Chiều rồi mà tiếng máy bay vẫn vang động trên bầu trời. Dũng phải áp chặt ống tổ hợp vào tai mới nghe rõ tiếng trung đoàn trưởng Lê Thâu. Anh hỏi:
- Alô, họp ạ?
- Phải! Cậu lên ngay đây, rồi cùng bọn mình lên “ép”. Tối nay ta ngủ trên đó. Mai họp. Các cấp trưởng, từ tiểu đoàn trở lên. Sơ kết mười ngày đào chiến hào.
- Rõ! Nhưng báo cáo anh từ chỗ tôi có thể cắt rừng lên “ép”. Anh cho phép tôi đi lối ấy được không? Để còn có thì giờ bàn giao công việc ở nhà.
- Có thể đi tắt hả?
- Vâng. Tôi đã xoi được một lỗi, tuy vất vả một tí, phải đi qua hai cái đèo...
- Cậu vẫn là tay luồn rừng có hạng đấy nhỉ! Thôi được, ta sẽ gặp nhau trên đó. Nhưng cậu đã nhận được cái lệnh trưa nay rồi chứ?
- Đã. Anh cứ yên tâm.
Lệnh hồi trưa mói nhận được là phải đưa một đại đội ra thay thế cho một đơn vị của trung đoàn 1 ở cánh phải, phía nam, để bên đó đi nhận nhiệm vụ mới.
Ông Thâu tiếp:
- Bên Xã Đệ cũng có một đơn vị ra đấy, nhiệm vụ cũng như thế. Đoạn ấy là chỗ tiếp giáp trận địa của hai trung đoàn, cậu biết chưa?
- Có. Tôi đã ra chỗ ấy vài lần.
- Thôi được, chuẩn bị xong, đi luôn nhé! Trên này bọn mình sắp sửa đi đây.
Dũng bỏ ống tổ hợp xuống, gọi Báu, bảo mời ngay Hà Giao về để bàn giao công việc. Báu vọt đi như một chiếc pháo chuột. Nhưng 15, rồi 20, rồi 30 phút sau mới thấy tiểu đoàn phó Hà Giao trở về. Anh vừa bước vào hầm đã nồng lên mùi rượu. Dũng hỏi:
- Lại tí tửu rồi hả?
Giao cười lúng túng, tay vuốt vuốt mái tóc chải gọng kính kiểu công tử xứ quê:
- À, tay Thỉnh đại đội trưởng của trung đoàn vận tải vừa ghé qua. Hắn có bi đông “quốc lủi”, ép mấy hớp, nể quá.
- Có sao đâu. Này, tôi vừa có lệnh lên “ép” họp, vậy ông ở nhà lo công việc đưa quân ra thay thế trận địa nhá!
Dũng vừa nói vừa mở bản đồ. Anh chỉ khu vực chiến hào của đơn vị bạn, rồi dùng chì đỏ khoanh lại:
- Đây, chỗ này! Bên phải ta là quân của Xã Đệ. Họ cũng sẽ thay thế cho quân bạn. Tối nay ra. Mọi việc bàn giao trận địa phải hoàn tất trước nửa đêm, để cho bạn rút và ta còn có thời gian triển khai lực lượng. Chỗ này ông biết rồi chứ?
Hà Giao ấp úng:
- Cũng... cũng một lần...
Rồi anh lại hỏi rất nhanh sang vấn đề khác:
- Thế anh định cho “xê” nào ra?
- Mình đang đợi ông để trao đổi đây. Theo mình nên cho xê cậu Niên đi, xê của Lanh xồm, và xê của cậu Thìn cứ để đấy. Không nên xáo trộn.
Hà Giao gật gù:
- Vâng, thế cũng được.
- Vậy ông nên xuống ngay với cậu Niên, giúp nó chuẩn bị, và trực tiếp kiểm tra mọi mặt từ xẻng cuốc tới vũ khí, từ kế hoạch đào hào tới các phương án đánh quân quấy rối hoặc quân phản kích.
Hà Giao nhăn nhó:
- Ngần ấy việc mà chỉ còn có non buổi chiều nay! Hơn nữa lần này là ra chỗ mới, hoàn toàn chưa biết thực địa. Vậy làm sao đã có kế hoạch tác chiến ngay được?
- Đúng là quá gấp. Nhiệm vụ cũng rất mới nữa. Nhưng phải chấp hành thôi. Chắc trên “ép” đã có những dự kiến về kế hoạch chung, mình chưa được biết đấy thôi. Vậy chỉ có cách phải gắng mà khắc phục. Tốt nhất ông nên đi luôn với thằng Niên ra đó đêm nay, rồi cùng nó vạch ra kế hoạch ngay trên thực địa.
Hà Giao lại lúng túng:
- Cũng được. Được, anh cứ mặc tôi, nói vậy chứ mọi việc sẽ ổn cả thôi.
Dũng gấp bản đồ lại. Nhưng chưa thật yên tâm, anh nói thêm:
- Khu vực này địch ít ra, chưa có đụng mạnh bao giờ. Nhưng cũng chớ có chủ quan. Ông nên lấy thằng Báu cùng đi. Nó thuộc khu vực này hơn cánh ta nhiều. Mọi đêm ra trận địa, nó hay chạy vung xích chó, có đêm rông cả sang khu vực của e bạn...
- Được! Được! Thôi, anh cứ sửa soạn đi đi. Mọi việc tôi lo. Cứ yên trí.
Dũng nhét vội quyển sổ công tác vào túi dết, rồi chạy xuống khu bếp “Hoàng Cầm” xin “anh nuôi” nắm cơm và một nhúm muối vừng. Sau đó, mở địa bàn, định lại hướng một chút, anh bắt đầu xuyên vào rừng, đi phăng phăng. Càng vào sâu, rừng càng rậm, vì ít bom đạn hơn ở phía ngoài. Lác đác lại hiện ra những cây ban hoa nở trắng xóa. Màu hoa trinh trắng và hồn nhiên lạ lùng. Dũng vừa đi vừa với tay ngắt một vài bông. Lòng anh thanh thản. Trong giây lát anh như quên mình đang đi trên mặt trận, mà đang qua một cánh rừng yên tĩnh nào đó ở hậu phương. Cảm giác nhẹ nhàng thư thái đưa dắt anh trở về với những kỷ niệm xa xôi. Cũng những cánh rừng biếc xanh như thế này... Cũng những dòng suối nhỏ trong vắt, róc rách trôi êm đềm giữa hai bờ sỏi đá như thế này... Anh đã bao lần băng qua, để tới ngôi trường gần thị xã ấy tìm gặp em. Đã bao lần anh gội mưa, đã bao lần anh tắm nắng... Lần nào anh cũng vừa đi vừa thầm gọi tên em: “... Nguyệt Lệ ơi, em đã tan trường, hay vẫn còn trong lớp? Anh đây! Anh đến tìm em, hỡi tình yêu của anh, hạnh phúc của anh, cuộc sống của anh...”. Đã bao lần những tiếng gọi thiết tha nồng cháy ấy tràn ngập trái tim non trẻ ngây thơ, trong trắng của anh...
Một hồi lâu sau, anh bắt ra được con đường mòn dẫn tới sở chỉ huy của đại đoàn. Ở đây quang đãng hơn, nhiều ánh sáng hơn. Cũng vừa lúc đó một đoàn cán bộ năm sáu người đang từ phía dưới đi lên, về phía đại đoàn. Đó là đoàn cán bộ của trung đoàn 3 cũng về họp. Mọi người nhận ra Dũng, hoan hỉ siết chặt tay anh. Tiểu đoàn trưởng Lê Phong bị tụt giầy từ phía sau đã chạy lên kịp. Anh như vồ lấy Dũng. Hai người bạn ôm riết lấy nhau, đấm vào lưng nhau thùm thụp. Mới có vài tuần chưa gặp nhau mà cứ tưởng như đã vài năm.
- Dũng “cháy”! Dũng “cháy”!
- Thằng “Phải gió”! - Dũng đã quen gọi đùa bạn như vậy.
- Chà, mày tọp đi có đến dăm cân không?
- Mày cũng yếu tợn, nhưng vẫn “công tử” lắm nhỉ!
Đôi bạn ríu rít như hai cậu học trò nhỏ. Họ cùng đi tụt lại sau đoàn cán bộ, để trò chuyện được thoải mái.
Tới một đoạn suối kín đáo, ông trung đoàn trưởng cho mọi người tranh thủ ngồi nghỉ. Dũng và Phong lại tìm một chỗ khuất xa, cùng ngồi. Tới đây, Lê Phong mới nhận thấy có lẽ là lúc thuận tiện nhất để nói với Dũng những điều mình muốn nói ngay từ lúc đầu. Anh lựa lời để vào chuyện:
- Này, vừa qua chỗ mình có một phái đoàn phụ nữ tới thăm, Dũng ạ...
Đôi mắt Dũng chợt như lóe sáng. Phong hiểu ngay: Cái thằng “trời đánh” thế là đã hiểu rồi. Không điều gì nó không sớm hiểu. Rất nhiều khi, nhiều chuyện mới chỉ nói có nửa lời nó đã biết rõ hết, huống chi bây giờ lại là chuyện của chính nó. Phong thấy tốt nhất là đi thẳng ngay vào vấn đề:
- Dũng, sao mày lại thế nhỉ? Tao lạ quá.
Mặt Dũng tối lại. Anh buồn bã nhìn xuống dòng suối đang lấp lánh len lỏi giữa những hòn đá lớn.
- Mày nghĩ thế nào vậy? - Lê Phong tiếp tục nói - Thật vậy, tao không hiểu mày nghĩ thế nào mà xử sự như thế, một khi mày đã được biết rõ cảnh ngộ của “en” [1]. Một cảnh ngộ thật đáng... cảm thông, và cũng đáng dược kính trọng nữa...
Bấy giờ Dũng mới quay lại, giọng hết sức mệt mỏi:
- Thôi mày! Tao không muốn nhắc lại chuyện ấy nữa.
- Không được! Mày không nhắc, nhưng tao biết trong đầu mày thì vẫn như có tảng đá không vứt đi được. Còn phía “en” thì rõ ràng là vô cùng đau khổ, vừa bị hiểu lầm vừa bị hắt hủi, thậm chí như bị xúc phạm. Tao nói thật, Dũng ạ, vừa qua, mày đã tỏ ra vừa thô bạo vừa hết sức cực đoan, vô lý.
Dũng trừng mắt:
- Vậy mày bảo tao phải như thế nào? Lịch sự cảm thông? Không! Mày không hiểu được tao đâu.
- Sao tao lại không hiểu được mày?
- Không! Trong chuyện này thì không. Mày hiểu sao nổi nỗi đau băm vằm, nỗi đau nghiền nát, kể cả nỗi căm hờn thiêu đốt hết cả ruột gan tao...
- Nhưng đó là trước đây, khi mày còn chưa biết rõ mọi sự thật. Còn bây giờ thì...
- Không! Mày cả tin lắm. Nhưng có lẽ chính cái yếu điểm này của mày lại là cái hay nhất của mày mà tao rất thích. Mày cả tin lắm. Nước mắt đàn bà... Nước mắt, nỉ non, và thanh minh, và giãi bày nữa... Không! Trái tim mày chưa một lần khô héo, chưa có một vết xước qua, mày vẫn còn thiên thần con trẻ. Mày mới chỉ bị nghe những lời dối trá vặt vãnh trong cuộc đời, chứ chưa một lần bị phản bội. Tâm hồn mày vẫn còn là một áng mây hồng tuyệt vời cao quý...
Phong thấy lòng mình thực sự xót xa:
- Dũng ơi, cuộc chiến khốc liệt, gian lao đã làm cho mày trở nên cay nghiệt, hoài nghi và buồn bã đến vậy sao?...
- Không! Tao như con thú bị thương càng trở nên tinh khôn hơn và mau lẹ hơn, như một đứa trẻ bị dối lừa đã trở nên biết cảnh giác và khôn lớn.
- Nhưng mày không còn biết tha thứ và xót thương nữa sao, chứ chưa nói tới yêu thương? Tao biết có lẽ mày còn tất cả, nhưng đáng buồn là những cái đó đang bị nỗi đau và hận thù vùi lấp...
- Có thể đúng. Những cái xấu đã vùi lấp đi hết cả.
- Dũng ơi, quả thật tao cũng không ngờ đòn roi của số phận đã quá nghiệt ngã đối với mày để đến nông nỗi này. Tao không biết nói gì nữa, tao chỉ còn biết van mày hãy tỉnh táo hơn...
- Tỉnh táo là thế nào? Mà mày muốn gì ở tao vậy? Ừ thì hãy giả dụ là tao có thể tin, hoặc sẽ tin cô ta. Nhưng để rồi làm gì? Cô ta đã là vợ một người mà ít ra người đó cũng đã một thời có đóng góp tử tế. Vậy tao không có quyền, và cũng tuyệt đối không bao giờ muốn xen vào cuộc đời của họ. Không, tao không là thằng điên, cũng không là kẻ mất dậy...
- Khoan! Tao không hề có ý định gì khác là chỉ nói tới một sự cảm thông, và một tình bạn tốt đẹp trong sạch được chắp nối lại...
Dũng nhếch mép, không rõ anh cười hay nhăn nhó:
- Không! Không làm gì có cái đó. Với đàn bà chỉ có: một là yêu, yêu cho đến chết, hai là căm hờn, căm hờn cũng cho đến chết, vậy thôi, Phong ạ.
Phong buồn bã:
- Mày vẫn cực đoan như vậy, thôi còn nói được gì nữa?
Và nhìn bạn, đôi mắt càng tràn ngập xót thương, Phong lại cố gắng một lần nữa:
- Nhưng, Dũng ơi, dẫu sao thì cũng phải cho phép con người ta một lần lầm lỗi, và cũng cho họ được một lần hối hận chứ?
Dũng lắc đầu:
- Sự hối hận của đàn bà ư? Không bao giờ có thật ở trên đời này hết. Mày hãy tin như thế, và rồi mày sẽ biết.
Vừa lúc đó ông trung đoàn trưởng đứng dậy gọi to:
- Thôi, ta lại đi tiếp, các bạn!
Dũng và Phong cùng phủi quần đứng dậy. Phong vẫn còn cố níu kéo:
- Chưa xong đâu đấy! Tối nay, tao sẽ còn phải “đấu” cho đến khi nào mày thật tỉnh ra mới thôi.
Mặt Dũng như có mưa sa...
*
Tối đó, tới hơn tám giờ, đại đội của Niên vẫn chưa xuất phát được, vì một số anh em đi lấy gạo về muộn, còn phải đợi cho ăn cơm xong. Thêm nữa, lại có hai sự cố xảy ra: dại đội trưởng Niên ốm lai rai từ mấy hôm trước cứ cố giấu nay lên cơn sốt rét đùng đùng, đắp tới bốn, năm chiếc chăn vẫn cứ rung lên bần bật. Mọi việc trước mắt phải bàn giao lại cho đại đội phó Noãn. Việc ấy vừa ổn thì có chuyện khác: Tiếp, một tân binh, đánh mất súng. Cả trung đội, rồi cả đại đội nháo cả lên. Sợ quá, anh tân binh cứ ngồi khóc hu hu. Mãi sau, Cốc với biệt danh “Cốc mò”, một cựu binh có biệt tài tìm kiếm, và có một trí nhớ khá đặc biệt, chợt nghĩ ra: “Lúc nãy nó đi “hố mèo”, khéo để quên ngoài đó chăng?”. Nói đoạn, Cốc kéo Tiếp đi tìm. Quả nhiên, cây súng dựng bên một gốc cây vẫn còn nguyên đó. Tiếp mừng quá chỉ còn thiếu sụp xuống lạy anh bạn cựu binh của mình một lạy. Cả đại đội cùng thở trút. Nhưng lúc đó đã là hơn chín giờ tối. Hà Giao không xuống. Tất cả mọi việc, anh ta chỉ dặn dò qua điện thoại. Anh ta mắc bận vì đại đội trưởng vận tải Thỉnh lại mang tới hai bi đông rượu và cả một đùi chó (không rõ anh ta kiếm đâu ra). Hà Giao đã cho gọi cả Bổng cán bộ tác huấn và cả mấy người khác cùng quê tới đánh chén, bù khú. Vui quá, Giao đã quên không cho Báu xuống dẫn đường cho đơn vị như Dũng đã dặn.
Mười giờ, đại đội phó Noãn mới cho quân lên đường được. Anh thực sự bối rối vì không thuộc lối ra trận địa đơn vị bạn. Chỉ biết phương hướng chung chung trên bản đồ, mà đọc bản đồ anh chưa thạo. Lại lất phất mấy hàng mưa. Ra khỏi rừng, đi theo đường hào trục quen thuộc cũ, cũng không có gì trở ngại lắm, nhưng khi bắt đầu rẽ về hướng trận địa trung đoàn bạn, mới bắt đầu rắc rối. Nhiều ngã ba, nhiều giao thông hào phụ ngang, dọc. Đại đội di chuyển chậm chạp. Vừa đi vừa phải lẩn mò tự tìm lấy đường. Có chỗ phải dừng lại chờ người ở phía trước đi tới để hỏi thăm.
Ruột gan như có lửa đốt, Noãn rẽ mọi người, lên đầu hàng quân. Nhưng chính anh cũng không khỏi lúng túng. Chợt có một chiến sĩ ở phía sau cũng lách anh em, tiến lên phăng phăng. Anh đến bên Noãn:
- Báo cáo đại đội phó, để em dẫn đường cho! Khu vực này em đã có lần đi qua, em biết.
Noãn cố nhìn cho rõ anh lính trẻ đứng trước mặt mình. Đêm, lòng hào tối quá. Thoạt tiên anh chỉ thấy một khuôn mặt nhỏ, trẻ măng dưới vành mũ nan, và một cây súng cá nhân khoác vai, cùng một chùm lựu đạn lủng lẳng ở quanh bụng anh ta. Nhưng rồi Noãn đã nhận ra:
- À, Bùi Minh!
Đó là một tân binh mới được bổ sung cách đây có mười ngày. Tuy là tân binh nhưng cũng có thể coi như một thứ cựu binh, vì Minh vốn là một thiếu sinh quân đã được tập trung học văn hóa và cả quân sự từ mấy năm nay. Bùi Minh là con một liệt sĩ trong trận Sông Lô năm 1947. Nhà nghèo, phải mò cua bắt ốc kiếm sống. Năm 1950 đại đoàn hành quân qua vùng đó, đã đem Bùi Minh vể nuôi dưỡng trong đội Thiếu sinh quân. Năm nay vừa tròn 18 tuổi, Bùi Minh xin được ra đơn vị chiến đấu... Chỉ mới mười ngày sống trong đại đội, Minh đã sớm được anh em chú ý về tinh thần hăng hái và trí thông minh; lại có nhiều “biệt tài” như múa hát, đánh đàn. Đúng là một chiến sĩ có văn hóa.
Bùi Minh đã xuất hiện rất đúng lúc. Noãn mừng rỡ:
- Vậy cậu đi trước đi! Mẹ kiếp, tớ không còn biết đường nào mà lần nữa, cứ như bàn cờ cả thế này!
Ghì chặt báng súng vào bên sườn, Bùi Minh vọt đi như một mũi tên bắn. Noãn nhìn theo sung sướng “Mẹ kiếp, tân binh thằng nào cũng như thế này cả thì nhẹ cho mình quá”.
Vừa bước đi được dăm bước, Noãn nghe có tiếng báo cáo từ phía sau vọng lên:
- Báo cáo có một tân binh bị choáng. Y tá Hoàng xin ở lại săn sóc rồi đuổi theo sau.
- Mẹ kiếp, lại chuyện gì nữa thế này, khổ quá! - Noãn lật đật quay lại. Trong một hàm ếch tối om có mấy người đang lúi húi. Tuy chỉ nhìn sau lưng, Noãn cũng đã nhận ra chính trị viên Phạm Tá và cả y tá Hoàng.
- Cậu nào đấy? - Noãn cất tiếng hỏi.
Phạm Tá nhìn ra:
- “Cốc mò”! Cậu này có lẽ dầm bùn nước quá nhiều, lúc chiều đã hâm hấp sốt...
Lập tức có tiếng léo nhéo trong hàm ếch vọng ra, giọng xứ Nghệ:
- Em chỉ chóng mặt một tí, ngồi xuống cho tỉnh chứ có sao đâu ạ.
Y tá Hoàng vẫn đang vừa xoa bóp vừa bôi dầu chống lạnh cho Cốc.
- Thì cậu cũng cứ nằm yên một tí đã nào...
Y tá Hoàng còn rất trẻ, nhưng được cả đại đội rất mến. Anh em thường gọi là “Bác sĩ Hoàng”. Năm ngoái, trong chiến dịch Nghĩa Lộ, Hoàng không những đã cứu được rất nhiều thương binh mà còn bộc lộ một đặc tính: ham đánh không kém gì các chiến binh. Từ đó anh em lại gọi vui là “Bác - chiến - sĩ - Hoàng”.
Phạm Tá chui ra khỏi hàm ếch tươi cười:
- May, không sao cả. Một lúc nữa cậu ấy lại đi được thôi. Ta lên trước đi anh.
Phạm Tá vốn trước kia cũng là cán bộ quân sự nhưng sau tổ chức thấy anh tính nết rất đằm, sâu sát chiến sĩ và sống rất giản dị, gương mẫu nên đã điều anh sang ngạch chính trị.
Phạm Tá vừa đi vừa nho nhỏ với Noãn:
- Tôi sợ ta ra chậm quá anh ạ.
Noãn gật đầu:
- Chậm thì rõ rồi.
- Tôi lo anh em đơn vị bạn người ta sẽ phê bình cho. Không những thế, ra muộn, chân ướt chân ráo, địa hình lại hoàn toàn mới mẻ, không hiểu sẽ xoay xở ra sao đây?
Noãn là một cán bộ gan dạ, xốc vác, nhưng không có những suy nghĩ xa, rộng như Phạm Tá. Anh thường chỉ quen nhìn thấy những việc trước mắt. Anh chỉ đang lo việc đường sá. Anh mừng rỡ thấy Bùi Minh đã trở lại.
- Báo cáo, em đã tìm thấy trận địa của bên ấy rồi.
- Tốt quá! Đi! Đi mau!
- Nhưng...
- Nhưng sao?
- Họ rút hết rồi.
Noãn tròn xoe mắt:
- Thế thì bỏ mẹ. Chúng nó rút tiệt rồi hả?
- Báo cáo, chỉ còn một anh trung đội trưởng ở lại để chờ ta đến bàn giao.
Noãn thở phào:
- Vậy thì còn đỡ. Mẹ kiếp, tưởng chúng nó đi ráo thì còn biết mô tê răng rứa nào mà lần.
Cả đại đội được lệnh đi gấp như chạy. Bùn nước oàm oạp, tung tóe.
Xem đồng hồ tay. Đúng 04 giờ 5 phút sáng, Noãn và trung đội đi đầu mới tới trận địa đơn vị bạn. Một bóng người đang đứng dậy, vẻ bồn chồn, sốt ruột, ở một ngã ba giao thông hào còn khá nông mới tới ngang ngực. Vừa nom thấy bọn Noãn, cái bóng nọ đã vội ré lên:
- Các bố sao ra muộn thế?
Nghe đã lộn cả ruột, nhưng Noãn cố nén và vặn lại:
- Có nhiều lý do. Nhưng sao các anh lại rút trước, không đợi bọn tôi?
Anh trung đội trưởng nọ (đã biết chắc anh ta là như thế) càu nhàu:
- Lý do, lý do! Còn rút nhanh rút chậm thì anh về hỏi chóp bu của tôi. Nào, có muốn nghe bàn giao thì tôi nói, không thì thôi.
Đã muốn đấm cho “tên” trung đội trưởng nọ một quả đấm thì Phạm Tá lên, Noãn đành nén lại.
Đúng là anh trung đội trưởng nọ rất sốt ruột muốn đi cho sớm. Anh nói rất qua loa về tình hình giao thông hào và tình hình địch. Nhưng có lẽ thật ra anh ta cũng chẳng biết gì nhiều. Hỏi mười điều, chỉ trả lời ú ớ được có dăm ba. Không thể không nổi cáu lên, Noãn vung tay quát:
- Thôi, cho anh chuồn!
Rồi nhìn quanh, anh nhăn nhó:
- Thế này còn là vất vả to! Hình như anh em bên ấy cũng mới ra đây thì phải. Còn bang bách quá. Mẹ kiếp, chiến hào gì mới chỉ che được cái...
Phạm Tá cười:
- Nơi tiếp giáp mà! Tôi thấy các con đường, chỗ tiếp giáp của các huyện, nhất là các tỉnh thường cũng như thế này cả. Bên này ỷ lại bên kia. Nhưng thôi, anh cho anh em triển khai công việc đi, kẻo sáng rồi. Phải đào tiếp, đào gấp ngay hào phía trước đã, nhất là đắp ngay các ụ súng trung liênvà ĐKZ...
Noãn quay đi. Tiếng anh ra lệnh lay động cả chiến hào. Phạm Tá cũng cầm lấy một cái xẻng. Trong thầm tâm anh nỗi lo lắng ban nãy lại càng tăng. Nhìn trận dịa còn dang dở như thế này làm sao mà yên tâm được? Địch đánh ra, khéo không kịp trở tay. Làm thế nào bây giờ? Phải chăng cần cấp tốc hội ý chi ủy để lãnh đạo tư tưởng, ổn định và động viên tinh thần anh em? Chẳng lẽ mình còn lo như vậy, mà họ không có chút gì băn khoăn lúc này hay sao?
*
Chiều hôm trước, trong sở chỉ huy Pháp ở Mường Thanh đã có một quyết định quan trọng. Có điện của tướng Cogni. Một mặt ông ta động viên, một mặt hạ lệnh cho De Castries phải tổ chức phản kích mạnh mẽ ra các chiến hào đối phương để nới lỏng vòng vây và tiêu diệt các trận địa cao xạ, nhất là súng máy cao xạ đối phương đã vào rất gẩn sân bay và khu trung tâm. Chấp hành lệnh đó, De Castries đã vạch ra một kế hoạch. Ông ta cho mời Bigeard tới. Anh ta đứng nghiêm, ưỡn ngực, xòe bàn tay đưa lên mũ, đôi mắt xanh như mắt beo nhìn rất thẳng
- Bruno! Tốt lắm! Tôi đang đợi anh đây. Có trọng trách mới giao cho anh. - De Castries đẩy ghế đứng dậy, vui vẻ chìa tay ra.
- Trình đại tá, tôi xin nghe!
- Anh sẽ chỉ huy một trận phản kích lớn ở phía tây. Phải, tôi đã chọn. Phía tây, khu vực bản Ong Pét. Bộ binh địch và một trận địa cao xạ, phòng không...
De Castries vẫy Bigeard lại gần. Ông ta mở tấm bản đồ khu đề kháng Huygette với những ký hiệu xanh đỏ chi chít, dày đặc...
Lát sau, Bigeard ngẩng lên, đứng lui lại một bước:
- Tôi đã rõ, trình đại tá. Nhưng xin phép hỏi rõ thêm: vì sao lại khu vực này mà không ở phía đông?
De Castries mỉm cười:
- Phía đông và phía tây đều đang nhiều nguy hiểm cả. Nhưng dẫu sao phía đông vẫn còn các cao điểm rất mạnh của ta, lại có sông Nậm Rốm ngăn trở. Còn ở phía tây: đồng bằng trống trải, các chiến hào đối phương đã mở rộng và vào gần tới các cứ điểm của ta. Sân bay, nơi đang vô cùng thân thiết cho việc tiếp tế và tăng viện, rõ ràng đang bị uy hiếp. Đối phương tuy đã khống chế nó bằng hỏa lực từ sau Beatrice và Gabrielle và Anna Marie, nhưng dẫu sao ta vẫn thi thoảng bất ngờ hạ cánh được máy bay, và việc thả dù vẫn còn có một khu vực khá rộng. Nay tôi không muốn tình hình ở đó xấu hơn nữa, thậm chí còn muốn cải thiện hơn... Hiểu chứ? Tôi rất hy vọng ở thiếu tá.
- Rõ! - Bigeard lại dập gót giầy, đáp. (Anh ta rất mừng là cái gót chân bị thương từ trước Điện Biên Phủ làm cho anh ta phải đi tập tễnh, chống can, nay được các bác sĩ của tập đoàn cứ điểm tích cực chữa đã gần như khỏi hẳn. Chiếc can đã quẳng đi rồi).
- Vậy nhé, Bruno! Anh hãy tìm bộ binh và nhất là cao xạ của “tụi nó” cho tôi nhé!
- Rõ! Thưa, bao giờ?
- Ngay ngày mai. Anh hãy lấy những phương tiện cần thiết. Hãy thắng cho giòn giã! Anh được toàn quyền trong trận này.
- Cảm ơn đại tá!
Bigeard xin quay lui. Chỉ một lúc sau anh ta đã trở lại với kế hoạch tác chiến khá cụ thể với phương châm chung là: dùng lực lượng mạnh áp đảo, tấn công thật bất ngờ, lợi dụng triệt để sương mù buổi sáng. Thời gian để dánh chiếm mục tiêu: hai giờ. Lực lượng sử dụng như sau: 8é Choc (tiểu doàn 8 xung kích dù) do Touret chỉ huy, 1é BEF (tiểu đoàn 1 dù lê dương) do Guiraud chỉ huy, và 6é BPC (tiểu đoàn 6 quân dù thuộc dịa) do Thomas chỉ huy. Một đại đội xe tăng do Corette chỉ huy. Còn pháo yểm trợ sẽ do các cụm pháo 105, 155 ở Mường Thanh, kể cả pháo ở Hồng Cúm. Máy bay: hai phi đội - một ném bom, một cường kích - liên tục chi viện từ sau giờ nổ súng của pháo binh ba mươi phút, chủ yếu đánh vào tuyến sau của đối phương để ngăn chặn và tiêu diệt quân tiếp viện từ trong rừng ra. Giờ nổ súng: 5 giờ 30 phút. Lúc đó 8é Choc và 6é BPC đã phải tập kết xong xuôi ở sau bản Cháy để sẵn sàng bước vào chiến đấu. 1é BEFP lùi ở phía sau, làm dự bị đội. Cùng lúc đó, quân của các cứ điểm Huygette 1, Huygette 7 sau khi hoàn tất nhiệm vụ đón quân phản kích ra khu vực tập kết cũng sẵn sàng yểm trợ bằng hỏa lực ngăn chặn không cho đối phương truy đuổi trong trường hợp xấu nhất là trận đánh bị đẩy lui.
Kế hoạch này đã được Langlais hoàn toàn đồng ý.
- ... Bruno, tôi chỉ bổ sung kế hoạch này có một điểm là: “Chúc chiến thắng!” - De Castries lại mỉm cười, và siết chặt tay “người hùng thứ hai” của căn cứ Bigeard không khỏi vui vui trước lời khen tế nhị này. De Castries tiếp:
- Và nếu tôi có muốn nhấn mạnh điều thích thú nhất của tôi, thì đó là quyết định của anh: đánh bất ngờ. Hay lắm! Sức mạnh của một con cọp không phải chỉ ở móng vuốt của nó mà còn ở sự tinh khôn. Nó thường chụp lấy con mồi một cách bất ngờ, nhanh gọn nhất.
Bigeard trở về hầm của mình. Một cuộc hội ý cấp tốc giữa anh ta và các viên sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn pháo, tăng. Các sĩ quan không yểm cũng được triệu tập. Đúng là một brieffìng (Hội ý phổ biến nhiệm vụ tác chiến); chỉ 30 phút là xong. Các viên sĩ quan lục tục quay lui. Bigeard nhìn theo họ. Tuy rất tin trận đánh sẽ thắng, nhưng anh ta vẫn không thật hào hứng. Nhìn vào toàn cuộc ở đây, anh ta vẫn thấy có rất nhiều nguy cơ. Tuy chỉ là một thiếu tá nhưng anh ta cũng có đầu óc suy nghĩ khác với nhiều viên sĩ quan đồng cấp. Họ chỉ biết hùng hục như “thiên lôi chỉ đâu đánh đấy”. Phản kích lớn, phản kích mạnh để giải tỏa... Đúng rồi. Nhưng cho tới hôm nay “người ta” mới mạnh bạo làm việc đó. Sao không kiên quyết phản kích ngay từ Beatrice và Gabrielle, phản kích mạnh mẽ ngay từ đó? De Castries đã bị các sĩ quan dù ép phải “phản công lại”, giao cho Langlais chỉ huy trực tiếp tác chiến trên toàn căn cứ vì thấy Langlais can đảm hơn, ngổ ngáo hơn, kiên quyết hơn. Nhưng Langlais cũng có những nhược điểm là nhiều khi quá bốc dồng. Bigeard không có mặt ở đây ngay từ trận đầu, vì bị thương từ hồi tháng 10 năm trước (khi nhảy xuống đây, thiết lập căn cứ). Phải sau khi trận chiến mở màn, Beatrice, và Gabrielle thất thủ, Bigeard mới được lệnh cấp tốc cùng tiểu đoàn 6 dù thuộc địa khá nổi tiếng của anh ta nhảy xuống đây để tăng viện. Nhưng lẽ ra, theo ý Bigeard, tiểu đoàn này phải được tung ngay vào các trận phản kích, thì Langlais lại bắt phân tán phòng ngự tăng cường cho các cứ điểm ở khu đông. Bigeard cho thế là sử dụng tồi, là lại đi vào vết xe do dự của De Castries. Hôm nay Bigeard mới được sử dụng vào đúng sở trường và cả sở thích của mình. Sẽ có chiến thắng - Bigeard tin như thế - Nhưng liệu sẽ còn phải phản kích bao nhiêu trận? Và còn phải làm những gì nữa, thì mới mong có thể xoay chuyển được tình thế này?
... Đúng như kế hoạch, sáng hôm sau, khi sương mù còn dày đặc, các đơn vị tham chiến đã bí mật xuất phát. Để tránh mọi tiếng ồn, riêng xe tăng vẫn còn nằm im trong các hố chôn sâu, chỉ để chừa các tháp pháo. Bigeard cũng đã ngồi trên một chiếc xe Jeep, đầu đội mũ sắt, hai bên có hai vệ sĩ “trang bị đến tận răng”. Anh ta cũng không khỏi ít nhiều hồi hộp. Trước mắt anh ta là những đơn vị thiện chiến của đối phương. Anh ta đã được nghe nói thế...
*
Trong lúc đại đội phó Noãn và chính trị viên Phạm Tá cùng các chiến sĩ vẫn còn đang lăn như trâu trong các chiến hào, ra sức đào sâu thêm và xây đắp các ụ súng máy cùng ĐKZ. Nhô lên về phía trước, vẫn mới chỉ có chiến hào đủ bố trí cho một trung đội. Về phía cánh phải, một đại đội thuộc tiểu đoàn của Xã Đệ cũng đang hì hục đào, cuốc...
Đồng hồ đã chỉ 5 giờ sáng. Sương mù vẫn như mây như khói. Đứng cách nhau mười mét không nhìn thấy rõ mặt. Đã thấy thấm mệt, chính trị viên Phạm Tá dừng tay xẻng, quay lại phía trung đội trưởng Nguyễn Công:
- Còn điếu thuốc nào không cậu?
Nguyễn Công vui vẻ móc túi:
- May còn một điếu đây anh.
Hai anh em cùng hút chung, phà khói khoan khoái. Phạm Tá rất mến Công. Mới hai mươi tuổi, tốt nghiệp Lục quân, chàng trai xứ Nghệ này đang có cả một tương lai rộng mở trước mặt. Chỉ huy trung đội 1, Công được tất cả anh em vừa yêu vừa tin cậy. Đưa trung đội 1 lên phía trước, Phạm Tá và Noãn có ý trông đợi rất nhiều ở anh trung đội trưởng trẻ này. Tuy nhiên, cũng còn vì đây là trung đội có nhiều chiến sĩ cũ khá vững, thêm nữa, các tân binh cũng có nhiều anh rất nhanh nhẹn, hăng hái, như Bùi Minh, chú thiếu sinh quân mới lớn: như Cốc mò, anh chàng vui tính tháo vát, và cả Tiếp anh chàng đi “hố mèo” để quên mất súng nhưng thường ngày cũng là tay rất chịu khó và thông minh...
Trong khi Phạm Tá đang cùng chia hơi thuốc lá với trung đội trưởng Nguyễn Công, đại đội phó Noãn ngồi ở một ngã ba giao thông hào, một tay cầm ống tổ hợp điện thoại báo cáo với Hà Giao, còn tay kia giơ cao cho y tá Nguyễn Hoàng băng bó. Một lưỡi xẻng khá sắc của một chiến sĩ khi đào hào vung lên đã lỡ làm rách một vệt dài ở bắp tay trái của đại đội phó.
- Mẹ kiếp, mày buộc sơ sơ thôi là đủ. Buộc gì mà khiếp thế Hoàng? A, anh Hà Giao ơi, tôi muốn báo cáo, nếu sáng mai anh có ra đây anh cho tụi quân khí nó đem ra thêm thủ pháo và lựu đạn nữa thì tốt quá... Chưa chắc anh đã ra ạ?... Vâng, thôi được nhưng anh bận thì cho tụi quân khí nó đem ra cho chúng tôi, được không?... Cần ngay... Sao ạ? Chưa có triệu chứng gì tụi nó chú ý khu vực này ạ?... Yên tâm ạ?... Vâng, nhưng báo cáo thực với anh: ra ngoài này, có tài thánh mới yên tâm được anh ạ... Vâng... vâng, nói vậy chứ chúng tôi có rối gì lắm đâu... Anh Phạm Tá đã hội ý Đảng rồi...
Ném trả ống tổ hợp cho cậu chiến sĩ thông tin, Noãn chống tay đứng dậy. Anh đi tới bên Bùi Minh.
- Này Minh, lúc nãy cậu chỉ cái bản ở phía trước kia là bản Pe Luông hả?
- Em thấy các anh ấy, nhất là cánh quân báo, trinh sát họ vẫn gọi thế.
- Sao bản đồ lại ghi bản Ong Bẹt, Ông Bụt gì đó?
- Em cũng không biết nữa.
- Tan sương không hiểu có nhìn thấy rõ không nhỉ?
- Hơn ba trăm mét, cánh trinh sát bảo thế. Nhưng bằng mắt thường không thấy rõ đâu đại đội phó ạ. Có ống nhòm mới thấy loi nhoi mấy cái cột nhà cháy, vài bụi tre còn sót lại.
- Mẹ kiếp, ổn định trận địa, tối mai tớ với cậu, ta mò vào trinh sát cái bản ấy xem sao. Rồi từ đó, có thời cơ ta mò sâu vào thêm nữa nắm tình hình, Minh ạ!
- Hay quá. Đại đội phó chớ quên em đấy nhá!
Noãn quay trở lại vị trí chỉ huy của đại đội, nơi có anh chiến sĩ thông tin vẫn còn ngồi đấy với chiếc máy nói. Lại nhớ tới câu chuyện Hà Giao tiểu đoàn phó. “Mẹ kiếp”, Noãn lại buông câu chửi thề quen miệng. Anh nhớ tới Dũng. Thật vậy, những lúc có nhiệm vụ đột xuất, rối bận như thế này giá có Dũng ở nhà thì hay biết mấy!...
Đồng hồ trên tay Noãn chỉ 5 giờ 25 phút.
Sương mù vẫn còn trắng xóa.
Trận địa vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng cuốc thình thịch tiếp tục nổi lên cùng tiếng thở phì phò của các chiến sĩ.
Chợt từ phía Mường Thanh rền lên những tiếng pháo nổ từ đầu nòng như những hồi sấm dài. Rồi những làn đạn rít lên xé trên không trung. Tiếp đó là những chớp lửa nhoáng lên tới tấp trên khắp dải tiền duyên trận địa quân ta. Tất cả đất trời như nổ, vỡ tan tành. Những làn sóng đất cát và bùn non cùng cuốn lên cao ngất với khói lửa mỗi lúc một thêm tràn ngập. Trong khoảnh khắc, các chiến hào ta chìm ngập và biến mất trong một biển lửa.
- Địch đánh đấy!... - Đại đội phó Noãn chỉ kịp thét lên như vậy, thì đã bị sóng xung kích đánh gục ngay tại chỗ, bên chiếc máy điện thoại. Anh cố nghiến răng chồm dậy, hai con mắt nhắm nghiền vì đất bùn nhét chặt, miệng đã ộc ra một vũng máu. Đưa tay lên bịt chặt lấy miệng, anh cố mở mắt để nhìn sang bên thì thấy anh chiến sĩ thông tin đã nằm vật ở đó, ngang sườn gần như nát bét. Chiếc máy thông tin cũng chỉ còn là những mảnh sắt vụn. Noãn lại cố gượng chạy lên phía trước. Chiến hào như một đường hầm ngập khói. Chân anh liên tục vấp phải các chiến sĩ hoặc bị thương hoặc đã hy sinh nằm đấy.
- Công! Công!... - Anh gào lên trong tiếng pháo địch tiếp tục nã tới.
- Báo cáo, anh Công đã hy sinh!... - Một tiếng đáp lại như lạc giọng.
- Trời ơi!... - Noãn hộc lên. Anh càng cố băng nhanh lên phía trung đội 1.
- Báo cáo, anh Phạm Tá cũng bị thương!...
- Chết rồi! Chết tôi rồi! - Noãn lại kêu lên kinh hoàng.
Anh đã tới được trung đội 1. Các chiến sĩ đều đang ngồi như chôn trong các hàm ếch. Nhưng các chiến sĩ có nhiệm vụ cảnh giới vẫn còn đang bám chặt lấy thành hào, phơi mình dưới cơn bão lửa, thép.
- Đại đội phó lên đây làm gì? Nó đang bắn kinh khủng như thế này! - Một giọng trẻ lanh lảnh thét lên.
Noãn quệt đất cát trên mặt. Anh nhận ra Bùi Minh, anh chiến sĩ thiếu sinh quân.
- Anh Công đâu? Anh Tá đâu, em? Trời ơi, sao sớm bị vậy?
Bùi Minh chỉ về phía tay trái. Noãn chạy lom khom trong chiến hào, miệng anh lại trào tiếp một đợt máu. Anh quỳ xuống. Công đây rồi! Người trung đội trưởng trẻ tuổi đầy tin cậy của anh đây rồi! Công nằm giữa lòng hào, hai tay dang ra, một nửa khuôn mặt anh không còn nữa. Cả vầng ngực anh cũng đã gần như bị băm nát. Gần đó là chính trị viên Phạm Tá. Thoáng nom thấy Noãn, Tá đang nằm trong một hàm ếch, cố nhoài ra. Y tá Nguyễn Hoàng hốt hoảng vội kéo anh lại. Phạm Tá thều thào:
- Để tôi... trao đổi ý kiến... với anh Noãn...
Tá đã bị thương vào đầu và cả hai chân. Y tá Hoàng buộc phải xốc nách kéo anh ra khỏi miệng hàm ếch một chút. Bấy giờ mới nom thấy hai vệt máu ở hai mép Noãn, y tá Hoàng bật kêu lên rụng rời:
- Ôi anh Noãn, cả anh cũng bị thương rồi ư?
Noãn gạt y tá Hoàng ra, không cho xem xét vế thương của mình vội. Anh ôm lấy Tá. Trên đôi môi đã gần như trắng bệch của Tá hé một nụ cười méo mó:
- Noãn ơi, bọn mình... đen quá... cả hai thằng... đều bị ngay... từ đầu thế này... nhất là... mất ngay cậu Công... Đau quá...
- Anh Tá! - Noãn nức nở khóc - Anh Tá ơi...
- Noãn ơi, trực tiếp đi... trực tiếp đi... Noãn! Nhắc nhở đảng viên: một tấc không lùi.
- Vâng. Anh cứ yên trí. Tôi còn sống thì...
Hai bàn tay đầy bùn và cả máu của hai người bạn, và cũng là hai người chỉ huy cùng quờ quạng tìm nhau và siết chặt... Khói và sương mù. Sương mù và khói. Chiến hào vẫn mờ mịt. Pháo địch tiếp tục nã tới.
*
Từ phía sau nhìn lên, lúc dùng ống nhòm, lúc bằng mắt thường, Bigeard thấy trong lòng trào lên một niềm vui ít có. Từ khi bước vào đời chiến trận cho tới giờ, anh ta chưa khi nào được nhìn thấy một trận địa pháo hỏa chuẩn bị kinh hồn như thế này. 12 khẩu 105 ly, 4 khẩu 155 ly và 12 cối 120 ly. Cuộc tàn sát thật tuyệt vời. Y như trong phim ảnh. Anh ta cầm ống nói ra-di-ô đưa lên miệng:
- Touret! Touret! Bruno đây, nghe rõ trả lời!
- Guiraud! Guiraud! Bruno đây, nghe rõ trả lời!
- Thomas! Thomas! Bruno đây, nghe rõ trả lời!
Tất cả ba tên chỉ huy ba tiểu đoàn đều trả lời: đã sẵn sàng. Bigeard nhếch môi cười. Niềm khoan khoái càng tràn ngập. Bắt chước Langlais, hắn dõng dạc và hào hứng ra lệnh:
- Tiến lên “các chàng trai”! (Langlais vẫn thường gọi lính dù bằng cái từ thân mật và đầy sức kích động ấy).
Đoạn, liếc nhìn giờ trên chiếc đồng hồ nơi cổ tay đầy lông lá, hắn bắt đầu yêu cầu pháo chuyển làn bắn sâu vào tuyến hai đối phương, rồi gọi về sở chỉ huy hỏi máy bay từ Hà Nội và Cát Bi đã bắt đầu cất cánh chưa? Khi được trả lời: “chưa” vì trời Điện Biên - Sơn La đang còn đầy mây. Bigeard nhổ một bãi nước bọt, chửi thề một câu thật tục tĩu. Hắn tức giận gào lên trong máy bộ đàm:
- Tiến lên các chàng trai! Dũng cảm tiến lên các chàng trai! Không đợi máy bay nữa!
Hắn gọi tới xe tăng. Bọn này đã tiến lên sát phía sau ngôi làng cháy.
- “Nỗi kinh hoàng!”, “Nỗi kinh hoàng”! Tiến lên yểm trợ cho bộ binh!
Bằng ống nhòm, hắn thấy các khối thép tiếp tục chuyển động, nhích lên phía các đơn vị lê đương ở xa xa, đang tiến thành hai mũi. Hắn thầm cảm ơn Chúa: pháo đối phương vẫn chưa kịp phản ứng. Hắn thầm tự khen đã tính toán chính xác: hắn cho đánh bất ngờ chính là để cho pháo đối phương không kịp chuyển mục tiêu. Hắn biết: pháo đối phương tuy mạnh nhưng có nhược điểm về trình độ kỹ thuật là chuyển mục tiêu thường chậm. Đó là chưa kể trường hợp các đường dây điện thoại bị băm nát họ sẽ càng chậm. Đối phương chưa có được những phương tiện vô tuyến truyền tin như quân đội Pháp.
Nhưng niềm vui, hào hứng của hắn không được bao lâu. Đã nghe thấy tiếng súng máy, tiếng súng cối và ĐKZ từ phía trước vọng lại, mỗi lúc một thêm gay gắt. Bồn chồn, Bigeard lại gọi các tiểu đoàn trưởng lê dương. Và hắn dã được đáp lại:
- ... Bruno! Bruno! - Tiếng của Guiraud vọng về nhòe nhoẹt trong tiếng súng lớn, nhỏ như pháo ran - Địch chưa bị quét sạch. Có phản ứng mạnh, rất mạnh...
Bigeard hiểu tình thế đã không hoàn toàn thuận lợi như hắn tưởng. Xe tăng cũng báo cáo về là đang bị các ổ ĐKZ bắn cản rất dữ. Bigeard mở phanh áo ngực vì cảm thấy quá bức bối. Hắn căng thẳng chờ đợi. Hắn lại ngước nhìn bầu trời đầy mây. Hắn lại chửi thề. Máy bay vẫn chưa thấy đâu, chỉ thấy những chiếc xe cấp cứu từ trong sương mù tan loãng đang hối hả từ phía trước chạy về...
Nhưng đột nhiên từ máy VTĐ bật vang lên:
- Bruno! Bruno! Trung úy Vigouroux cùng các binh sĩ đã tới được chiến hào...
Trái tim Bigeard như vỡ tung ra vì sung sướng.
- Bruno! Bruno! Tôi, Vigouroux đây! Tôi đã tới được mục tiêu 1 ở...
Nhưng cũng vừa tới đó tiếng nói im bặt, và như có một tiếng gì đó đổ vỡ hoặc một vật gì đó tung lên...
*
Chính là Tiếp, anh tân binh đi hố mèo để quên súng, đã bắn phát súng đó. Phát súng đã giết chết Vigouroux khi nó vừa nhảy đại được xuống chiến hào ta, ngồi nép vào một ngách í ố những gì đó trong máy bộ đàm... Nhưng cũng ngay lúc đó lại một loạt lê dương tiếp tục ào ạt nhảy xuống chiến hào. Đạn Thompson choang choác. Tiếp chỉ còn kịp nhào xuống, tối mắt tối mày. Một bàn tay nào đó bỗng đẩy vai Tiếp, cùng một tiếng nói khò khè:
- Chạy hả? Bắn đi chứ! Tiểu liên đây!... Tiếp! Đánh... đánh nữa đi mày. Đừng sợ!
Thì ra Cốc mò. Cốc chỉ bị thương nằm đó, chưa chết. Tiếp run rẩy đỡ lấy cây tiểu liên của anh cựu binh, và cố rướn người lên, lia liền một băng dài. Tất cả mọi việc đã xảy ra chỉ trong có tích tắc. Bọn lê dương còn đang lom khom quan sát, chưa dám tiến lên đã lãnh đủ cả băng dạn. Chúng gục xuống, xác chồng cả lên anh em thương binh, tử sĩ của ta. Tuy nhiên, trong khói đạn mù mịt lại lố nhố hiện lên những bóng lê dương cao lớn dữ tợn ở cánh trái. Lại Thompson và lựu đạn. Anh chiến sĩ trẻ của chúng ta chưa kịp thay băng đạn bỗng oằn người, và lần này thì gục hẳn xuống lưng Cốc. Bọn lê dương toan xông lên, để tiến sâu thêm vào trận địa của ta, nhưng lại có một loạt đạn xả tới. Mấy tên râu ria xồm xoàm, cởi trần như trâu đi đầu gục liền. Cả một đoạn chiến hào đã gần như bị lấp kín xác người.
Đó là loạt tiểu liên quất ra từ một ngã ba giao thông hào ở phía trong. Bùi Minh và y tá Hoàng đang ở đó. Khói tràn ngập. Bùi Minh thay băng xong, quay lại, như thét lên trong tiếng súng hỗn loạn khắp bốn phía:
- Anh Hoàng! Kiếm thêm cho em vài băng đạn! Mau lên! Cả thủ pháo và lựu dạn nữa.
- Có đây! Có ngay!
Y tá Hoàng nhoài người sang hai bên, vơ vội những băng đạn và lựu đạn của thương binh, tử sĩ, đem lại cho Bùi Minh. Cả người anh đã như tắm máu. Nhảy qua một tử sĩ, anh hãi hùng vấp phải xác thứ hai. Đó là đại đội phó Noãn. Noãn đã bị thương tới lần thứ hai. Anh phải nằm để động viên và tiếp tục chỉ huy các chiến sĩ. Nhưng rồi một trái lựu đạn của bọn địch đã ném trúng chỗ anh... Không còn có tiếng nói của anh nữa, nhưng xác anh vẫn còn đấy, Noãn vẫn như còn sống, đang tiếp tục chỉ huy cuộc chiến đấu của đơn vị.
- Còn anh Tá đâu? - Bùi Minh hỏi.
- Mình đưa anh về được phía trong một chút rồi. Anh ấy đang mê man.
Hoàng đáp, rồi nghiêm trang nói tiếp:
- Bùi Minh ạ, chỉ còn hai anh em mình ở đây thôi. Cậu cứ bình tĩnh. Tớ sẽ cùng với cậu, sống ta cùng sống, chết ta cùng chết ở đây...
- Anh Hoàng! Anh đừng lo, em không bỏ trận địa đâu.
Bùi Minh gật đầu; liếc nhìn bốn chung quanh, anh thấy cả trung đội đúng là đã gần như không còn ai nữa, trừ anh và y tá Hoàng, trong khi đó địch đã tràn được vào hầu hết chiến hào tiền duyên. Chúng đang lố nhố cả ở bên phải, cả ở bên trái. Để mặc cho y tá Hoàng tiếp tục đi thu lượm các băng đạn và thủ pháo, Minh cầm cây tiểu liên tiếp tục thoắt di chuyển từ chỗ này sang thoắt chạy chỗ khác. Anh bắn từng loạt ngắn ba viên một, quyết không để cho tụi lê dương tiến vào được gần hơn nữa.
Nhưng bỗng nghe có tiếng xe tăng. ĐKZ ta hỏng hết cả rồi. Bọn cọp sắt như được tự do tiến lên. Đạn 37 ly của chúng nổ tơi bời bốn chung quanh Minh. Y tá Hoàng vừa ôm được một số băng đạn và thủ pháo chạy lại thì cũng vừa lúc một phát 37 ly nổ rầm ngay gần phía trái anh lính trẻ. Hoàng nghe “ối” một tiếng trong một đám khói mù. Anh nhào tới. Bùi Minh đã ngã vật dưới lòng hào. Kinh hãi, Hoàng kêu lên:
- Minh ơi!...
Nhưng trái tim anh như vỡ ra vì mừng: Bùi Minh đã loạng choạng tự đứng dậy được, hai tay ôm chặt lấy mặt. Hoàng vội gỡ tay Minh ra: hai mắt Minh đỏ lòm những máu. Minh kêu lên khe khẽ, nhưng vô cùng đau đớn:
- Anh Hoàng ơi! Em... em... mù mắt rồi...
Không còn một cuộn băng nào nữa, Hoàng phải tháo băng trên đầu một tử sĩ lấy mảnh băng đã đầy máu cuống cuồng buộc vội vết thương cho Bùi Minh:
- Không sao đâu Minh! Không sao đâu! Để mình băng cho. Rồi sẽ khỏi.
Tiếng súng tiểu liên Thompson lại rít lên. Tụi lê dương lại í ố gọi nhau. Bàn tay đầy máu của Minh cầm lấy cây súng quờ quạo đưa cho Hoàng:
- Anh Hoàng, súng đây! Anh bắn đi! Chúng nó lại vào đấy.
Hoàng chụp vội lấy cây tiểu liên của Bùi Minh. Anh giương súng lên, quét từng băng dài.
Bùi Minh nói trong hơi thở hào hển, đau đớn:
- Hay lắm! Nhưng anh bắn nhịp ngắn thôi, còn phải để dành đạn.
- Anh cũng nên di chuyển luôn, kẻo chúng truy lại đúng chỗ đấy.
Như một cái máy, Hoàng làm theo mọi lời chỉ dẫn của Bùi Minh. Nhưng cũng chỉ sau đó một lát, đến lượt y tá Hoàng kêu lên một tiếng rồi ngã ngồi xuống. Minh sợ hãi, hai tay lại quờ quạng.
- Anh Hoàng! Anh làm sao thế?
Hoàng cố bò lết lại phía Bùi Minh. Cả hai cánh tay anh đều đã dính đạn.
- Minh ơi mình gãy hết tay rồi. Kìa, chúng nó lại đang xông vào! Làm thế nào bây giờ?...
Minh hiểu: tình thế đã hiểm nghèo đến bậc nào. Anh bỗng đưa hai tay ra, run rẩy:
- Anh Hoàng, đưa súng đây cho em!
- Nhưng mà cậu... làm gì?
- Anh còn mắt, anh quan sát và chỉ mục tiêu cho em. Em còn tay, em bắn được. Em sẽ bắn.
Hoàng hiểu rồi. Anh vội vã đứng dậy. Hai anh em cùng đứng sát bên nhau, tựa vào vách hào. Hoàng bắt đầu quan sát:
- ... Minh! Minh! Bên trái, bên trái. Không, một tí thôi. Đấy, chúng nó đang thò đầu lên đấy! Bắn di!
Một nhịp tiểu liên. Những chiếc mũ sắt dang nhấp nhô vụt biến mất.
- ... Minh! Bên phải nữa! Nữa, nữa! Đấy, chúng nó đấy, né đi!
Lại một nhịp tiểu liên nữa nổ xé.
Cứ như thế, hai người chiến sĩ, một mù, một què cùng dựa vào nhau chiến đấu. Họ tiếp tục giữ vững mẩu chiến hào còn lại. Họ đang vẽ lên một quang cảnh mà có lẽ mãi mãi về sau này, đời đời con cháu ta sẽ còn nhắc, như nhắc lại những huyền thoại tuyệt vời của dân tộc...
- Minh! Chuẩn bị thủ pháo! Xe tăng nó đang lao tới đấy. Thẳng trước mặt. Thẳng trước mặt. Thủ pháo đây! Ném!...
*
Trong lúc đó ở mũi tấn công cánh trái, quân dù và xe tăng cũng đã đột phá dược trận địa của quân Xã Đệ sau hơn ba giờ đồng hồ kịch chiến. Bây giờ hai chiếc M24 như hai con quái vật khổng lồ gầm rít dẫn đầu lũ bộ binh tràn qua chiến hào ta, bỏ lại chiếc M24 đã bị bắn gục nằm trơ trên cánh đồng cùng một chiếc khác vẫn đang cháy ngùn ngụt ở trước chiến hào đại đội Noãn. Vừa xông lên, vừa liên tục nã 37 ly, hai chiếc xe tăng lúc chồm lên lúc chúi xuống. Chúng chà xích lên cả các xác tử sĩ của ta. Không còn tiếng súng ở đây nữa. Nhưng vẫn còn những loạt đại liên từ tuyến sau bắn lên. Đạn choang choang phóng vào hai bên thành chiếc xe tăng nảy lửa như hoa cà hoa cải. Nhưng hai khối thép man rợ ấy vẫn cứ tiến phăng phăng trên cánh đồng đầy cây chó đẻ đang bốc cháy. Những khẩu đại liên đang bắn ra không ngừng ấy là những khẩu đại liên cao xạ của Quýnh và Ngô Hạnh.
Từ 5 giờ 30 phút sáng, sau khi các trận địa của bộ binh ở phía trước bị pháo địch bắn phá, đến lượt trận địa cao xạ phòng không cũng chìm ngập trong khói lửa. Xuyên qua các làn khói vần vụ, tiếng chỉ huy của Quýnh luôn luôn vang lên dõng dạc. Gương mặt rắn rỏi của chính trị viên Ngô Hạnh cũng luôn luôn hiện lên ở bên cạnh các pháo thủ. Họ như thấy mình vẫn luôn luôn có một chỗ dựa vững chắc.
Đã tới lúc các chiến sĩ cảnh giới phía trước réo lên:
- Xe tăng! Xe tăng đã tới!
Liền đó là đạn 37 trên các tháp pháo của hai chiếc M24 nã vào xối xả. Các pháo thủ bỗng nghe thấy một tiếng nổ lớn ở phía hầm chỉ huy. Tiếp đó là tiếng người nào đó, có lẽ là liên lạc viên Hỉ, gọi như thét lên:
- Anh Thuyên ơi! Anh y tá Thuyên! Anh Quýnh...
Thế là hiểu rồi. Ôi anh Quýnh! Anh Quýnh thân yêu của chúng em... Y tá Thuyên đang băng bó cho hai pháo thủ khẩu đội 1, bàng hoàng xách túi cấp cứu chạy về sở chỉ huy. Chính trị viên Ngô Hạnh cũng tái xanh, chạy theo Thuyên. Lát sau, trong khói đạn tơi bời, tiếng Ngô Hạnh cất lên, vẫn cái giọng xứ Huế không sao trộn được của anh:
- Đồng chí Bàn lên thay anh Quýnh chỉ huy toàn đại đội!
Trung dội trưởng Bàn cao lớn, to khỏe như đô vật dang mím chặt môi đứng bên một cây đại liên phòng không chỉ huy bắn, nghe gọi vội nhào đi luôn. Nhưng chỉ được mấy bước anh đã ôm chầm lấy đầu. Máu trào ra. Tuy nhiên, may sao, đó chỉ là một mảnh đạn nhẹ. Một tay ôm đầu, tay kia vịn vách hào, anh tiếp tục chạy thẳng lên hầm chỉ huy đại đội. Từ lúc đó, lại vang lên những khẩu lệnh với cái giọng ồm ồm rất quen thuộc của Bàn...
Bộ binh địch đã bị cắt lại. Hai chiếc xe tăng không dám tiếp tục tiến. Chúng dừng lại và nã pháo, như hai chiếc lô cốt thép, cách trận địa chừng một trăm mét.
Tuy nhiên, tình thế đã tới lúc quá hiểm nghèo đối với các chiến sĩ phòng không: Bàn bị thương lần thứ hai, hơn thế nữa: đạn đại liên đã hết sạch. Chỉ còn lại vài khẩu tiểu liên và một số lựu đạn. Trong giây phút đó, tiếng của chính trị viên Ngô Hạnh lại cất lên, nhưng dường như không phải mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu bất tử:
- Tất cả các đồng chí! Hãy sẵn sàng tiêu diệt bộ binh dịch! Ai có tiểu liên dùng tiểu liên, ai có lựu đạn dùng lựu dạn. Còn tất cả anh em hãy lấy kìm búa sửa chữa súng pháo ra!... Quyết không để mất trận địa!
Và thế là trong các ụ súng pháo, các chiến sĩ và cán bộ phòng không cùng bắt đầu chia nhau từng quả lựu đạn và mở tất cả các hòm đồ. Anh cầm lấy một chiếc lắc lê, anh nhặt lên một chiếc mỏ lết...
Đó cũng là lúc bọn Pháp đã nhận được ra: hỏa lực đối phương đã kiệt quệ. Hai chiếc xe tăng địch tiếp tục xông lên.
Chỉ trong khoảnh khắc, trận địa phòng không đã bị tràn ngập. Hai chiếc xe tăng như hai con vật điên, lồng lộn, chạy vòng bên tả, chạy vòng bên hữu, khắp trận dịa. Trong lúc đó bọn lính dù cũng la hét, ào ạt nhảy vào các ụ pháo. Cuộc tử chiến bắt đấu diễn ra như chưa bao giờ từng có. Một tên thiếu úy dù vừa nhô ra khỏi một ngách hào thì một nhát búa đã bổ xuống, ở kế bên, một thằng dù đang đè một chiến sĩ nhỏ bé của ta, định bóp cổ, anh chiến sĩ dùng hết tàn lực bật được đẩu lên, và cắn chặt ngay vào cổ họng của nó. Cũng chỉ cách đó vài mét, một tên lính dù khác chồm lại phía một người thương binh ta. Anh vừa cố ngẩng đầu lên, thằng lính dù đã gí nòng Thompson vào giữa mặt anh siết cò. Người chiến sĩ ngã vật ngửa. Đó chính là chính trị viên Ngô Hạnh...
*
Cuộc họp của đại đoàn vừa mới bắt đầu thì một cán bộ tham mưu hấp tấp chạy vào. Gần như quên cả lễ tiết phải đứng nghiêm chào như mọi khi, anh đưa ngay mảnh giấy ghi điện cho đại đoàn trưởng Vũ Hùng. Ông cầm lấy bức diện, nhíu đôi lông mày rậm xếch, đọc lướt rất nhanh:
- Hả, địch đánh lớn?
- Báo cáo, chắc chắn là như vậy. Các đài quan sát đều báo về...
- Chỗ tiếp giáp của trung đoàn 2 và trung đoàn 1?
- Báo cáo đúng chỗ đó.
- Lực lượng chúng bao nhiêu?
- Báo cáo, chưa rõ. Dưới trung đoàn cũng chưa nắm được. Tất cả mới do đài quan sát báo về là chủ yếu.
Mặt sắt lại, ông quay về phía các cán bộ đã ngồi quây quần đầy đủ phía trước:
- Hoãn cuộc họp! Đồng chí Thâu, đồng chí Quý đưa cán bộ trở về ngay! Tôi sẽ trực tiếp với các anh trong trận này.
- Rõ!
Ông Thâu đứng bật dậy. Ông Quý cũng vội vã khoác túi dết lên vai. Vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt hai người chỉ huy trung đoàn. Không khí nghiêm trọng khác thường. Cuộc họp giải tán ngay khi mới bắt đầu.
Vẫy ông Thâu và ông Quý cùng trung đoàn trưởng pháo binh ở lại, đại đoàn trưởng Vũ Hùng cất tiếng nói, giọng ông sang sảng đầy quyền uy và sức mạnh:
- Về nắm ngay tình hình! Nắm cho chắc! Và tổ chức phản công khôi phục trận địa! Phải khôi phục bằng được. Các anh hiểu chưa?
- Rõ! - Ông Thâu dường như hơi run. Bao giờ cũng vậy, đứng trước người chỉ huy nổi tiếng nghiêm khắc và rất quyết liệt này, ông Thâu luôn luôn cảm thấy một sự kính nể rất sâu xa xen lẫn sợ hãi.
- Ngay chiều hôm nay. Các anh hiểu chứ? Nếu nắm chưa chắc tình hình, chuẩn bị chưa kịp, thì phải đánh ngay trong đêm. Không để cho chúng kịp trở tay. Hiểu chứ? Phương châm: nhanh chóng tiếp cận để hạn chế phi pháo.
- Rõ.
Ông Thâu lại đáp, vẫn đầy xúc động.
- Thôi được, các anh về đi! Liên lạc đường dây và cả VTĐ. Các anh bắt đầu liên lạc với tôi 24 trên 24 giờ. Nào, bây giờ pháo, lại đây...
Đoàn của ông Thâu quay trở về, đi như chạy. Không còn ai đủ sức nói với nhau điều gì, chỉ còn có thở. Ông Thâu và Dũng luôn luôn dẫn dầu:
- Về đường tắt cho nhanh đi anh! Vất vả một chút nhưng gần hơn nhiều.
- Cậu lại muốn đi con đường tắt của cậu?
- Vâng.
- Thì đi!
Mọi người luồn rừng, ào ạt như một đoàn thợ săn đang ráo riết đuổi một con mồi. Máy bay địch đã lên. Chúng đang gầm rú ngoài cánh đồng xa xa. Tiếng bom nổ rung chuyển.
Tuy đã cắt rừng, đi tắt, nhưng phải ngót hai giờ sau mới về tới trung đoàn bộ. Ở đây tất cả đang rối như canh hẹ. Ông Quý đề nghị trước hết phải hội ý cấp tốc thường vụ Đảng ủy trung đoàn.
Dũng dược mời tham dự. Tham mưu trưởng trung đoàn cho biết: Hà Giao và Lẫm tiểu đoàn phó của Xã Đệ báo cáo hết sức bập bõm, nhưng kết hợp với trinh sát trung đoàn, cũng đã có thể biết là địch có khoảng ba tiểu đoàn bộ binh cùng hai đại đội xe tăng, chưa kể pháo và máy bay yểm trợ. Chúng đã chiếm được có lẽ toàn bộ trận địa của hai đại đội ta, cùng một trận địa phòng không ở phía sau. Chúng đang tiếp tục tàn sát thương binh và phá hủy vũ khí khí tài của quân ta ở ngoài đó...
- Thế là thế nào? - Ông Quý băn khoăn hỏi.
Tham mưu trưởng bối rối, im lặng.
- Chúng đang tiếp tục tàn sát anh em ta, hay là vẫn còn có lực lượng chống trả? Và chúng có ý định đánh xong sẽ rút, hay ở lại củng cố, để tiếp tục đánh mở rộng khu vực đã chiếm được? - Ông Quý hỏi tiếp.
Cuộc hội ý trở nên sôi nổi. Có người cho là địch sẽ rút ngay. Có người khẳng định chúng sẽ củng cố các trận địa để đánh tiếp, đẩy lui vòng vây ta. Có người đề nghị kết thúc nhanh cuộc hội ý và cho phản công ngay. Có người nói nên chuẩn bị thật tốt, để tối sẽ đánh, tránh được máy bay địch đang làm chủ trên bầu trời... Ông Quý quay về phía Dũng. Anh không phải là ủy viên thường vụ, mà chỉ là được mời tham dự theo cách mở rộng. Vì vậy, trái với mọi khi, anh chưa tiện nói, chỉ ngồi nghe.
- Còn đồng chí Dũng, thế nào, đồng chí có ý kiến gì? - Ông Quý hỏi không phải là chiếu lệ, mà bằng một giọng hoàn toàn chân thực. Ông biết: tuy hay có những ý kiến rất ngang, nhưng anh tiểu đoàn trưởng này cũng thường có những ý kiến độc đáo, thậm chí có khi có cả tính xoay chuyển, nhất là trong các tình huống hóc búa.
Dũng ngồi thẳng dậy, đôi mắt anh bật sáng long lanh:
- Báo cáo, theo tôi, đánh thôi! Điều rất đơn giản là đại đoàn ngừng cả cuộc họp, cho chúng ta về, chính là để đánh ngay. Còn để đến tối, đó chỉ là ý kiến có tính dự phòng trong hoàn cảnh tồi tệ nhất.
- Rất đúng! Tôi cũng nghĩ thế! - Ông mừng quá. Ông rất không đồng ý với những ai đang muốn viện vào việc chuẩn bị để lui cuộc phản công lại đến tối. Ông đã có chỗ dựa, mà chỗ dựa lại là một con người đã dầy dạn lửa dạn, mặc dầu tính nết còn có những điều chưa dược tất cả mọi người cảm mến.
Dũng xin nói thêm:
- Báo cáo, chuẩn bị là rất cần, nhưng chuẩn bị đánh cứ điểm khác, mà chuẩn bị đánh phản kích khác. Lúc này phải rất nhanh. Thời gian và thời cơ là tối quan trọng. Địch chưa hoàn toàn làm chủ trận dịa, và theo báo cáo của tham mưu trưởng, tôi nghĩ rằng ta vẫn có thể còn lực lượng kháng cự ở ngoài đó...
Hầu hết đểu đồng ý với Dũng. Cuộc hội ý kết thúc rất nhanh chóng. Trận phản kích sẽ được tiến hành thành hai mũi song song, một mũi do Dũng chỉ huy, một do Xã Đệ, có pháo binh trung đoàn và đại đoàn yểm trợ. Thêm nữa, pháo mặt trận cũng sẽ được yêu cầu tập trung chế áp các trận dịa pháo địch và cao xạ thì sẽ đánh hất máy bay dịch khỏi khu vực tác chiến. Đúng 14 giờ cuộc phản kích sẽ bắt đầu.
Dũng và Xã Đệ về trước. Hai người chỉ kịp đấm vào lưng nhau một đấm để chào và cũng là lời hứa hẹn cùng vào lửa. Tuy nhiên, vẫn quen bô lô, Xã Đệ vừa chạy vừa nói với theo:
- Mẹ kiếp, tụi nó ở nhà, nhất là thằng Lẫm nhà tớ, đánh đấm cứ như c...! Cũng như thằng Hà Giao bên cậu, xứ ra xớ rớ cứ như xẩm sờ ...
Đang căng thẳng, Dũng cũng không khỏi bật cười.
Dũng về đến tiểu đoàn, Hà Giao vẫn đang ngồi đấy. Anh ta gần như giật mình. Dũng yêu cầu họp ngay tiểu đoàn ủy và các cán bộ tham mưu, chính trị. Dũng yêu cầu Hà Giao báo cáo vắn tắt lại mọi việc đã xảy ra. Ngồi nghe cái giọng ấp úng và vẻ mặt đầy sợ hãi của anh ta, Dũng đang rất giận nhưng cũng phải thở dài: con người này té ra cũng không còn đáng để cho mình giận nữa...
Rất nhanh, mọi công việc tổ chức và chuẩn bị được triển khai cấp tốc. Dũng đã đưa ra một phương án tác chiến được toàn thể mọi người chấp nhận: cần quân tinh nhuệ hơn quân đông. Có nghĩa là không xin trung đoàn tăng viện quân số. Đánh gần, để tránh phi pháo tối đa. Đánh trong chiến hào, cần tăng cường rất nhiều lựu đạn, thủ pháo. Và sẵn sàng để đánh giáp lá cà.
13 giờ. Các phân đội phản kích dã tập trung đầy đủ trong một cánh rừng thưa. Ai nấy nai nịt rất gọn gàng, lựu đạn, thủ pháo đeo đầy trước ngực và quanh bụng. Người nào cũng có lưỡi lê bên sườn. Các khẩu đội ĐKZ đem theo cơ số gấp đôi. Cối 80, cối 60 ly cũng đã dược lệnh đem theo rất nhiều đạn.
Đứng trước hàng quân đầy khí thế, Dũng không khỏi sung sướng, và tin tưởng. Chỉ có một gương mặt thảm hại luôn luôn như ám quẻ bên anh, đó là Hà Giao. Sau khi kết thúc cuộc họp, Dũng đã nghiêm nghị nói riêng với anh ta: “Đánh xong trận này, ông sẽ phải trả lời nhiều điều trước Đảng ủy tiểu đoàn và cả cấp trên nữa. Nhưng bây giờ ông hãy cùng tôi và anh em vào trận nghiêm chỉnh đã!”... Lúc này, đứng trước hàng quân, Dũng rất muốn nói với anh em những lời khảng khái, những câu cổ vũ thật mạnh mẽ. Nhưng rút cục vốn không quen làm như thế bao giờ, anh chỉ thốt lên được mấy câu cụt lủn:
- Các đồng chí! Chúng ta có nhiệm vụ khôi phục lại trận dịa, và cứu anh em ta còn ở ngoài đó. Bây giờ ta lên đường!
Cũng không ngờ câu nói quá đơn giản vậy mà tất cả các chiến sĩ lại cùng như bùng lên, hò reo vang dậy, tựa hồ như họ vừa được nghe một bài hịch tràn đầy khí phách và ngùn ngụt sức thôi thúc, cổ xúy. Dũng bỗng rớm nước mắt.
... Đúng 14 giờ, tiến rất đẹp dưới hỏa lực yểm trợ của pháo binh, các mũi chính diện và vu hồi của tiểu đoàn Dũng, và cả Xã Đệ đã áp sát địch. Thương vong không đáng kể. Công tác cấp cứu, tải thương đã được thực hiện một cách gần như tuyệt vời. Quân ta như những làn sóng tràn ngập vào các chiến hào. Tất cả lưỡi lê giương lên. Tiếng reo hò mênh mang. Ngay tức khắc, Dũng đã có mặt ở trận địa phòng không, mục tiêu đầu tiên được đánh chiếm lại.
Dũng tới hầm chỉ huy. Đạn pháo địch đã phá tan nát cả nắp hầm. Quýnh vẫn còn nằm dấy, miệng anh hơi há ra như đang còn muốn nói điều gì. Và thật là kỳ lạ, hai mắt anh vẫn mở trừng trừng, y như người còn sống. Dũng gục đầu xuống ngực bạn. Hàm răng anh nghiến chặt lại cho khỏi bật ra những tiếng nức nở. Bàn tay run rẩy, anh cố vuốt cho đôi mắt bạn nhắm lại, nhưng đôi mắt vẫn cứ mở trừng trừng.
- Ta đi thôi anh Dũng! - Báu đến bên anh tự lúc nào, cất tiếng giục.
Biết không thể dừng lại ở đây lâu, Dũng kéo một miếng vải bạt đắp lên cho bạn, rồi tiếp tục chạy lên phía trước. Báu và tổ thông tin rầm rập nối theo anh. Mọi người cùng băng qua những vạt ruộng đầy cây chó đẻ đã cháy loang lổ từng mảng lớn; băng qua chiếc xe tăng mới bị anh em phòng không dùng thủ pháo đánh đứt tung cả hai xích, vẫn còn nằm đó. Vừa chạy, Dũng và anh em vừa liên tục phải nhảy tránh những xác lính dù và lê dương như vẫn còn nóng hổi. Một cái lon thiếu úy, hai cái lon trung úy trong đám xác chết...
- Ô, anh Dũng, lại một thằng đại úy nữa này!
- Mặc nó đấy. Tiến lên mau các em!
Cách đánh đã tỏ ra rất có hiệu lực. Mũi chính diện do đại đội Thìn phụ trách đã đánh mạnh, mũi vu hồi của Lanh xồm thọc vào sườn địch cũng rất nhanh và hết sức quyết liệt. Hà Giao ở cánh đó. Anh ta đã có cơ hội khỏa lấp những gì mà anh đang vô cùng lo lắng.
Đại đội của Thìn vừa chiếm lại được toàn bộ trận địa, Dũng cũng đã có mặt ngay. Trong khói đạn còn mờ mịt, anh thấy các chiến sĩ đang xúm xít ở một ngã ba giao thông hào đã lở vỡ bời bời, đất đỏ xen lẫn đất đen thuốc súng và be bét máu người. Dũng vội chạy lại. Mọi người đang vừa cười vừa khóc, vây quanh hai chiến sĩ: một người hai tay đã bị thương không có băng bó, còn người kia ngang mắt là một mảnh vải đầy máu và đất bùn.
- Ai thế? Bùi Minh và y tá Hoàng có phải không? - Dũng hỏi ngay.
Đại đội trưởng Thìn kể vắn tắt lại những gì mà anh đã thấy khi tràn được vào chiến hào này. Anh đã thấy người mù và người què đang cùng dựa vào nhau chiến đấu. Ngã ba chiến hào của họ đã bị băm nát từ lâu mà vẫn không hề bị mất, dù chỉ trong giây phút.
Dũng chỉ còn biết ôm lấy hai chiến sĩ của mình. Vừa lúc đó một chiếc máy bay rú lên như ma quỷ, xẹt qua. Báu chỉ kịp cầm áo Dũng kéo giật xuống thì một trái bom đã nổ rung chuyển ở phía trước, không quá năm mươi mét. Đất, cát cuốn lên, rồi đổ ập, trùm lấy mọi người. Chiếc máy bay bay đi. Dũng vuốt đất cát trên mặt, ngẩng nhìn lên, anh chợt bắt gặp một mảng trời xanh, xanh ngăn ngắt, đẹp tuyệt trần. Có lẽ lần đầu tiên, ở đây, anh mới thấy được một mảng trời xanh như vậy, xanh như một giấc mơ...
❀ ❀ ❀
[1] Nàng - Elle (tiếng Pháp).