đủ rồi." Hắn hai tay nâng bát: "Ta không biết uống rượu cho lắm."
"Không biết uống rượu thì không được uống lúc đói, vậy đi, chờ một lát, gà này cũng sắp chín rồi." Nàng mỉm cười, bắt đầu rắc thêm chút gia vị, vừa hỏi: "Sao lần nào ta gặp ngươi cũng thấy ngươi đang đi lang thang vậy? Ngươi định đi đâu thế?"
"Ta không định đi đâu cả, chỉ là bị người trong nhà đuổi ra ngoài, bắt ta ra ngoài rèn luyện một chút, chỉ là, đi đến đâu cũng đụng tường." Hắn hai tay bưng bát rượu nói, mắt vẫn dán chặt vào con gà nướng, vừa nói vừa kể lại những chuyện mình gặp phải trong những ngày qua.
"Ồ, ngươi là người của thế gia Ngự Thú sao?" Nàng hơi ngạc nhiên, ngay sau đó chợt hiểu ra. Cũng phải, nếu không phải người xuất thân từ những gia tộc như vậy thì làm sao có thể có được con quái mã như Lão Bạch.
"Ừm, nhưng mà cũng chẳng có ích gì, võ lực của ta không tốt, ta chỉ biết ngự thú, nhưng đôi khi ngự thú lại thường xảy ra vài sự cố. Con quái mã như Lão Bạch kia ta không ngự nổi, còn như con thú cưng của tiểu thư nhà hai người vừa rồi, không biết tại sao nó lại nhảy loạn cào bậy, cào rách cả y phục mới trên người chủ nhân nó, còn cào cả mu bàn tay chủ nhân nó đến chảy máu."
Phượng Cửu dùng dao cắt một cái đùi gà đưa cho hắn: "Nghĩa là, hiện tại ngươi không có nơi nào để đi?"
"Ừm, người nhà không cho ta quay về, bảo phải ở bên ngoài làm nên trò trống gì đó mới được. Nhưng mà, làm nên trò trống khó quá, ta chỉ sợ sẽ làm mất cái mạng nhỏ này thôi."
Hắn nuốt nước bọt, nhận lấy đùi gà, vì hơi nóng nên phải dùng lá cây lót cách nhiệt, lúc này mới cắn một miếng. Hương thịt đậm đà lan tỏa trong khoang miệng khiến hắn không kìm được mà đỏ hoe cả mắt.
"Phượng Cửu, ngươi đối xử với ta tốt quá. Ngươi không biết đâu, gia đình kia bảo ta đi thuần thú, nhưng ngày nào cũng chỉ cho ta ăn rau xanh với bánh bao, ta đói đến mức gầy rộc đi một vòng lớn luôn rồi. Hôm qua bọn họ còn không cho ta cơm ăn, hôm nay lại còn bắt ta đi chôn sống, thật sự quá đáng."
"Ngươi thật sự biết thuần thú sao?" Nàng cũng rất hoài nghi, dù sao lúc mới gặp hắn, hắn đã bị Lão Bạch hất văng xuống lưng ngựa.
"Đương nhiên là biết, chỉ là thỉnh thoảng sẽ xảy ra chút sự cố thôi, chứ ta thật sự biết thuần thú mà, thật đấy." Dường như sợ nàng không tin, hắn lại nhấn mạnh lần nữa.
"Nếu ngươi không có chỗ nào để đi, có muốn đi theo ta không?" Nàng cười như một con sói đuôi to, vẻ mặt vô hại: "Nơi ta sắp đến lần này có không ít thú loại, ngươi vừa hay có thể luyện tập tay nghề, thế nào, đi không?"
Nghe vậy, hắn không lập tức đồng ý, mà vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng hỏi: "Nếu ngươi thấy ta bị hung thú đuổi đến mức không đường chạy trốn, ngươi có cứu ta một tay không?"
Phượng Cửu hơi ngẩn ra, sau đó phá lên cười lớn.