Siêu Cấp Thẻ Bài Hệ Thống

Lượt đọc: 7053 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 210
Đại chiến Salamis (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Đằng Hổ cuối cùng cũng ha ha cười lớn, nói: "Nói như vậy, nếu tại hạ tiếp tục ở lại trên thuyền của tiểu ca Ian, không chừng sẽ bị coi là thuyền viên, kéo theo đó là bị hủy bỏ lệnh truy nã?"

"Đúng vậy!" Ian cũng cười, trêu chọc nói: "Nhưng Nhất Tiếu đại thúc, chẳng phải chú từng nói, không bận tâm việc bị xem là hải tặc treo thưởng sao?"

Đằng Hổ hắc hắc cười một tiếng: "Tất nhiên là không bận tâm, nhưng mà, tại hạ cũng không ngại việc được hủy bỏ truy nã đâu!"

"Nói vậy nghĩa là, đại thúc chú đồng ý làm Phó thuyền trưởng của băng Hải tặc Thợ săn Rồng rồi?" Ian hỏi.

Đằng Hổ nghiêm mặt nói: "Tiểu ca Ian, vì băng Hải tặc Thợ săn Rồng của cậu không phải là băng hải tặc làm điều ác, tại hạ dù có làm vị trí phó thuyền trưởng này, cũng chẳng có gì ghê gớm cả!"

Ian ngẩn người, sau đó kinh hỉ nói: "Nói vậy là, đại thúc chú thật sự đồng ý rồi sao!?"

Đằng Hổ mỉm cười, gật gật đầu.

Ian vừa rồi chỉ là thăm dò hỏi thử, cậu vốn tưởng Đằng Hổ sẽ giống như trước kia, lấy lý do chưa tới thời hạn đã hẹn để thoái thác, nhưng cậu thật sự không ngờ, lần hỏi này, Đằng Hổ lại đồng ý sảng khoái đến vậy.

Trong lúc bất ngờ và vui mừng, cậu chợt nghĩ ra điều gì đó, hỏi Đằng Hổ: "Đại thúc, chú sẽ không phải đang nghĩ, đợi sau khi cháu thật sự trở thành Thất Vũ Hải, sẽ mượn cơ hội tiếp cận Hải quân để quan sát họ chứ?"

Không còn cách nào khác, lý do Ian đột nhiên hỏi như vậy là vì thời điểm Đằng Hổ đồng ý làm phó thuyền trưởng cho cậu, vừa đúng lúc biết được ý định trở thành Thất Vũ Hải của cậu. Tính cách Đằng Hổ không phải loại người xu nịnh quyền thế, đương nhiên không thể vì chuyện hủy bỏ truy nã đơn thuần mà nhận lời. Kết hợp với việc trong lịch sử gốc, Đằng Hổ cuối cùng được chiêu mộ gia nhập Hải quân, Ian mới có suy đoán như vậy.

Bị Ian hỏi như vậy, Đằng Hổ rõ ràng cũng hơi kinh ngạc, ông không ngờ tâm tư của mình lại bị Ian đoán ra nhanh đến thế.

"Đúng là như vậy!" Đằng Hổ gật gật đầu nói: "Tiểu ca Ian, nếu như cậu thực sự có thể trở thành một thành viên của Thất Vũ Hải, vậy lúc đó xin hãy nhất định mang theo tại hạ, để tại hạ quan sát thật kỹ Hải quân và Chính quyền Thế giới ở cự ly gần, xem xem chính nghĩa của họ rốt cuộc là loại chính nghĩa gì!"

"Có lẽ chú sẽ thất vọng đấy!" Ian nói.

"Chỉ là thất vọng thôi, không phải tuyệt vọng là được!" Đằng Hổ nói.

Tùy chú vậy, Ian lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Mượn chuyện liên minh với Doflamingo, Ian xem như đã thống nhất được tư tưởng của mọi người trên thuyền, mục đích của cậu đã đạt được, còn chuyện sau này, để sau rồi tính.

Mặc dù biết phía sau lưng có hai Đô đốc Hải quân dẫn theo mười tàu chiến đang truy đuổi mình, nhưng Ian lại không hề hoảng loạn, con tàu vẫn tiếp tục tiến về hướng đã định.

Vào tối muộn hôm đó, Buffalo lại quay trở lại, và tìm thấy con tàu của Ian, mang đến cho Ian 3 tỷ Beli.

Đó là số tiền đựng trong mười chiếc va li da đầy ắp! Khi đó đã làm cho mắt của mọi người trên thuyền hoa lên vì lóa.

Băng Hải tặc của Ian khác biệt với các băng hải tặc thông thường, vì mục đích ban đầu khi thành lập băng Hải tặc Thợ săn Rồng, không phải là để cướp bóc tiền bạc, mà là để đoàn kết tự vệ, phản kháng lại Thiên Long Nhân và Hải quân.

Cho nên thành viên trên tàu nhìn thấy số tiền lớn như vậy cũng không nảy sinh ý đồ gì xấu, tuy nhiên, Ian vẫn lấy ra một phần tiền chia cho mọi người, ít nhất là để lúc trên tàu, họ có thể có chút tiền tiêu xài vui vẻ.

Còn lại số tiền kia thì đều do Ian, người thuyền trưởng, bảo quản. Đây là quy tắc bất thành văn của rất nhiều băng hải tặc, số tiền này, Ian có thể tự do sử dụng và chi phối.

Ngược lại, Baby-5 lại rất để bụng, vì cô biết, đây là tiền của Doflamingo thiếu gia!

Cô rất không hiểu tại sao Doflamingo lại phải đạt thành thỏa thuận này với Ian, rõ ràng lúc đầu là muốn tiêu diệt băng Hải tặc Thợ săn Rồng này, sao đến cuối cùng lại trở thành mang tiền đến cho họ?

"Đừng có đắc ý!" Baby-5 ngậm thuốc lá, khoanh tay nói: "Tốt nhất cậu nên ngoan ngoãn hợp tác với thiếu chủ, nếu không, thiếu chủ sẽ cho cậu biết thế nào là đáng sợ!"

Ian chẳng thèm đếm xỉa đến cô, cậu hiểu rất rõ tính cách cô gái này. Cậu lúc này đang ăn cơm, Matthew làm món bít tết, và người mang lên đương nhiên chính là Baby-5, nên cậu cười tủm tỉm nói: "Cô làm ơn đưa lọ tiêu cho tôi được không?"

"Được... được thôi!" Baby-5 lập tức đổi thái độ, liền vui vẻ dùng cả hai tay đưa lọ tiêu cho Ian!

Ian vừa ăn vừa nói với Baby-5: "Doflamingo có gì tốt chứ? Hay là cô cứ gia nhập băng hải tặc của tôi luôn đi!"

"Cậu lại dám nói xấu thiếu chủ!" Baby-5 nghe xong tức giận đến mức không kiềm chế được, cánh tay lập tức biến thành một khẩu pháo phản lực chĩa thẳng vào Ian: "Tôi giết cậu!"

Kết quả Ian ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, nói: "Nhờ cô đấy!"

Giây tiếp theo, khẩu pháo phản lực của Baby-5 biến mất, cô ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng nói: "Tôi... tôi... tôi cân nhắc xem sao..."

Nói xong, liền chạy thẳng ra ngoài khoang tàu.

Ian lắc đầu, cảm thấy chẳng có chút cảm giác thành tựu nào, dụ dỗ Baby-5, thuộc hạ của Doflamingo này, xem ra thật là một chuyện vô cùng dễ dàng.

Chỉ là... tính cách này của Baby-5, đã dễ dàng bị mình dụ dỗ, vậy nghĩa là cô ấy cũng dễ dàng bị người khác dụ dỗ...

Tuy nhiên, dù sao đi nữa, có cô ấy trên thuyền, quả thực đã tăng thêm không ít niềm vui, lúc rảnh rỗi không có việc gì lại trêu đùa cô ấy một chút...

Cứ như vậy, thời gian rất nhanh trôi qua một ngày, đến giữa trưa ngày hôm sau, Ian và mọi người cuối cùng cũng tiếp cận điểm đến lần này.

Công quốc Salamis, đây là một đảo quốc trong Tân Thế giới, tên hòn đảo và tên quốc gia giống nhau, đều gọi là đảo Salamis.

Nơi này đương nhiên là một trong những địa bàn của Râu Trắng, điều thú vị là, theo thông tin mà Ian thu thập được, quốc vương của Công quốc Salamis này, lại có giao tình khá tốt với Râu Trắng!

Diện tích Công quốc Salamis cũng khá lớn, chu vi hòn đảo rộng gần hơn bảy trăm kilomet vuông, là kiểu khí hậu điển hình của Đảo Mùa Hè, trong Tân Thế giới, nơi này cũng được xem là một thắng cảnh nghỉ dưỡng, kinh tế quốc gia này đương nhiên cũng rất phát triển.

Theo lý mà nói, quốc gia như vậy là đối tượng tranh thủ của Chính quyền Thế giới, tuy nhiên kỳ lạ ở chỗ, Công quốc Salamis lại là quốc gia không gia nhập Chính quyền Thế giới! Mà còn là loại rút lui giữa chừng!

Nghe nói vị quốc vương hiện tại của Công quốc Salamis lúc đó là một đấng nam nhi! Ông vì phản đối chế độ Thiên Thượng Kim, đã ngang nhiên rút khỏi liên minh trước đó.

Quốc gia bình thường sẽ không có lòng can đảm như vậy, vì dù sao đi nữa, hiện tại toàn thế giới vẫn lấy Chính quyền Thế giới làm đầu, rất nhiều quốc gia không gia nhập đều phải chịu sự trừng phạt của Chính quyền Thế giới. Đất nước của họ không những bị hải tặc hoành hành, mà ngay cả người dân cũng bị bắt làm lao dịch, bị đưa đến Vương quốc trên Cầu ở Biển Đông để xây dựng cây cầu nối liền các hòn đảo. Đây là một công trình vô cùng vĩ đại, nghe nói đã kéo dài suốt bảy trăm năm mà vẫn chưa hoàn thành, ngần ấy năm tháng, không biết đã có bao nhiêu người chết ở đây.

Tuy nhiên Công quốc Salamis lại tránh được vận mệnh này, sau khi Râu Trắng đưa nơi này vào địa bàn của mình, dù là hải tặc hay Hải quân, đều không dám làm càn ở quốc gia này.

Vị quốc vương Salamis này đã tại vị ba mươi hai năm, ông đã mượn sự bảo hộ của Râu Trắng, biến một quốc gia vốn vì nộp Thiên Thượng Kim mà trở nên khốn cùng, phát triển thành diện mạo phồn vinh như hiện nay.

Đây quả thực là một sự châm biếm...

Ian và mọi người đến đây, sau khi lên đảo, những gì nhìn thấy đều là khung cảnh tràn đầy phong tình Hawaii. Người dân Công quốc Salamis, các cô gái mặc đồ mát mẻ nhưng lại nhiệt tình phóng khoáng, đàn ông da đen sạm nhưng lại cường tráng hào sảng, trải dài khắp các bãi biển trên hòn đảo, đâu đâu cũng là những vị khách đeo kính râm, mặc bikini và quần bơi đến nghỉ dưỡng.

Lúc vừa xuống thuyền, Margaret và đám con gái lập tức phấn khích hét lên một tiếng, lao về phía bãi biển.

Còn những người đàn ông khác, thì nhìn từng mỹ nữ "sóng gió cuồn cuộn", chỉ cảm thấy mắt nhìn không xuể.

"Đi chơi đi, đến lúc đó nhớ quay lại thuyền đúng giờ là được!" Ian dặn dò họ, sau đó mọi người lập tức vui vẻ chạy đi mất.

Ian thì cùng với Đằng Hổ, hướng về phía trên đảo mà đi.

"Không biết người của băng Hải tặc Râu Trắng ở đâu?" Ian vừa đi vừa nói: "Chẳng phải nói trên hòn đảo này, có người của Phiên đội thứ 4 thuộc băng Hải tặc Râu Trắng đồn trú sao?"

"Lên đảo hỏi một chút là được!" Đằng Hổ nói.

"Được rồi, đi thôi, Nhất Tiếu đại thúc, cháu mời chú uống rượu!" Ian nói.

Đằng Hổ hắc hắc cười một tiếng, vô cùng hài lòng.

Và khi băng Hải tặc Thợ săn Rồng cập bến Công quốc Salamis, ở trên mặt biển cách đó hàng trăm cây số, một hạm đội khổng lồ cũng dần dần lộ ra bóng dáng.

Hạm đội này, toàn bộ đều là kiểu tàu thống nhất, nền xanh buồm trắng, trên cánh buồm vẽ một con hải âu đang sải cánh...

Hải quân, đã dần dần đuổi sát lại rồi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:180
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.