Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 42981 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 761
Vẫn phải trở về

❊ ❊ ❊

Thấy mấy người rời đi, Phượng Cửu đứng dậy, nói với hai con linh thú: "Ta đi xem mấy vị đạo sư bị thương, các ngươi canh chừng ở đây, đừng chạy lung tung."

Trong lúc nói chuyện, nàng lấy ra ba viên đan dược, mỗi con linh thú ném cho hai viên, viên còn lại thì ném cho Tiểu Hắc đang thành thành thật thật ngồi xổm bên cạnh động phủ.

"Chủ nhân, vết thương của người còn chưa lành hẳn, muốn ra ngoài sao không dưỡng cho tốt rồi hãy đi?" Lão Bạch nuốt đan dược, nhìn nàng hỏi.

"Những đạo sư đó vì cứu ta mà chiến đấu với Nguyên Anh, bị thương nặng, không xuống giường được là một chuyện, bây giờ ta đã đỡ hơn nhiều rồi, làm sao có thể không qua xem một chút?"

Nàng tung Thất Thải Lưu Ly Vũ ra, khẽ nhảy lên ngồi trên đó, không đi đến giáo vụ xứ, mà trước tiên đi đến ngọn núi chính nơi Viện trưởng và Phó viện đang ở.

Một bộ thanh y, một dáng vẻ, ngồi trên Thất Thải Lưu Ly Vũ, đôi chân rủ xuống không trung một cách tự nhiên, nhẹ nhàng bay về phía chủ phong. Trong học viện, những học viên chú ý tới bóng dáng trên bầu trời kia, kẻ thì thần sắc phức tạp, người thì trong lòng nghi hoặc.

Cảnh tượng mấy ngày trước đã tạo nên sự chấn động không nhỏ trong lòng học viên học viện, dù sao thì bọn họ cũng chưa từng thấy cảnh toàn bộ lực lượng chiến đấu của học viện, tập hợp các đạo sư từ Kim Đan trở lên để đi cứu một học viên.

Vì nghi hoặc, bọn họ cũng thử nghe ngóng, nhưng cũng chỉ biết là Phượng Cửu, người của cửu đẳng quốc, những thông tin khác, cho dù gia tộc bọn họ muốn điều tra, trong chốc lát cũng không thể tra ra thông tin liên quan tới nàng.

Thế nhưng, vì cảnh tượng đó, trong lòng bọn họ thầm hiểu, Phượng Cửu này, lai lịch không hề đơn giản.

Nhiếp Đằng ở một nơi nào đó trong Linh viện, từ xa nhìn bóng dáng ngồi trên Thất Thải Lưu Ly Vũ bay qua bầu trời, đi về phía chủ phong, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cho đến khi bóng dáng nàng biến mất khỏi tầm mắt.

Xem ra vết thương của nàng chắc đã lành rồi.

Đến chủ phong, thấy ngoài Viện trưởng và Phó viện ra còn có Mạch Trần công tử ở đó, nàng mỉm cười: "Viện trưởng, Phó viện, Mạch Trần công tử, hôm nay ta đến là để cảm ơn, còn muốn mời Phó viện đi cùng, đến thăm các vị đạo sư bị thương."

"Phượng Cửu, vết thương của ngươi đã lành rồi sao? Sao không nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa rồi mới xuống giường đi lại?" Phó viện thấy nàng đến, vội ra hiệu cho nàng ngồi xuống.

"Dạ, vết thương trên người đã hồi phục gần hết rồi."

Nàng cũng không khách sáo, ngồi xuống cạnh chiếc bàn đá nơi bọn họ đang ngồi, thấy Mạch Trần từ lúc nàng vào đã chằm chằm nhìn mình, nàng không khỏi mỉm cười: "Mạch Trần công tử, đừng có quá hứng thú với ta, ta đã có chủ rồi."

Mạch Trần nhìn sâu vào nàng một cái, dời ánh mắt đi, bưng trà lên nhấp một ngụm, không nói gì.

Viện trưởng và Phó viện thấy vậy, không khỏi nhìn nhau, Viện trưởng cười nói: "Phượng Cửu, các vị đạo sư đã có mấy vị đạo sư ở Dược phong và Đan viện chăm sóc điều dưỡng, hiện tại cơ thể đã hồi phục gần hết rồi, chỉ có mấy người bị thương nặng hơn là còn chưa xuống giường được, nếu ngươi muốn đi thăm, thì cứ để Phó viện đi cùng ngươi."

"Vâng." Nàng đứng dậy, nhìn về phía Phó viện: "Vậy làm phiền Phó viện rồi."

"Ha ha, không phiền, không phiền." Phó viện cười nói, vừa đứng dậy, cùng nàng đi ra ngoài.

Sau khi họ rời đi, Viện trưởng mới nhìn về phía Mạch Trần: "Ngươi chắc chắn chính là nàng ấy sao? Có cần đưa nàng ấy về gặp sư tôn của ngươi không? Tuy nhiên, dựa theo tính cách của Phượng Cửu, muốn dẫn nàng ấy đi gặp sư tôn của ngươi thì e là hơi khó đấy."

Mạch Trần lắc đầu: "Không cần, ta tự mình đi một chuyến hồi bẩm sư tôn là được, nàng ấy không cần phải đi."

"Còn cần phải trở về sao?"

Mạch Trần nhìn ra bên ngoài, nơi bóng dáng kia đã không còn nữa, hắn chậm rãi nói: "Đương nhiên là phải trở về."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:730
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.