Trong vũ trụ có một bài ca, tên là Trấn Hồn.
Thường vang lên du dương trong những chiếc radio đời cũ trên chiến hạm, mãnh liệt hùng tráng: "Cái gọi là bi thương, chẳng phải là vạn niệm nguội lạnh. Mà là ở trong tâm khảm, trong đáy mắt người, dần dần bị lãng quên...
Cái gọi là bi thương, chẳng phải là đau thấu tâm can. Mà là không còn cách nào cảm nhận được khắc cốt ghi tâm...
Người lữ khách xa quê, xin hãy trở về...
Hỡi kẻ mỏi mệt kia, xin hãy trở về...
Hỡi những người đã dũng cảm chiến đấu rồi hy sinh, linh hồn hãy trở về cố hương đi.
Như ánh hoàng hôn rực rỡ nồng nhiệt, vụt tắt trong sớm chiều nơi chân trời, sinh mệnh rốt cuộc cũng là như thế, chỉ để lại trần gian những vệt sáng lướt qua...
Như vạn cánh hoa lướt qua tầm mắt, nhưng chẳng chịu nổi số mệnh héo tàn rụng rơi, sinh mệnh cuối cùng cũng là như thế, tan vào bụi đất nhân gian.
Sinh mệnh là một dòng sông dài, rồi sẽ chảy vào biển lớn mênh mông... linh hồn hãy trở về cố hương đi."
Khúc ca của vũ trụ đang truyền xướng.
"...Linh hồn hãy trở về cố hương đi."
"Đường cong phản hồi sóng trọng lực của hạm đội đối phương có cảm ứng bất thường... trừ khi đối phương nhận được viện binh gấp trăm lần, nếu không tuyệt đối không thể tăng trưởng đáng sợ đến mức này."
Phía hạm đội Bạch Sắc U Linh, nhân viên giám sát giọng hơi run báo cáo.
"Sao có thể chứ? Viện binh gấp trăm lần? Phía Lôi Địch Nhĩ nếu thực sự có con số đáng sợ thế này, vậy chúng ta còn đánh đấm kiểu gì? Thay đổi hạng mục giám sát, dò tìm phản ứng nguồn nhiệt trong khu vực." Khắc Cổ Mạc trầm giọng nói: "Mọi sự che đậy của kẻ địch đều là giở trò, để xem, con cừu non làm sao giở trò trước mặt lão sói vương là ta đây?"
Khắc Cổ Mạc tự xưng là Lang Chủ, cũng là đang bắt chước loài dã thú nổi tiếng mang đầy tính huyết thống truyền từ thuở hồng hoang này.
"Phản ứng nguồn nhiệt không tăng... chứng minh nguồn sóng trọng lực bất thường không phải là chiến hạm."
"Tiến vào phạm vi hiệu dụng của độ phân giải thiết bị dò tìm quang học, phóng đại hình ảnh lên bội số cao nhất."
"Là quần thể thiên thạch."
Hạm đội Bạch Sắc U Linh ở phía này, rõ ràng trở nên xao động. Những chiến hạm kim loại lẳng lặng treo lơ lửng trong không gian, dường như vì một số biến cố đột ngột ở phía xa mà có chút biến hóa tinh vi. Chỉ là sự biến hóa như vậy không phải nằm ngoài chiến hạm, mà chỉ xảy ra bên trong mỗi con tàu.
Hạm đội Lâm Tự Doanh tổng cộng chỉ có một ngàn năm trăm người. Mà lúc này hạm đội Bạch Sắc U Linh, bên trong ba mươi bảy chiến hạm là đám phỉ binh lang binh, tổng cộng sáu ngàn quân.
Tiếng xao động ồn ào thấp thấp, kích động trong đám phỉ binh trên những chiến hạm này.
"Dùng quần thể thiên thạch để làm lá chắn sao? Muốn lấy cái này làm công sự tấn công trận địa của chúng ta?"
"Là mưa thiên thạch tình cờ đi ngang qua sao... phải nói rằng vận cứt chó của bọn chúng thật sự là quá tốt."
"Là chuẩn bị lợi dụng ưu thế địa lý của mưa thiên thạch đi ngang qua để tấn công, ngược lại cũng có chút tư cách giao phong với chúng ta."
Nghe thấy những tiếng xao động truyền tới từ bên trong các chiến hạm đó, tiếng cười nhạo của Khắc Cổ Mạc truyền đến mọi chiến hạm: "Con cừu xảo quyệt đến đâu, cũng không thoát khỏi số mệnh làm con mồi... Chúng là con mồi, chúng ta mới là thợ săn. Những anh bạn thợ săn của ta, hãy đi ăn thịt thôi! Chuẩn bị chiến đấu! Tất cả chiến hạm giữ nguyên đội hình hiện tại, duy trì tốc độ vũ trụ cấp ba, trọng công pháo chuẩn bị! Bọn chúng trốn trong đá băng, cũng đừng hòng được yên ổn!"
"Chuẩn bị nghênh chiến!"
"Chuẩn bị ứng chiến!"
"Dựa theo đo đạc từ xa vị trí hai bên, còn bốn mươi phút ba mươi sáu giây nữa là giao chiến, vị trí mục tiêu, khu vực Phiến Bốn, 36 vạn km."
"Hạm đội Bạch Sắc U Linh, khoảng cách vạn km, cảnh giới cấp một."
"Khoảng cách vạn km, cảnh giới cấp hai."
Nằm phục trong những thiên thạch đá băng, bên trong tinh hạm Lâm Tự Doanh, tất cả thông đạo hành lang và phòng tác chiến trong chiến hạm đều chìm vào bóng tối do hạn chế năng lượng, chỉ có ánh đèn đỏ khẩn cấp chiếu lên gương mặt của mỗi người, người thì trẻ tuổi, người thì tang thương, người thì lão luyện, hay người đầy rẫy nếp nhăn.
Trong số họ có những ông lão tuổi cao, cũng có những người trung niên trải nghiệm phong phú, cũng có cả nam nữ thanh niên.
Phải, đây là một cuộc chiến tranh. Họ đang tiến hành cuộc chiến tranh vũ trụ này.
Đột nhiên, tiếng còi báo động dồn dập thê lương vang lên. Ở đằng kia, trong vũ trụ tĩnh lặng, đột nhiên trở nên không chân thực, rồi mọi người nhìn thấy không gian lay động từ cửa sổ mạn tàu, ngay lập tức ở ngay trước mắt, đó là những tia Kích Quang hủy diệt.
Những tia Kích Quang màu tím điện và cam đỏ đan xen quấn quýt xuất hiện từ không gian sâu thẳm, không chút lưu tình oanh kích lên những tảng đá băng thiên thạch đóng vai trò lá chắn cho chiến hạm.
Từ tầm nhìn của hạm đội Lâm Tự Doanh, chỉ thấy một luồng sáng cày nát lớp băng thiên thạch, bề mặt băng hà lởm chởm kỳ quái đó trong nháy mắt đã là một cái hố dữ tợn, giống như chọc thủng lớp vỏ hành tinh đóng băng, phơi bày cả nội tạng bị bốc hơi san phẳng bên trong.
Sau đó là vô số tia Kích Quang xuất hiện từ vũ trụ, dàn thành trận thế oanh kích về phía quần thể lưu tinh thiên thạch của những vị khách vũ trụ này.
Quần thể thiên thạch liên tiếp trúng đạn. Lớp băng khổng lồ bị nhiệt năng cao làm bốc hơi, tạo ra hiệu ứng luồng khí, vô số hơi nước và bụi bặm, giống như núi lở đất nứt, nhấn chìm hạm đội Lâm Tự Doanh.
"Cửa thông gió chiến hạm gặp phải tập kích của luồng khí bất thường."
"Chúng ta không thể giữ được thăng bằng."
"Cửa phun vector số 7 đến số 10 bị lỗi phun luồng khí, thiết bị cân bằng chiến hạm báo động."
"Thiết bị khử bụi tự động khởi động, vận hành quá tải."
Một số chiến hạm trong luồng khí mạnh mẽ và cảnh tượng núi lở đất nứt như vậy, ngay cả việc bay ở tầng thấp trên bề mặt thiên thạch cũng bị liên lụy, bắt đầu rung lắc dữ dội. Nhân viên bên trong thậm chí còn bị dây an toàn treo lơ lửng quăng tới quăng lui, cũng không biết sẽ gây ra bao nhiêu tổn thất nhân mạng.
Đây chính là hỏa lực của hạm đội Bạch Sắc U Linh, chỉ là một lần bắn loạt, nếu không có những quần thể thiên thạch này, e rằng bọn họ sẽ phải đối mặt với tai họa diệt vong. Những vũ khí năng lượng nhân loại chế tạo ra để tàn sát lẫn nhau giữa các vì sao, tận mắt nhìn thấy ở cự ly gần, uy lực thật sự quá chấn động.
"Các hạm bất chấp mọi giá phải giữ vững trận chân!" Lôi Địch Nhĩ hét lớn truyền lệnh.
Khoảng cách 10 vạn km.
Khắc Cổ Mạc mỉm cười nhẹ: "Thoạt nhìn thì cánh trái của chúng ta gồm các khinh đột kích hạm nên tương đối yếu, đối phương cũng tiếp cận từ hướng đó, nhưng hạm đội của Lôi Địch Nhĩ chủ yếu gồm các khinh đột kích hạm, tầm bắn xa nhất của Trường Kích Thúc Thương là sáu vạn km, theo tính toán của chúng ta, lộ trình di chuyển của quần thể thiên thạch nơi bọn chúng ẩn náu, điểm gần nhất so với hạm đội chúng ta cũng là sáu vạn km, vì vậy bọn chúng chỉ có một cơ hội bắn loạt. Mà trước đó, tầm bắn hiệu dụng xa nhất của Thương Kích Thúc Thương trang bị trên trọng đột kích hạm và trọng đột tăng cường của chúng ta cũng là mười vạn km, cho nên giữ vững hỏa lực áp chế ở mặt chính diện khiến bọn chúng không dám ló đầu ra. Bỏ lỡ thời điểm xuất kích tốt nhất, đợi đến khi quần thể thiên thạch đi về hướng điểm xa dần, đó chính là lúc chúng ta bám đuôi truy sát!"
Trên bản đồ chiến thuật ba chiều này, lộ trình tiến thẳng của quần thể thiên thạch và bán kính tấn công của hạm đội Bạch Sắc U Linh của Khắc Cổ Mạc tạo thành một đường tiếp tuyến. Trong khoảng thời gian từ điểm vào đến điểm rời của quần thể thiên thạch khi tiến vào phạm vi bán kính tấn công của hạm đội Bạch Sắc U Linh, thời gian bị phơi mình dưới hỏa lực của đối phương lên tới mười phút.
Trong mười phút này, vì sự hạn chế về vũ khí trang bị của hạm đội Lâm Tự Doanh, nên họ chỉ có thể tiếp cận hạm đội Khắc Cổ Mạc hơn nữa mới có thể phản kích, thời gian phản kích để lại cho hạm đội Lâm Tự Doanh không quá một phút.
Phải chịu đựng đòn tấn công lên tới mười phút mà chỉ có thể phản kích một phút, quả thực khiến người ta uất ức. Nhưng khoảng cách về trang bị chỉ có thể gánh chịu sự bất đắc dĩ này, hơn nữa còn nhờ lợi dụng quần thể thiên thạch, nếu không có quần thể thiên thạch, trong mười phút đó, hạm đội Lâm Tự Doanh đã sớm bị Kích Thương bắn cho thủng lỗ chỗ, chứ đừng nói đến chuyện phản kích.
Đối phương đang tính toán bọn họ, Lôi Địch Nhĩ nào phải không tính toán đối thủ?
"Khoảng cách bốn mươi lăm giây... đây là thời gian nạp đạn trọng pháo Thương Kích Thúc Thương của đối phương, mỗi bốn mươi lăm giây bắn một loạt... Thương Kích Thúc Thương một phút, bị cải tạo thành bốn mươi lăm giây bắn một lần sao, hạm đội Bạch Sắc U Linh, bao năm nay xưng hùng tinh vực, quả nhiên không phải hư danh."
"Ba đợt rồi, đây là đợt thứ tư... đợt bắn loạt thứ năm đã xong, nòng pháo của đối phương chắc đang trong quá trình làm mát nạp đạn." Lôi Địch Nhĩ nhíu mày.
Ở bên này, vô số tiếng chửi rủa vang lên từ hạm đội Bạch Sắc U Linh.
"Mẹ nó, lớp băng dày hơn so với tưởng tượng!"
"Quần thể thiên thạch đáng chết này, đến lúc nào không đến, lại cứ đến vào lúc này, làm lãng phí đạn dược của chúng ta!"
"Sự tiêu hao lần này đã đánh bay toàn bộ thu nhập năm ngoái của chúng ta! Đợi sau khi chúng ta đổ bộ lên kỳ hạm của Lôi Địch Nhĩ, có chà đạp phụ nữ của bọn chúng trăm ngàn kiểu cũng không đủ bồi thường đâu!"
Hạm đội Lâm Tự Doanh, nhân viên giám sát báo cáo.
"Khoảng cách tám vạn km."
"Đối phương đã kết thúc đợt bắn loạt thứ sáu, đang trong khoảng nghỉ nạp đạn." Lôi Địch Nhĩ nhìn tia Kích Thương trước mặt đang nổ tung quả cầu băng nơi kỳ hạm của mình đang ở thành một vùng trời đầy vạn mảnh dao băng lơ lửng, đập bàn gầm lên: "Lâm Tự Doanh, phản kích!"
Động cơ hạm đội khởi động, phát lực vòng ra khỏi quần thể thiên thạch vốn đã bị oanh kích thành lỗ chỗ, lúc này quần thể thiên thạch hoàn toàn bị nổ thành vô số băng nổi, dưới sự chiếu rọi của hằng tinh phía xa, giống như một dải cát muối trắng sáng, mà hai mươi tinh hạm của Lâm Tự Doanh, dù mang thương tích hay không, cứ như vậy toàn lực khởi động động cơ, xông phá dải cát muối này, bắt đầu phản kích về phía hạm đội hùng tráng ở phía vũ trụ bên kia.
Ầm ầm ầm!
Trường Kích Xạ Tuyến của 17 chiếc khinh đột kích hạm, liên tiếp oanh kích vào hạm đội Bạch Sắc U Linh đang bất ngờ chết lặng.
Cánh trái của hạm đội Bạch Sắc U Linh với mười hai chiếc khinh đột kích hạm, còn chưa kịp phản ứng lại tất cả những điều này, đã lập tức rơi vào biển lửa. Một lần bắn loạt, sáu chiếc khinh đột bốc cháy xoay vòng, lá chắn phòng hộ của sáu chiếc còn lại cũng biến thành màu cam đỏ nguy hiểm.
Bắt đầu khẩn cấp rút lui.
"Tám vạn km, tầm bắn vốn dĩ của khinh đột chỉ đạt được sáu vạn km, kích thương đã qua cải tạo sao?" Khắc Cổ Mạc nheo mắt: "Đây là phần tôi không tính toán đến. Cuồng Phong Hạm, Cao Lôi Hạm, Tam Phong Hạm... ai cho lệnh các ngươi đi yểm hộ?"
Ở phía hạm đội Bạch Sắc U Linh này, trọng đột kích hạm đã đuổi tới, tự giác bảo vệ sáu chiếc khinh đột kích hạm còn sót lại kia ở bên trong như đại bàng bảo vệ con non, nhưng rõ ràng đội hình đã loạn. Nếu giữ nguyên đội hình, vứt bỏ sáu chiếc khinh đột kích hạm kia, hạm đội Bạch Sắc U Linh hoàn toàn có thể bám đuôi truy kích vào trong quần thể thiên thạch, mà chỉ vì một nước đi sai lầm của cấp dưới, khiến Khắc Cổ Mạc, một lão sói vương thiện chiến trong vũ trụ này, cũng phải lúng túng không thôi.
"Trọng pháo của đối phương sắp hoàn tất nạp đạn làm mát rồi. Động cơ điểm hỏa, tiến vào quần thể thiên thạch lần nữa!" Lôi Địch Nhĩ cũng không tham lam muốn xé rách mở rộng chiến quả, hét lớn một tiếng.
Toàn bộ hạm đội Lâm Tự Doanh lại tăng tốc, lao đầu vào trong quả cầu băng thiên thạch giống như một đàn cá heo đuổi sóng.
Chân trước vừa lao vào, chân sau tia Kích Thương của hạm đội Bạch Sắc U Linh đã bám đuôi tới, nổ tung trên thiên thạch, lại một lần nữa dấy lên cơn bão đá băng hỗn loạn đáng sợ.
Và cũng chính trong khoảnh khắc này, hạm đội Lâm Tự Doanh lại vòng theo lộ trình hình chữ Z, xuyên ra từ quần thể thiên thạch, lần tập hỏa (tập trung hỏa lực) này nhắm vào mấy chiếc trọng đột kích hạm đang tự loạn đội hình ở bên ngoài.
Ánh sáng của Kích Thương lướt qua, hào quang trên lá chắn của vài chiếc trọng đột kích hạm rực rỡ, đây là ánh sáng của năng lượng và năng lượng trung hòa triệt tiêu lẫn nhau, chỉ một chút thôi cũng có thể khiến một nhóm sinh vật hữu cơ bị bốc hơi hoàn toàn khỏi vũ trụ này.
Lá chắn của vài chiếc trọng đột nổ tung, ba chiếc tàu dẫn đầu bởi Lôi Địch Nhĩ cắt vào đuổi kịp, Thương Kích Thúc Thương lóe lên, giáp hạm bị Kích Thương xé nát, ba chiếc trọng đột kích hạm của hạm đội Khắc Cổ Mạc lập tức bị chặt đứt ngang lưng.
Sau đó không đợi đối phương nạp đạn xong, Lâm Tự Doanh lại một lần nữa biến mất vào trong quần thể thiên thạch.
Với 17 chiếc chiến hạm hạng nhẹ và ba chiếc trọng đột kích hạm để đối phó với hạm đội gồm 37 chiếc mà đa số là trọng hạm của đối phương, vậy mà còn có thể ở giai đoạn đầu bắn hạ sáu chiếc khinh đột và ba chiếc trọng đột của đối phương mà bản thân không mất một chiếc tàu nào, chiến tích kiểu này quả thực quá đáng sợ. Nếu không có quần thể thiên thạch, thật sự là không thể nào làm được.
Mà ngay giây phút này, tại cốt lõi quyền lực chính trị tinh khu, ngay tại văn phòng tòa nhà có điêu khắc đại bàng khổng lồ đó, người đàn ông nắm giữ toàn bộ động hướng bên ngoài tinh không ngẩng đầu lên, mười ngón tay đan xen cài qua, đặt trước trán, giọng nói trầm trọng cuộn trôi như thủy ngân chảy: "Thì ra là vậy, dùng địa thế thiên thạch để đánh yểm hộ sao... Nhưng mà..."
"Ngây thơ quá."