Cánh Đồng Phía Tây

Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Đêm đã xuống. Đại đội 1 bắt đầu xuất phát. Thủy và Dũng cùng dừng ở ngã ba giao thông hào bắt tay từng chiến sĩ và Lanh. Trong bóng đêm mờ, cả hai người đểu nhìn thấy gương mặt Lanh dưới vành mũ nan đầy vẻ cứng cỏi và phấn khích. Đại đội đi hàng dọc, cách nhau ba bước một người, ngược theo giao thông hào lên phía trước. Anh nào cũng lựu đạn, thủ pháo đầy người. Dũng lại nhớ tới buổi nào đứng ngắm nhìn quân trung đoàn 1, trung đoàn anh hùng tiến qua để sang khu đông tham chiến trên đồi A1.

Bên kia sông Nậm Rốm, tiếng pháo vẫn ì ầm, hỏa châu chốc chốc lại vọt lên sáng lóa. Những quả pháo sáng đã tàn vẽ thành những đường khói trắng kéo dài như dệt mành trên bầu trời đen sẫm.

Qua đường hào trục, rồi qua cả trận địa mới đào từ đầu màn 2 chiến dịch, đại đội bắt đầu lên tới đồng không. Một cảm giác trống trải, rờn rợn ôm choàng lấy tất cả mọi người. Gió đêm dào dạt càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo, trơ trọi. Không một tiếng nói. Tất cả ghì chặt lấy cuốc xẻng vũ khí vào bên sườn, không cho phát ra những tiếng lích kích. Những bước chân cũng dường như nhẹ hơn, tuy vẫn mau mau, cố không để phát ra những tiếng sột soạt mỗi khi lướt trên những đám chó đẻ mọc đầy trên mặt ruộng. Lanh đang đi với trung đội mũi nhọn của trung đội trưởng Tuynh, tách ra, đứng lại để có thể quan sát được cả đại đội và điều chỉnh cự ly và động viên anh em, nhất là các chiến sĩ mới vào trận lần đầu. Cái dáng vạm vỡ cao lớn của anh nổi bật trong bóng đêm. Hai cánh tay anh như hai cái bơi chèo cứ guồng lên lại guồng xuống như thể người đang đứng xem khoát tay cổ vũ cho những con thuyền đang đua trên sông.

Đã nhìn thấy cứ điểm H1 ở phía trái, cách đại đội chừng hơn hai trăm mét, và cứ điểm H3 ở cánh phải cách trên bốn trăm mét. Cả hai đều tựa như hai cái nghĩa trang khổng lổ với những nấm mồ lúp xúp chi chít, với những cọc rào tua tủa nhô lên y như những cây thánh giá. Le lói một vài ánh đèn từ dưới các lô cốt, hầm ngầm hắt lên, như lửa ma trơi. Chốc chốc lại một loạt đạn đại liên, hoặc trung liên bắn ra cùng những quả cối vỡ tung trong những làn chớp đỏ rực.

Lanh vượt lên với Tuynh. Anh trung đội trưởng gắm người tương tự như đại đội trưởng Thìn, nhưng rất nhanh nhẹn, hoạt bát. Năm 1952 đánh trận sông Đà, khi ấy Lanh là tiểu đội trưởng bộc phá thì Tuynh là chiến sĩ tiểu đội dao nhọn nổi tiếng can trường.

Tuynh bỗng cầm tay áo Lanh giật giật. Cả hai cùng căng mắt nhìn lên. Trên các bãi chó đẻ khá rậm phía trước đang có những vật gì đó nhấp nhô như có người. Tuynh giơ tay ngang ra, phất mạnh một cái. Cả trung đội lập tức nằm rạp ngay xuống. Từ phía trước, tiếng xột xoạt nghe rõ dần. Có tiếng chân người. Rồi nhìn thấy rõ hơn những bóng người, khá nhiều, đang lom khom bước rảo như chạy thẳng về phía quân ta đang nằm dán bụng xuống đất. Tuynh thì thào bên tai Lanh:

- Địch lại ra phục kích, anh ạ!

Lanh lắc:

- Để xem lại đã! Địch ra, không tản mạn thế này đâu.

Những bóng người ở phía trước xuất hiện mỗi lúc một nhiều như cua tản mác đầy đồng.

Một bóng đen tới sát ngay bên Tuynh và Lanh tự lúc nào. Nhanh như cắt, tuy nhỏ bé, Tuynh tung người lên, ôm chặt lấy bóng đen, và quật nó xuống liền. Bóng đen ú ớ nghẹt thở giữa hai đầu gối Tuynh kẹp chặt.

- Ái, ái buông tôi ra!

Bóng đen giãy giụa, cố bật lên được mấy câu.

Tuynh vẫn không buông rời hai đầu gối:

- Mày là ai? Ngụy hả?

- Không! Không! Quân báo của Bộ đây.

- Quân báo nào, nói láo!

- Quân K80 đây mà. Quân ông Bích Lân...

Nhìn lại trang phục của người đang nằm dưới chân mình, Tuynh ngờ ngợ. Lanh cũng đã kịp nhận ra người bị bắt:

- Đúng là quân báo đấy.

Bấy giờ mới cười xòa cả với nhau. Anh quân báo xoa xoa mãi nơi cổ:

- Ông này nhỏ thó, mà cũng dữ ghê!

Tuynh đáp tỉnh khô:

- Tớ đô vật làng Nguyễn đây, cậu không biết hả?

Nhưng đây không phải chỗ và là lúc để trò chuyện nhiều, Lanh tranh thủ hỏi thêm tình hình địch trong sân bay. Anh quân báo cho biết vẫn không có gì thay đổi so với đêm qua, địch vẫn không có lực lượng ở ngay trên đường băng. Chúng chui rúc hết trong các cứ điểm bao quanh sân bay.

- Thôi được, cám ơn cậu. Đi đi!

Anh quân báo vừa đi khỏi, tất cả những khẩu đại liên trong cứ điểm H1 bỗng cùng rống lên một loạt, rồi súng cối bắn ra tới tấp trên những thửa ruộng phía trước, nơi các chiến sĩ quân báo còn đang lóp ngóp tiếp tục vượt qua. Rồi cả cứ điểm H2 cũng bắn ra. Đại đội của Lanh tự nhiên như bị chặn lại, phải nằm nguyên tại chỗ. Chưa hề có một công sự ẩn nấp. Lanh tức quá chửi vung. Đã nghe thấy phía trên có tiếng kêu và gọi í ới. Lanh hiểu ngay: thế là đơn vị đã có thương vong. Rồi đến lượt đại đội 1 cũng vậy:

- Báo cáo, trung đội phó trung đội 3 bị thương...

- Báo cáo, hai chiến sĩ trung đội 2 bị thương...

Tiếng báo cáo lan dài từ phía dưới bay lên. Lanh vội vàng tiến lên bất kể đạn địch vẫn đang réo réo trên đầu. Chính trị viên Tốn đang cùng y tá và các chiến sĩ hối hả băng bó cho thương binh. Thấy Tốn đã kịp thời có mặt, Lanh hoàn toàn yên tâm. Việc gì chứ đến việc giải quyết thương binh liệt sĩ, Tốn luôn tỏ ra cực kỳ chu đáo và thành thạo. Cũng đúng lúc đó, súng cối của tiểu đoàn từ phía sau bắn lên dồn dập, nhằm thẳng vào cả hai cứ điểm. Lanh hiểu ngay: Dũng đã kịp thời chế áp địch, chi viện cho bọn anh. Nhưng địch vẫn không ngừng hẳn. Cối ta tiếp tục bắn lên. Một trận đấu hỏa lực “không tiền khoáng hậu” giữa đôi bên ta, địch đã bất ngờ diễn ra khá kịch liệt. Dần dần đã thấy trên hai cái “nghĩa địa” khổng lồ kia có những ngọn lửa bốc lên. Hẳn những phuy xăng và những mái bạt nào đó của chúng đã trúng đạn. Các đám cháy mỗi lúc một to.

Lanh vẫy anh chiến sĩ thông tin lại. Quay máy, Lanh báo cáo vắn tắt tình hình của đại đội. Tiếng Dũng vang lên từ phía sau, không xa lắm:

- Tôi sẽ cho bắn dồn dập tiếp. Cậu phải cho đại đội bứt lên. Kiên quyết tiến lên! Không nằm chết gí ở đây mãi. Tiến sâu vào! Chúng nó sẽ khó chuyển bắn ngược trở lại, hiểu không?

Lanh hiểu rồi. Thế là, sau mấy loạt súng cối dập vào H1, và H2, Lanh phất mạnh tay:

- Tiến!

Cả đại đội như từ dưới mặt đất mọc lên cùng một loạt. Đạn địch quả là đã bớt. Càng vượt được vào sâu bên trong, đại đội càng cảm thấy nhẹ hơn nhiều, chỉ còn những phát súng cối bắn lung tung lộn xộn. Dường như chúng đã mất mục tiêu. Lúc tiến, lúc nằm, các chiến sĩ ta nối tiếp nhau tiến lên không ngừng, như những đợt sóng.

Một lúc sau, tiểu đội mũi nhọn đi đầu báo cáo về: “Đã tới được bờ mương thoát nước của sân bay”.

Lanh chồm hẳn lên. Anh sướng như điên. Thế là đã tới được bờ mương! Đã sờ được tới mép sân bay rồi!

Xem đồng hồ tay: 22 giờ 40 phút. Lanh chạy lên. Các chiến sĩ tiểu đội 1 đang nằm rải dài trên bờ con mương cấp tốc đào công sự để cải tạo nó thành một chiến hào chiến đấu. Anh chiến sĩ thông tin luôn luôn bám sát sau lưng Lanh. Lại vồ lấy ống nói, anh nói nho nhỏ, nhưng vẫn như reo như hét lên:

- Con mương! Báo cáo, chúng tôi đã tới được con mương!

- Có đúng con mương không? Xem lại! - Tiếng Dũng hỏi.

- Đúng! Đúng! Là con mương mà đêm qua chúng ta đã tới. Tôi đã nhìn rõ thấy đường băng trăng trắng bên kia. Thấy cả cột đèn số 2 và xác chiếc máy bay Dakota số 4. Nó kia kìa, nằm chình ình ra, to lắm.

- Vậy cậu dồn quân lên, nhanh chóng tiến vào đánh chiếm ngay đường băng... - Tiếng Dũng vang lên, mừng rỡ nhưng vẫn quyết liệt. Lanh vừa mới kịp dồn hết trung đội 2 lên thì pháo lớn của địch từ Mường Thanh bắt đầu bắn ra. Chúng bắn trùm lên gần suốt dọc con mương, mà đại đội 1 vừa bám được. Cũng có thể một đài quan sát nào đó của địch ở H1 hoặc H2 đã phát hiện được quân ta. Các trận địa pháo của địch trong Mường Thanh gần như dựng đứng lên mà bắn đến đỏ nòng...

*

- Alô, Lanh đây! Lanh đây! Chúng tôi vẫn bám được con mương... Vâng, tôi vẫn ở đây, Tuynh đang ở cạnh tôi... Pháo nó vẫn dữ lắm... Tuynh chảy máu tai rồi, ù đặc không còn nghe được gì nữa...

Dũng như con cọp trong cũi. Anh lồng lộn. Cán bộ tiền sát viên của pháo binh đi cùng anh đã trúng mảnh hy sinh ngay từ phút đầu. Dũng đành phải trực tiếp gọi về trận địa pháo mặt trận. Không am tường mọi khẩu ngữ chuyên môn của pháo, anh cứ gọi bừa gọi vo như bộ binh nói với nhau:

- ... Bắn đi! Bắn mạnh vào! Chế áp thằng Mường Thanh thật lực vào cho tôi! Quân tôi vẫn chưa ngóc đầu lên được. Bắn đi! Bắn mạnh nữa đi!

Rồi gọi về ông Thâu, ông Quý, anh yêu cầu hỏa lực của e bắn tập trung vào hai cứ điểm H1 và H2 dể phối hợp với hỏa lực của tiểu đoàn, không cho “hai thằng này” có thể tự do cắt vào hai sườn của đại đội 1.

Pháo mặt trận bắt đầu lên tiếng, nghe như sấm dậy từ xa xa. Trận địa hỏa lực của trung đoàn cũng đồng thời bừng lửa.

Chỉ mười lăm phút sau, đã thấy Lanh gọi điện về cho biết tình hình đã đỡ lắm. Thủy từ phía sau cũng chạy lên. Toàn thân anh đầy bùn đất và đã loang lổ máu chiến sĩ. Dặn Thủy thay anh trực ở sở chỉ huy, Dũng vẫy Báu rời hàm ếch băng lên phía trước.

Pháo Mường Thanh đã ngớt. Nhưng từ hai cứ điểm H1 và H2 pháo sáng vẫn liên tục bắn lên sáng rực cả bầu trời. Giao thông hào đầy chiến sĩ, và thương binh tử sĩ. Dũng và Báu phải nhảy lên mặt ruộng mà chạy. Quãng quãng nghe có tiếng chiến sĩ hoặc một cán bộ từ dưới giao thông hào quát lên:

- Thằng nào chủ quan thế? Có xuống không? Muốn xơi pháo đùng, hay pháo tép đấy?

Mặc, hai anh em cứ cong người, lúc nằm rạp xuống ruộng, lúc lại chồm lên, tiếp tục tiến.

Đã tới được bờ mương, Dũng nhảy phóc xuống. Chính trị viên Tốn đang cùng y tá và các cán bộ trung đội 3 băng bó thương binh để chuyển về phía sau. Tốn ngẩng lên. Mặt anh như hơi ngơ ngác, khác mọi ngày thường. Dũng hiểu: Tốn chưa bao giờ trải qua những trận pháo dữ dội như thế này. Dũng tiến lên một đoạn nữa. Lanh đang đứng chỉ dẫn cho các chiến sĩ sửa lại hai ụ trung liên. Các chiến sĩ đang xúc, đào cật lực. Những lưỡi xẻng vung lên loang loáng. Quay lại thấy Dũng, Lanh ngạc nhiên.

- Ôi chao, anh Dũng! Anh lên đây làm gì thế này?

Dũng không trả lời, chỉ tay một vòng:

- Công sự còn nông lắm. Phải cho đào thêm nữa. Tôi sẽ đưa thêm gỗ lên cho các cậu làm nóc hầm.

Rồi anh hỏi:

- Còn hầm của cậu đâu?

Lanh chỉ tay ra phía sau một chút:

- Báo cáo kia!

Dũng nhìn thấy lờ mờ trong bóng đêm một chiếc hố cá nhân không có nắp và cũng nông choèn. Anh lắc đầu:

- Không được! Cậu phải cho anh em đào nữa, và phải có nắp chứ.

Lanh cười:

- Vâng, để tí nữa anh em làm xong mấy cái ụ trung liên và ĐKZ, sẽ sửa lại.

Một chiến sĩ đứng sau Lanh chợt rụt rè:

- Đại đội trưởng nên tranh thủ ăn tí cơm đi! Suốt từ chiều đến giờ vẫn chưa thấy anh ăn lấy một miếng.

Dũng quay lại, nhận ra Tích tổ trưởng, mà anh đã gặp chiều hôm qua, người đã nói với anh:”... Sống chết thì cũng chẳng sợ, chỉ sợ không có người đưa dắt anh em vào chiến đau một cách chắc chắn...”.

Nghe Tích nhắc, Lanh như mới nhớ ra. Anh cười, mở chiếc túi vải đeo bên sườn, lấy ra một nắm cơm đã nguội lạnh, rắn đanh. Chùi tay vào quần, anh bẻ đôi nắm cơm, đưa cho Dũng một nửa:

- Anh ăn đi! Ăn với tôi một miếng cho vui, anh!

- Mình không đói đâu - Dũng lắc đầu.

Lanh vẫn cố mời:

- Anh cứ ăn đi! Ăn với tôi một miếng. Ta mừng, dẫu sao cũng đã bám được vào mép sân bay...

Không thể từ chối, Dũng cũng chùi bàn tay đầy đất vào quần rồi đỡ lấy nắm cơm.

Lanh vừa nhai vừa nói:

- Ngon! Phải không anh? Sau này trở về, dù có cơm gà cá gỡ cũng không thể nào ngon bằng miếng cơm này...

Dũng gật đầu:

- Đúng, đây là một trong những bữa ăn vô giá của lính...

Ăn xong, Lanh đề nghị cho bọn anh tiếp tục đánh lên. Dũng lắc đầu. Anh cho lui lại tới bốn giờ sáng. Lanh ngạc nhiên:

- Lúc nãy anh lệnh phải nhanh chóng đánh ngay vào đường băng cơ mà?

Dũng nói:

- Thời cơ lúc ấy qua rồi. Các cậu bị pháo kích. Địch quan sát thấy lực lượng ta đã vào tới bờ mương. Như vậy phải có chuẩn bị tốt mới đánh được. Nếu không, sẽ phơi anh em hết trên đường băng cho chúng nó thịt. Bây giờ cậu phải củng cố lại hẩm hố biến đoạn mương này thành một chiến hào tiền duyên, một bàn đạp để “tiến khả dĩ công, thoái khả dĩ thủ”...

Lanh vẫn có vẻ tiếc:

- Nhưng đến bốn giờ, có nghĩa là sau hai giờ nữa, sợ chúng nó kéo ra bịt hết đường băng mất anh ạ.

Dũng vẫn lắc đầu:

- Ban đêm, tụi nó không dám ra đâu. Cậu còn lạ gì. Phải tranh thủ đi thôi, tớ còn sốt tiết muốn vào nhanh gấp bốn cậu.

Dũng trở lại sở chỉ huy. Thủy lại quay về phía sau lo việc đưa thêm gỗ lên cho Lanh, đồng thời đón tân binh, sẵn sàng bổ sung tại trận. Cả trận địa phía sau cũng như phía trước của tiểu đoàn trở nên tấp nập. Cáng thương từ phía trước hối hả khiêng về, gỗ, đạn từ phía sau rầm rập đưa ra. Quân của tiểu đoàn, quân của trung đoàn bộ, chen chúc nhau trong giao thông hào chật chội và đã lở loét tơi bời.

Cho tới khi kim đồng hồ trên tay Dũng chỉ 04 giờ kém 15 phút đã nghe thấy tiếng Lanh báo cáo về: “Chúng tôi bắt đầu lên đấy! Các anh chuẩn bị chi viện nhá! Pháo. Nhất là pháo!”.

Dũng gần nín thở theo dõi cuộc tiến quân “câm lặng” của Lanh lên đường băng. Theo kế hoạch, anh em bí mật tiến lên, rải ra và tranh thủ đào hào luôn. Chiếc kim đồng hổ như quá sức chậm chạp. Tuy nhiên không nghe thấy tiếng súng rộ lên. Pháo Mường Thanh cũng vẫn còn im.

Chuông điện thoại bỗng reo lên. Dũng áp chặt ống nghe vào tai. Trái tim anh không khỏi thoáng rộn lên trong một nỗi hồi hộp.

- Báo cáo, Lanh đây! Lanh đây...

- Sao? Tôi nghe!

- Báo cáo, trung đội của Tuynh đã đào được 30 mét trong sân bay nhưng đất rắn ghê lắm.

Dũng mừng rỡ:

- Biết rồi. Đất trên sân bay hoàn toàn là đất nện kỹ. Cứ cố gắng lên!...

Ngẩng nhìn về bầu trời phía đông, đã thấy hơi bàng bạc sáng. Nhưng cũng chỉ mấy phút sau Lanh lại báo về. Lần này thật gấp gáp: đã thấy địch xuất hiện lố nhố, rất đông, từ phía H2 ở nam sân bay đang tiến lại.

- Xem lại, đông là bao nhiêu? - Dũng nhắc.

- Chưa sáng rõ, lại bắt đầu có sương mù. Chỉ thấy lố nhố đông lắm. Chúng ra phản kích đấy.

Dũng nói ngay:

- Phải xem lại. Chưa chắc đã là phản kích. Anh em quân báo đã cho biết quy luật của địch: các buổi sáng tinh mơ chúng thường lợi dụng sương mù tổ chức đi để tiếp tế cho H1 qua sân bay.

- Nhưng tiếp tế gì mà đông vậy?

- Quân báo cho biết: chúng thường có lực lượng đi tháp tùng, bảo vệ bọn thồ hàng. Cậu hãy sẵn sàng đánh ngay, không cho chúng đi qua. Chúng tôi sẽ lại chi viện tốt cho các cậu...

Dũng chưa nói dứt câu, đã nghe thấy tiếng súng nổ ở phía trước. Pháo Mường Thanh cũng gầm lên. Nhìn lên lại thấy lửa đạn loằng nhoằng, và khói lại bốc lên, mỗi lúc một cao và dầy đặc. Không chậm hơn chúng một phút, pháo của mặt trận ta cũng lập tức đáp lại liền.

Lại có chuông đổ hồi. Nhưng không phải Lanh. Tiếng đại đội trưởng Niên ở phía sau vang lên:

- Báo cáo tiểu đoàn, tình hình thế nào? Đề nghị cho c2 lên phối hợp, tăng cường cho c1.

Dũng lắc, như có Niên đang đứng ở ngay trước mặt mình:

- Hoan nghênh! Nhưng chưa vội. Đang đụng quân đi tiếp tế cho H1. Chúng cũng khá đông, nhưng hãy cứ để cho c1 ra tay đã. Cậu cứ sẵn sàng đợi đấy, còn nhiều cơ hội.

Trời sáng dần. Đã 05 giờ 30 phút. Phía trước, súng vẫn nổ không ngừng. Lanh báo cáo về: địch dã bị chặn lại. Chiến hào 30 mét của trung đội Tuynh tuy sụt lở mất nhiều, nhưng vẫn vững. Đích còn cách xa tới khoảng trên dưới 100 mét. Chúng đang nằm lại đó, vừa bắn vừa tranh thủ đào công sự...

Chợt có tiếng chân người rậm rịch, Dũng bước ra khỏi hầm. Một toán chiến sĩ nuôi quân đang gùi những bao tải lớn đựng cơm nắm, muối vừng tiến ra. Có anh còn bôông bêênh gánh cả hai nồi nước uống. Dũng nói to:

- Trên ấy đang đánh nhau, anh em lên làm gì vội! Ngồi chờ ở đây đã!

Các chiến sĩ nuôi quân đều còn trẻ, khỏe. Họ là lính cựu hết. Họ như vây lấy Dũng nằn nì:

- Báo cáo, tiểu đoàn cứ cho chúng em lên. Nếu không anh em mình đói mất...

- Nhưng tôi có cản các cậu đâu! Bảo là ngồi chờ một lúc đã.

- Báo cáo, lên mà gặp địch, chúng em xin tham gia “oánh” luôn. Báo cáo tiểu đoàn, anh em nuôi quân chưa được “oánh” lần nào. Không sợ, tiểu đoàn ạ!

Dũng phải bật cười. Anh vẫn kiên quyết giữ họ lại.

- Tôi rất hoan nghênh anh nuôi. Nhưng cứ phải chờ một tí đã. Lên bây giờ, anh em ta cũng không có thì giờ đâu mà ăn ngay được.

Bấy giờ tổ anh nuôi mới chịu, ngồi rải ra trong giao thông hào, vẻ ỉu xìu. Lanh lại báo cáo về, giọng anh càng có vẻ khẩn cấp hơn: địch đã tung ra ba xe tăng. Tuynh trực tiếp chỉ huy ĐKZ, đã bắn cháy được một. Hai chiếc khác phải dừng lại, nhưng vẫn đang bắn lên rất mạnh. Trung đội 1 chỉ còn có mười bảy tay súng. Hai trung liên và một ĐKZ bị hỏng...

Dũng hiểu tình hình đã trở nên rất cấp bách. Thủy ở phía sau lại mò lên.

- Dưới đó thế nào, anh? - Dũng hỏi.

Chỉ thấy Thủy cười cười, lắc lắc, gật gật. Lạ quá. Dũng hỏi lại, Thủy bỗng cười và như quát lên:

- 155 nó nện cả vào phía trong. Mình có lẽ điếc mất rồi.

Dũng vội móc túi lấy vỏ bao thuốc lá, xé ra, viết mấy dòng vắn tắt cho Thủy biết tình hình ở phía trên và quyết định của anh là sẽ lệnh cho Lanh dồn lực lượng của trung đội 2 và trung đội 3 đưa lên tăng cường cho Tuynh, đồng thời tiểu đoàn sẽ điều ba trung liên là hai ĐKZ của đại đội Niên lên cho mũi nhọn. Thủy gật đầu. Anh ngước cặp mắt tràn đầy lo âu nhìn Dũng. Đối với Thủy, lúc này Dũng đúng như một viên thuyền trưởng của một con tàu đang gặp sóng to gió lớn. Tất cả mọi thủy thủ đang hoàn toàn trông cậy và sẵn sàng phục tùng mọi mệnh lệnh của anh.

Kế hoạch của Dũng được triển khai tức khắc. Pháo mặt trận được yêu cầu bắn ngay trên đường băng, tạo thành một tuyến lửa, chặn đứng xe tăng của bọn Pháp lại.

Một lúc sau thấy tiếng súng ngớt, tổ anh nuôi lại nhao nhao xin lên. Dũng đồng ý. Anh cũng rời chỉ huy sở đi luôn.

Lanh vẫn ở hầm chỉ huy bên bờ mương, nhưng nóc hầm đã bị đạn pháo địch phá tung, chỉ còn trơ lại hai, ba khúc gỗ cháy đen và rách mướp nằm lăn lóc trên bờ đất đang còn nghi ngút khói.

- Anh lại lên đây làm gì? - Lanh lại ngạc nhiên và cả lo lắng kêu lên, khi thấy Dũng.

Khói vẫn còn cay xè mắt và ngạt thở trong khắp các hầm hố đổ nát. Dũng không khỏi bàng hoàng. Lên tới đây anh được Lanh cho biết tỉ mỉ hơn: thì ra địch toàn là lính dù lê dương, không những thế còn có cả lính Ma-rốc. Những giây phút vừa qua, chừng 30 tên BEP đã lợi dụng xe tăng áp đảo ta về hỏa lực, tràn vào được một đoạn chiến hào của trung đội. Các chiến sĩ ta theo lệnh Tuynh đã lao vào đánh giáp lá cà, dùng toàn lựu dạn và lưỡi lê. Đã dầy kín cả một nửa giao thông hào vừa xác địch vừa tử sĩ của ta...

Trời Điện Biên buổi sáng hơi se se lạnh mà mồ hôi chảy dài trên trán và hai thái dương Dũng. Anh nói, giọng vốn đã hơi khàn nay càng như khê đặc:

- Đưa nốt trung đội 3 lên! Bỏ đoạn hào kia, sẽ giải quyết sau. Đào ngay một đoạn hào khác. Địch sẽ còn đánh đấy! Hãy sẵn sàng...

*

Điện từ đại đoàn qua ông Thâu, ông Quý đã xác định cho Dũng biết: lực lượng đang đánh nhau với tiểu đoàn 2 trên sân bay chưa phải lực lượng lớn của Mường Thanh, mà đúng là lực lượng tiếp tế thường xuyên cho H1 nhưng có tăng cường. H1 bị trận địa chiến hào đánh lấn của e3 vây bủa rất nguy ngập. Chỉ có một lối duy nhất vận chuyên tiếp tế và liên lạc đường bộ với Mường Thanh là đi qua sân bay. Vì vậy rất dễ hiểu là chúng phải gắng sức mở cho dược một hành lang để đi tới H1. Đại đoàn lệnh cho e2 và cụ thể tiểu đoàn 2 phải kiên quyết bằng mọi giá không cho địch khai thông được đường qua sân bay. Đại đoàn đã cho chuyển xuống trung đoàn thêm đạn dược, vũ khí và cả một số tân binh để sẵn sàng bổ sung. Đại đoàn cũng thông báo cho biết: chiến hào của trung đoàn 3 đã đào lấn được vào tận trong bãi dây thép gai của H1, đồng thời các chiến sĩ của tiểu đoàn Lê Phong cũng đã bắn sụp được một số lô cốt và ụ súng quan trọng ở tiền duyên của địch. Tình hình bên đó là khá thuận lợi...

Nhận được thông báo ấy qua ông Thâu, Dũng cảm thấy đầu óc mình nhẹ nhõm đi được một chút. Một toán tù binh gồm hai lính Ma-rốc và một lính dù người Đức được dẫn từ phía sân bay trở ra. Dũng giữ chúng lại. Không cần phiên dịch, anh trực tiếp hỏi bằng tiếng Pháp:

- Lực lượng các anh có bao nhiêu?

Ba tên tù binh quần áo đều tơi tả, đứa nào cũng bị thương đứa bị mảnh vào đầu, đứa bị lê đâm vào nách. Chúng đã được băng bó sơ qua. Một tên thều thào:

- Trình ông chỉ huy, chúng tôi có hai trung đội mang vác, một tiểu đoàn dù BEP thêm một đại đội lính Bắc Phi. Đại đội này đi tăng cường cho H1. Đại úy Kubiak chỉ huy chung. Chúng tôi tập kết ở H2 tiến ra...

- Nhiệm vụ của các anh được trao cụ thể như thế nào? - Dũng chau mày hỏi tiếp. - Giải tỏa cho H1 hoặc cho sân bay, hay là gì?

- Trình ông, lệnh trên: phải mở bằng được một hành lang để tiếp tế cho H1. H1 chỉ còn đủ đạn cho một ngày đêm chiến đấu. Còn sân bay thì chưa rõ là đã có lực lượng mạnh của các ông vào như thế này...

- Vậy có nghĩa là sẽ còn tiếp tục tấn công để mở hành lang?

Tên tù binh sợ hãi:

- Trình ông, con không thể biết rõ điều ấy. Tất cả là do chỉ huy.

Không có thì giờ nhiều nữa, Dũng phất tay ra hiệu dẫn chúng đi. Dẫu sao thế là đã rõ: mọi việc đúng như đại đoàn đã thông báo.

Đã 9 giờ. Sương mù đã tan hết. Máy bay địch bắt đầu xuất hiện trên bầu trời chao chát. Dũng thầm lo: máy bay lên chắc địch sẽ lại tấn công. Anh đã không nhầm. Đợt tấn công thứ ba của lực lượng Kubiak đã được tiếp tục tung ra trong tiếng gào rú của máy bay trên không và bom nổ vang rền khắp bốn chung quanh trận địa.

Lanh lại báo cáo về: công sự lại bị trúng đạn pháo và sụt lở rất nhiều. Một số ụ trung liên đã bị phá sập hoàn toàn. Đã có thêm một số chiến sĩ vừa hy sinh vừa bị thương.

Ruột gan Dũng như cồn lên:

- Liệu có giữ được không?

- Báo cáo, tinh thần anh em vẫn tốt. Nhưng cần bổ sung thêm ba trung liên và thêm nhiều lựu đạn nữa, càng nhiều càng tốt. Còn hai cây trung liên, tôi đang chỉ huy đây. Ha, ha, chúng nó chết như ngả rạ... Chúng nó đã bị chặn lại... Pháo ta đã bắn cháy một tăng! Còn một chiếc đang lui, dang lui. Phải, phải, nó đang...

Tiếng nói sôi nổi mạnh mẽ của Lanh bỗng vụt tắt. Dũng quay máy, thấy nhẹ tênh. Đường dây đứt mất rồi! Anh vội lệnh cho chiến sĩ thông tin đi nối ngay. Anh chiến sĩ thông tin vừa khom mình nhao ra khỏi hầm một lúc thì một chiến sĩ khác từ phía trước xồng xộc chạy về. Anh lảo đảo vịn vào cửa hầm, như không đứng vững nổi nữa. Hơi thở đứt khúc, anh nói không thành câu:

- Báo cáo... Lanh... anh Lanh... hy sinh rồi. Nó bắn... bắn... quăng ra... Khẩu trung liên cũng... cũng...

- Hả? - Dũng như thét lên. Anh chồm ra, cầm chặt lấy hai vai anh chiến sĩ. Nhưng, anh ta đã rũ xuống dưới chân Dũng. Trời ơi, Lanh! Lanh! Thế là Lanh chết mất rồi! Dũng nhắm mắt lại. Cả khuôn mặt anh như tan ra trong một nỗi đau thương tới cùng cực. Nhưng anh không thể khóc. Tám năm rồi, làm gì còn nước mắt! Trái tim anh chỉ còn biết gào lên thảm thiết: Lanh! Ôi, mới đêm qua còn chia nhau nắm cơm và nói tới ngày về...

Nhưng anh chiến sĩ từ sân bay chạy về báo cáo tin dữ đã tỉnh lại, lắp bắp tiếp:

- Địch... địch đã chiếm... mất... mất chiến hào...

- Sao? Nói lại đi em! - Dũng lại như giật mình - Anh em ta thế nào?

- Báo cáo... rút lui... trở ra mương rồi...

Dũng buông xuôi hai tay, thở hắt. Tình hình thế là nghiêm trọng. Đã tới lúc phải tung đại đội Niên vào chiến đấu. Dây điện thoại với Niên may vẫn chưa đứt. Khi nhận được lệnh của Dũng, Niên đáp lanh lảnh, đầy khí thế:

- Chúng tôi lên ngay! Tiểu đoàn hãy tin tưởng ở chúng tôi!

- Pháo sẽ chế áp mạnh thẳng vào chiến hào cũ của Lanh, đè đầu chúng nó xuống cho các anh lên. Thật nhanh, nghe không! Quyết không cho chúng nó củng cố...

- Rõ! Chúng tôi xuất phát đây!

Đại đội của Niên, cái đại đội đã bị tiêu hao khá nặng trong trận Pe Luông giờ đây đã được hổ sung quân số khá đầy đủ, toàn là tân binh Thanh - Nghệ được huấn luyện tốt, bắt đầu từ chiến hào phía sau ào ạt tiến lên, dưới những làn trọng pháo của Mặt trận và các trận địa hỏa lực của trung đoàn, tiểu đoàn, che chở ở bên trên. Khí thế thật mạnh mẽ.

Quả nhiên, chỉ hơn 30 phút sau Niên đã báo về: đoạn hào trong sân bay đã được khôi phục. Bắt được hai tù binh, toàn là lính dù lê dương.

Nhưng cũng lại gần như lúc trước, Dũng chưa kịp mừng thì tin dữ lại báo về: Niên cũng đã hy sinh. Một chiếc xe tăng quái ác ẩn nấp bên cứ điểm H2 bất ngờ xuất hiện đã bắn hết sức ác liệt vào sườn đại đội 2...

Hai mắt anh Dũng lại tối sầm. Anh hạ lệnh: trung đội trưởng Thầm lên thay thế Niên và phải kiên quyết giữ vững bờ mương đến cùng, chờ tiếp viện...

12 giờ trưa. Đã tới lúc đại đội 3 bước vào chiến đấu. Đại đội 1, đại đội 2 được lệnh dạt sang cánh trái và cánh phải ở bờ mương, đánh vào sườn địch, để cho quân của Thìn lên được thuận lợi.

Thìn và Hào cùng lên hầm tiểu đoàn để nhận lệnh cụ thể. Thủy cũng được mời từ phía dưới lên, cùng tham gia chỉ đạo. Mấy người cùng ngồi nhồi nhét trong căn hầm nhỏ bé. Dũng trình bày ý đồ thay đổi cách đánh: không ồ ạt xung phong như trước, sẽ tiến lên một cách vững chắc hơn: Đại đội 3 sẽ chia thành từng tổ ba người, mỗi tổ trang bị: một trung liên, một tiểu liên, và một chiến sĩ đi sau chuyên ném lựu đạn và quan sát địch. Đánh tới đâu, đào ngay công sự tới đó. Tổ trước vượt lên, tổ sau tiến theo, đào tiếp công sự cho sâu hơn rộng hơn. Và cứ thế, mũi tiến công không như những làn sóng lớn mà sẽ như một mũi khoan dài, khoan dần lên. Sẽ chậm, nhưng vững chắc, đỡ tốn máu... Tất cả mọi người cùng tán thành cách đánh như vậy.

Cuộc họp rất chớp nhoáng. Như tất cả mọi khi, Thìn vẫn im lặng và cuối cùng chỉ “rõ” một tiếng cụt lủn, rồi phủi đít quần đứng dậy. Chính trị viên Hào hoạt bát hơn và lúc nào cũng như cười được. Anh nhe cả cái răng sứt ở cửa miệng. Nhưng lúc này, anh cũng chỉ viết cho chính trị viên Thủy được mấy câu vắn tắt:

“Các anh cứ yên trí. Tôi sẽ hội ý chi ủy ngay. Tất cả các đảng viên sẽ được phân đều cho các bộ phận. Tất cả các đảng viên sẽ đi hàng đầu”.

Phía trước, tiếng súng hai bên vẫn lai rai. Dũng hiểu: địch vẫn chưa tràn ra được bờ mương. Chúng đang đánh cầm chừng để chuẩn bị cho một đợt tấn công mới.

Máy bay vẫn gầm rú trên bầu trời. Bom vẫn nổ rung chuyển ở các cửa rừng và khu vực của trung đoàn 3, nơi mà chúng hẳn đã thấy hệ thống chiến hào của quân ta đã trở nên cực kỳ nguy hiểm cho H1.

Dũng gọi Bổng, cán bộ tác huấn tới để giao nhiệm vụ trở lại phía sau tổ chức tất cả lực lượng còn lại của tiểu đoàn làm lực lượng dự bị cho đại đội 3, đồng thời thu vét tất cả lựu đạn thủ pháo dồn lên phía trước. Bổng ngồi ở một góc hầm. Mặt mét xanh, anh lắp bắp:

- Báo cáo anh, máy bay còn đang bắn phá, xin để để...

Dũng nhíu lông mày:

- Anh không thấy máy bay nó đang đánh ở đâu ư? Lúc này quân ta quân nó đang cài nhau. Nó không dám ném thẳng vào đây đâu mà sợ.

- Nhưng... nhưng...

Dũng quắc mắt:

- Anh đi ngay đi. Không có nhưng gì hết.

- Báo cáo, báo cáo... - Bổng vẫn không đứng dậy được. Mặt anh từ mét xanh trở nên trắng bệch. Mồ hôi chảy dài trên trán và hai thái dương, Dũng không kìm được mình nữa, anh nhào tới, giáng một cái tát thật mạnh vào giữa mặt Bổng. Ôm chầm lấy mặt, Bổng lảo đảo đứng dậy.

- Đi đi! - Dũng thét lên.

- Vâng, báo cáo, tôi đi đây...

Bổng liêu xiêu bước ra khỏi hầm. Dũng nhìn theo thở dốc. Cơn điên giận của anh vẫn chưa nguôi. Đúng là cái đồ thân lừa ưa nặng...

Phía trên sân bay, đại đội Thìn theo cách đánh mới đã tiến lên được dần dần, tuy khá chậm. Vừa tiến vừa đào công sự. Mũi khoan cứ khoan mãi, khoan không ngừng.

Trời đã xế chiều. Dũng cầm ống nhòm nhìn lên. Anh bỗng thấy sau những làn khói trắng, khói đen bóng một chiếc xe tăng đen sì đang khặc khừ và như lùi dần. Đằng sau nó là những bóng đen li ti cũng đang như nhớn nhác. Dũng quay vào hầm phôn ngay cho Thìn:

- Quan sát đi. Địch đang có dấu hiệu gì lạ! Chúng đang muốn lật cách đánh, hay có ý đồ gì? Hãy cảnh giác đấy, Thìn!

Tiếng Thìn cũng đã khê đặc vì thuốc súng và khói pháo:

- Báo cáo, hình như chúng muốn lui xuống thì phải. Chúng đã không cản được chúng tôi đang lấn vào.

Một cái gì đó chợt như chớp lòe trong đầu óc Dũng. Anh nói rất nhanh, giọng rung lên:

- Chuẩn bị xung phong ngay, Thìn! Tôi sẽ xin pháo dập cho các anh thật mạnh trong mười lăm phút.

Tiếng Thìn đầy vẻ ngạc nhiên:

- Thế không vừa đào vừa tiến nữa à?

- Không! Lúc này thì lại phải rất nhanh. Nhanh chóng và mãnh liệt! Nhanh chóng thoát ly công sự, đánh ngay, tiến ngay vào đường băng. Chúng nó rút đấy! Đánh đi!

- Rõ! - Tiếng Thìn đáp rất to, như chưa bao giờ từng thấy.

Dũng càng vững dạ và rất mừng khi nghe ông Thâu gọi điện xuống rối rít: “Đài quan sát đại đoàn và trung đoàn báo về: địch có triệu chứng rút. Phải hành động tức thì! Hành động ngay đi, Dũng!”.

Trong khoảnh khắc, một trận pháo, cối của ta lại nhấn chìm cả nửa sân bay phía nam trong lửa khói.

Pháo vừa dứt. Dũng lập tức phát lệnh xung phong, chiến sĩ đang cùng một loạt hiện lên, nổi bật trên màn khói dầy đặc. Tám năm chiến đấu có lẽ chưa lần nào Dũng dược chứng kiến một trận xung phong giữa ban ngày tuyệt vời đến thế. Các chiến sĩ ta vừa cong người lao lên, vừa hò reo à à, như triều dâng thác đổ.

... Chỉ mười lăm phút sau, đã nghe thấy Thìn hổn hển báo về:

- Đã tới được đường băng! Địch chết nhiều lắm. Đã chiếm được đường băng. Vâng, đường băng...

- Vậy cho dùng bộc phá cắt ngay các phên sắt và đào công sự ngay, Thìn! Hoan hô c3!

Vui quá và mừng quá, Dũng vừa như ra lệnh mà củng vừa như động viên, không còn ra khẩu ngữ chiến đấu có quy cách gì nữa. Thủy đã đến bên anh, ngơ ngác khi nhìn thấy gương mặt Dũng đỏ rực. Dũng vội móc túi. Không còn vỏ bao thuốc lá nữa, anh lấy ngón tay viết luôn lên vách hào: “Chiếm được đường băng rồi! Cắt được sân bay rồi!”.

Thủy ôm chầm lấy Dũng. Anh cười lên ha ha và nước mắt bỗng bật trào ra ràn rụa. Cả hai như điên lên vì sung sướng, mừng rỡ.

Trời vừa sẩm tối, Dũng ra hiệu đề nghị Thủy ở lại sở chỉ huy để cho anh lại lên sân bay. Giao thông hào, chiến hào vẫn còn đầy lính và thương binh, tử sĩ. Anh lại phải nhảy lên mặt ruộng mà chạy. Đã tới bờ mương. Người đầu tiên anh gặp khi nhảy xuống chiến hào là Tuynh, người đang thay Lanh chỉ huy đại đội. Dũng chỉ còn biết nắm chặt lấy tay Tuynh. Giây phút này dường như anh không có thể tìm được lời nói nào để bày tỏ được tất cả niềm thương yêu, quý trọng và cả biết ơn của anh đối với Tuynh, và tất cả anh em chiến sĩ. Dường như Tuynh hiểu. Trên khuôn mặt đầy bùn đất và nhem nhuốc thuốc đạn của Tuynh sáng lên một nụ cười:

- Tiểu đoàn ạ, thế là tất cả chúng ta...

Dũng gật đầu. Anh lại siết chặt tay Tuynh rồi đi thẳng vào sân bay. Anh đã đi nhầm vào đoạn giao thông hào đã đầy kín xác lính dù và lính Ma-rốc. Không thể không kinh hãi trước cảnh tượng ghê gớm đó, anh lùi lại tìm con hào mới. Trong hào mới cũng có xác địch, tuy không nhiều bằng đoạn kia. Những cái xác to chình ình, cái úp sấp, cái nằm vật ngửa. Dũng luôn luôn phải nhảy lên để vượt qua. Thìn đã biết tin từ lúc nào, đang đứng đón anh. Trời tối mờ nhưng vẫn còn nhìn thấy đôi mắt đỏ cá chày của anh. Vẫn ít nói và ít bộc lộ như mọi khi, anh đón Dũng không một nụ cười, cũng không một lời kể lể hoặc khoe khoang.

Sân bay mênh mông. Vào đây mới biết, địch đã cho nối thêm đường băng dài ra tới 1.500 mét. Trên sân bay, dù trắng, dù đỏ la liệt, gần như phủ kín, và tràn cả ra khắp cánh đồng. Cũng thấy đủ các thứ hòm, hòm đạn, hòm đồ hộp, hòm dụng cụ y tế, và các thứ hòm khác nữa, không hiểu là hòm gì, nằm lăn lóc khắp nơi. Xác bốn chiếc máy bay bị bắn hỏng ngay từ màn 1 chiến dịch vẫn còn nằm rải rác đó. Đặc biệt xác chiếc máy bay thứ tư, vật chuẩn của tiểu đoàn đã gần như không còn một mảnh tôn, sắt nào cả. Chỉ còn trơ lại một bộ khung đã gãy nát, nom tựa như bộ xương của một con cá khổng lồ thời tiền sử. Dũng bước nhanh tới gần chiếc máy bay. Anh quỳ xuống dang cả hai tay mà xoa xoa mãi, ve vuốt mãi trên các phên sắt lạnh giá và đã bị phá tung lên từng mảnh. Nó đây rồi! Sân bay đây rồi! Trái tim anh lại như rung lên. Sân bay, cái mục tiêu đánh chiếm mà tất cả bọn anh đã mong đợi từ bao lâu, đã phải đánh đổi nó bằng Lanh, bằng Niên, bằng Noãn và biết bao nhiêu chiến sĩ khác nữa, nay nó đã ở dưới chân anh. Nó đã trở nên vô giá. Thật vậy, không có vàng nào đổi được cuộc sống của chiến sĩ... Và cũng không có bất cứ thứ lao động nào ở trên đời này có thể sánh được với lao động máu của chiến sĩ.

Sân bay.

Sân bay đây rồi! Ôi! Lanh ơi, Niên ơi, tất cả các chiến sĩ đã bỏ mình trên từng tấc đất theo đúng nghĩa đen trên cái chiến trường ghê gớm, tàn khốc này. Các anh đã trở về với cát bụi, nhưng đời đời đất nước sẽ không quên các anh, sẽ không quên Điện Biên Phủ.

Nửa đêm hôm đó, thêm một tin vui nữa được truyền đi trên khắp mặt trận: cứ điểm H1 đã hoàn toàn bị tiêu diệt trong một trận đánh rất gọn của tiểu đoàn Lê Phong thuộc trung đoàn 3.

Thực hiện ebook: hoi_ls
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.