Nghịch Lưu Thuần Chân Niên Đại

Lượt đọc: 1238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đang Viết Chữ, Đoạn Này Đưa Vào Chính Văn Thì Quá Câu Giờ

❊ ❊ ❊

---❊ ❖ ❊---

Chuyện hôm nay nói thế nào nhỉ, có lẽ từ năm 1992 đến nay, đây là lần duy nhất Giang Triệt và Trịnh Hân Phong gặp chuyện mà không hề có kịch bản, cũng chẳng hề diễn kịch.

Bởi vì đối thủ quá tiểu nhân, bản thân sự việc quá bẩn thỉu, quá "low", và cũng quá bất ngờ.

Hai người lên lầu vốn chỉ định xem kịch, kết quả vừa lên tới nơi, trong lúc mơ hồ, Giang Triệt đã trở thành "nam chính". Tính cách anh vốn không phải kiểu người gặp ai cũng đốp chát, hay có phong cách trực diện, bá đạo, cộng thêm sự kiện lần này đặc thù, đương nhiên anh nghĩ là phải nói cho rõ ràng trước, rồi sau đó mới tính chuyện ghi hận, báo thù.

Anh cứ nghĩ sự việc có thể giải quyết đơn giản, kết quả cô gà không thành lại bị cán bộ lớn uy hiếp, lợi dụ, rồi sau đó lại kiểu "đập nồi dìm thuyền", trực tiếp làm Giang Triệt đang nói năng đàng hoàng phải ngẩn tò te.

Rồi anh còn có thể làm gì nữa? Chẳng lẽ ngay tại hiện trường, trước mặt cảnh sát và bao nhiêu người thế này mà quay lưng bỏ đi sao? Ồ, anh không đi được, phải chạy... mà còn là ôm cái chậu phân (tức mang tiếng xấu) mà chạy.

Sự việc bắt buộc phải làm rõ ngay tại chỗ, nếu không thì rước họa vào thân, cho nên Giang Triệt chỉ có thể đổi sang một cách xử lý mạnh mẽ hơn.

Điện thoại Trịnh Hân Phong đã gọi rồi, nếu không thì anh cũng chẳng nói đợi luật sư.

Trong lúc chờ đợi, hai người đã cho kẻ tiểu nhân Tôn Tử Long một trận, bởi vì không đánh thì phí, bởi vì thực sự thấy buồn nôn, Giang Triệt và Trịnh Hân Phong cũng không có hứng thú chơi trò thâm sâu khó lường, hòa khí sinh tài với cái loại người như hắn.

Như vậy thì tâm cơ thủ đoạn của Giang Triệt cũng quá rẻ rúng rồi.

Còn về việc nói là phải cao thượng, tuy Giang Triệt thỉnh thoảng vẫn lải nhải rằng mình phải cao thượng, nhưng thực tế cậu và Trịnh Hân Phong hiện tại đúng là không phải kiểu người cao thượng, hơn nữa tính theo tuổi tác, cũng mới chỉ 21 tuổi mà thôi.

Nếu có thể, bản thân họ rất sẵn lòng đánh nhau một trận giống như thời sinh viên... làm một việc bằng khí thế thiếu niên, thư thái, thống khoái.

---❊ ❖ ❊---

Trên đây, xem xong rồi chứ? Từ hôm qua đến giờ, đã xóa và chặn khoảng mười mấy người rồi.

Người bảo không biết gọi điện thoại là sao.

Người bảo Giang Triệt ngu ngốc, tâm cơ trước kia không còn, thiết lập nhân vật sụp đổ.

Người bảo tác giả không có não.

Người bảo ra tay như bọn lưu manh côn đồ.

Các vị bằng hữu, phiền mọi người xem kỹ lại.

Được rồi, tôi biết cứ giải thích chính là đang cãi nhau, vậy cứ coi như tôi đang cãi nhau đi, có lẽ có một câu đã quá lâu rồi tôi không nhấn mạnh, đây là một cuốn tiểu thuyết sảng văn rác, đây là một tác giả rác.

Tôi dạy các bạn kiểu công kích đúng đắn cho mấy chương này:

1. Viết cái thứ rác rưởi gì thế, xem mà bực, bỏ thôi (tôi phục).

2. Đây là tác giả vì quá nhiều chương bình đạm, nên khiên cưỡng, cố ý tạo ra cao trào nhỏ, kết quả so với "tầng thứ, phương thức chiến đấu và cục diện" từ trước tới nay của cuốn sách này, quá "low" (tôi phục, bạn là người thực sự hiểu chuyện).

3. Tác giả óc chó (phục, nhưng sẽ xóa và chặn).

4. Chửi vì ngắt chương, ừm, chửi thế nào cũng chấp nhận, chỉ xin đừng liên lụy tới gia đình, tôi cũng chỉ mới có một hai lần thôi, sau này sẽ sửa.

Nhưng mà, không hiểu thiết lập nhân vật thì đừng nói chuyện thiết lập nhân vật với tôi (tôi là người kiên định nhất với tính cách nhân vật, cho nên sự trưởng thành trong tính cách của Tiểu Nguyệt tỷ đã được viết ra, đến chính tôi còn không kiểm soát được nhân vật này), không hiểu logic thì đừng nói logic với tôi, xem không hiểu tình tiết thì đừng nói về não, đừng làm phân tích.

Tôi xem thử kệ sách của vài vị, tình tiết còn "low" hơn thế này nhiều lắm nha, sao không thể bao dung tôi một chút chứ, hu hu.

Cuốn tiểu thuyết sảng văn rác này từ trước đến nay không hề cao thượng, bạn hà tất phải nhìn nó như vậy làm gì.

Còn có người nói, vậy thì ông nghỉ ngơi một tháng đi, nhưng mà, đoạn tình tiết này tôi đã viết vào trước khi xin nghỉ rồi, dù có nghỉ bao lâu đi chăng nữa, thì vẫn phải kết thúc chứ?

Tôi cũng đã rút ra bài học rồi, sau này cứ bình đạm thì cứ bình đạm, viết thế nào thì cứ viết như vậy.

Cuối cùng, tôi thực sự không hề biếng nhác chút nào, đã dốc hết sức lực, để tìm lại cảm giác thời đại cho tiểu thuyết, tôi thậm chí còn tra cứu số liệu giao dịch của Hội chợ Quảng Châu và năm nào xe buýt ở Quảng Châu có xe máy lạnh...

À thì, trừ khi là cuộc chiến thương mại hết trận này đến trận khác, nếu không thì giai đoạn sau của thể loại trọng sinh có vẻ là bệnh chung rồi... tôi đã cố gắng hết sức mình... nếu năng lực không đủ, bạn cứ việc mắng vài câu, xóa đi, tôi thực lòng rất cảm kích.

Chỉ xin là khi tôi nghiêm túc cẩn trọng, đừng có cái gì cũng chưa nhìn rõ đã chơi trò phân tích với tôi, tôi thà bạn chửi người còn hơn.

Nếu tôi cảm thấy không ổn, tuyệt đối sẽ không dây dưa, như vậy cuốn sách này chắc cũng chỉ viết đến khoảng 2 triệu chữ mà thôi, trên đây, đa tạ sự bao dung của bạn, lát nữa sẽ cập nhật.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:458
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.