Vật lí hiện đại không chỉ chứng tỏ sự tương thuộc của thế giới các hạt và vũ trụ, mà nó cùng làm sáng tỏ sự kết nối mật thiết giữa con người và vũ trụ. Ngày nay, chúng ta biết rằng chúng ta đều được tạo thành từ các nguyên tử được tạo ra ban đầu bởi vụ nổ nguyên thủy, và sau đó từ lò luyện hạt nhân trong các ngôi sao. Các nguyên tử hydrô và hêli chiếm 98% tổng khối lượng của toàn bộ vật chất thông thường có trong vũ trụ đã được tạo ra ngay trong ba phút đầu tiên. Các nguyên tử hyđrô trong nước đại dương và cơ thể của chúng ta tới tứ món súp nguyên thủy này. Chúng ta đều có chung một phả hệ vũ trụ bắt đầu từ cách đây 13,7 tỉ năm. Còn các nguyên tố nặng, cần thiết cho quá trình phức tạp hóa và xuất hiện của sự sống và ý thức, chiếm 2% còn lại, được tạo ra từ lò luyện của các vì sao và các sao siêu mới - cái chết bùng nổ của các ngôi sao nặng.
Tất cả chúng ta đều được tạo ra từ các hạt bụi sao. Anh em với các động vật hoang dã và họ hàng với các bông hoa đồng nội, tất cả chúng ta đều mang theo lịch sử của vũ trụ. Chỉ đơn giản với việc hít thở đã kết nối chúng ta với tất cả các sinh vật đã từng sinh sống trên Trái Đất. Chẳng hạn, ngày nay chúng ta vẫn hít vào phổi hàng triệu hạt nhân nguyên tử tới từ đám khói đã thiêu chết nữ anh hùng Jeanne d’Arc năm 1431, và vài ba phân tử từ hơi thở cuối cùng của Julius Ceasar. Hàng tỉ các phân tử ôxy mà ta hít vào đã từng một lúc nào đó nằm trong phổi của một trong 50 tỉ cá thể đã từng sống trên Trái Đất. Khi một cơ thể sống chết đi và phân hủy, các nguyên tử được giải phóng vào môi trường rồi tích hợp vào các cơ thể sống khác. Cơ thể chúng ta chứa 1 tỉ nguyên tử đã từng thuộc về cái cây mà Đức Phật đã từng ngồi tu dưới gốc để đạt được giác ngộ… cách đây 2.500 năm.
Một sự kết nối lẫn nhau nữa đã được phát hiện bởi khoa học: chúng ta đều có quan hệ với nhau về mặt di truyền. Chúng ta đều bắt nguồn từ người Homo habilis xuất hiện tại châu Phi cách đây khoảng 1.800.000 năm, bất kể dân tộc hay màu da. Khi lùi đủ xa về quá khứ, tất cả chúng ta đều là họ hàng xa của nhau. Kì lạ hơn nữa: khi giải mã bộ gen của người và các loài sinh vật khác cho thấy sự hội tụ về phả hệ này không chỉ liên quan tới loài người mà toàn bộ các loài. Chẳng hạn, chúng ta chia sẻ tới 99,5% bộ gen của chúng ta với tinh tinh, điều này có nghĩa là chúng ta đều có chung một tổ tiên, và nếu chúng ta có thể lùi đủ xa về cây phả hệ của loài tinh tinh, chúng ta sẽ thấy nó chập vào làm một với chúng ta ở một thời điểm nào đó. Điều đúng với tinh tinh cũng sẽ đúng với tất cả các sinh vật khác, cá heo hay chim sơn ca, thậm chí ve sầu, cây sồi, nấm hay hoa hồng. Các cây phả hệ của chúng ta sẽ không thể tránh khỏi gặp nhau, sớm hay muộn, để tạo thành một và duy nhất một cây - cây của sự sống. Cách đây khoảng 500 triệu năm, tổ tiên của tôi là một con cá. Quay trở lại thêm 1,5 tỉ năm nữa, tổ tiên là các vi khuẩn. Chúng ta đều là hậu duệ của cùng một sinh vật, một tế bào nguyên thủy cách đây khoảng 3,8 tỉ năm.
Là con đẻ của các vì sao, có lẽ tôi đã cảm nhận được một cách mạnh mẽ nhất dòng máu vũ trụ của mình khi lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh cảm động của hành tinh xanh chúng ta trôi nổi giữa không gian tối đen vô tận. Dòng máu này khiến cho chúng ta phải có trách nhiệm với Trái Đất của mình, một hành tinh đẹp nhưng cũng thật mong manh, và ta cần phải bảo vệ nó khỏi sự tàn phá môi trường do chính chúng ta đang gây ra. Thi sĩ người Anh William Blake đã biểu thị một cách tuyệt vời về tính tổng thể của vũ trụ trong một bài thơ viết vào năm 1803:
“To see a World in a Grain of Sand
And a Heaven in a Wild Flower,
Hold Infinity in the palm of your hand
And Eternity in an hour.”
Tạm dịch:
“Trong hạt cát ta nhận ra thế giới
Trong đóa hoa đồng nội là cả một thiên đường
Nắm trọn cái vô hạn trong lòng bàn tay
Và thiên thu trong một khắc giây.”
Toàn bộ vũ trụ đúng là được chứa đựng trong một hạt cát, bởi để giải thích các hiện tượng đơn giản nhất cũng cần tới toàn bộ lịch sử của vũ trụ.