Đối phương kéo tấm vải che mặt xuống, là một thanh niên tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Khuôn mặt thanh niên tràn đầy vẻ bi thương.
Y chính là Kiếm Lang cửu trọng thiên, Phong Trung Ức.
Sở Lang kích động nói: "Hóa ra là Phong đại ca!"
Sở Lang trong lòng lại đầy nghi hoặc, sao Phong Trung Ức lại xuất hiện cứu viện vào thời khắc mấu chốt này?
Đại Hà Vương thấy là Phong Trung Ức, tâm tư xao động. Hôm nay nếu không phải có Phong Trung Ức, hậu quả thật không dám tưởng tượng. Ông là người chắc chắn phải chết, Sở Lang phải sống tiếp. Phong Trung Ức cứu Sở Lang, cũng chính là cứu vớt "hy vọng" của ông.
Đại Hà Vương nói: "Hóa ra là... Phong công tử, hèn gì kiếm thuật siêu tuyệt. Đại ân của Phong công tử, Lục mỗ không thể báo đáp rồi. Sau này đành nhờ Sở Lang báo đáp thay người..."
Phong Trung Ức nói: "Đại Hà Vương nói quá lời rồi, ta vẫn luôn kính trọng Đại Hà Vương. Vả lại ta thiếu Đại Hà Vương đại ân, đương nhiên nên ra tay cứu giúp."
Ban đầu Sở Lang truyền lời của Phong Trung Ức cho Đại Hà Vương, Đại Hà Vương rất khó hiểu, vì ông vốn chẳng có ân huệ gì với Phong Trung Ức.
Đại Hà Vương lại trào ra một ngụm máu, ông ho khù khụ: "Khụ khụ... Phong công tử... ta có đại ân gì với cậu lúc nào?"
Phong Trung Ức nói: "Mười một năm trước, Đại Hà Vương từng cứu sư phụ ta. Sư phụ nói đại ân này ta phải báo đáp thay ông ấy, hôm nay coi như báo đáp ân tình cho Đại Hà Vương."
Đại Hà Vương vẻ mặt mờ mịt, ông hỏi: "Sư phụ cậu là ai?"
Phong Trung Ức liền dùng Truyền âm nhập mật để nói cho ông biết tên sư phụ.
Đại Hà Vương không ngờ Phong Trung Ức lại là đệ tử của "người đó".
Đại Hà Vương nói: "Hóa ra cậu là đệ tử của ông ấy... Năm xưa ta đến thăm ông ấy, ông ấy nói đang rèn giũa một đệ tử, sau này có hy vọng lọt vào cửu trọng thiên. Ông ấy đã làm được..."
Phong Trung Ức thấy các huyệt đạo quanh thân Đại Hà Vương đang rỉ máu, y ra tay điểm liên tiếp mấy huyệt vị của ông hòng cầm máu, nhưng hoàn toàn vô ích.
Phong Trung Ức nói: "Đại Hà Vương, thứ lỗi cho khả năng ta có hạn, không cứu được ông."
Cơ thể Đại Hà Vương lại co giật đau đớn hai cái, kinh mạch trên người lại đứt thêm hai tấc. Đây cũng là nhờ tu vi Đại Hà Vương cao thâm, đổi lại là người khác, lúc này e đã kinh mạch đứt hết mà chết từ lâu rồi.
Đại Hà Vương cười thê lương: "E là thiên hạ cũng chẳng ai cứu nổi ta. Phong công tử, ta muốn nói vài câu với Sở Lang."
Phong Trung Ức hiểu ý nói: "Vậy ta ra ngoài trước."
Phong Trung Ức cắm cây mồi lửa lên vách động, lúc xoay người y liếc nhìn lưng Sở Lang. Lưng Sở Lang bị Cừu Nghịch chém nhát đó, vết thương dài một thước, da thịt lật ra lộ cả xương lưng.
Phong Trung Ức nhíu mày, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Phong Trung Ức rời đi, Đại Hà Vương dùng giọng đứt quãng nói với Sở Lang: "Sở Lang... đại hạn của vi sư sắp đến rồi. Còn một chuyện nữa, ta phải nói với con... nói..."
Đại Hà Vương chịu nỗi đau kinh mạch đứt đoạn, lại đang ngàn cân treo sợi tóc, Sở Lang lại không thể làm gì, điều này khiến lòng cậu đau như cắt.
Sở Lang từ nhỏ đã trải qua gian khổ, lại chịu sự hành hạ của lão quái suốt tám năm, Sở Lang chưa bao giờ khuất phục, không bao giờ than vãn, trong lòng luôn tràn đầy hy vọng tốt đẹp nhất. Cho nên Sở Lang cũng chưa từng rơi một giọt lệ.
Nhưng lúc này, trong mắt Sở Lang đã có lệ quang.
Đại Hà Vương cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Lang rơi lệ.
Sở Lang giọng đau thương nói: "Sư phụ người nói đi."
Đại Hà Vương lấy ra một tấm bài sắt hình bầu dục to bằng quả óc chó, giống hệt tấm bài sắt năm xưa Sở Tầm đưa cho Sở Lang. Sau này Sở Lang mới biết bài sắt là tín vật của Huyết Minh.
Sở Lang cứ tưởng đây chính là tấm bài sắt kia của Sở Tầm.
Đại Hà Vương nói: "Sở Tầm là người của Huyết Minh... Thực ra vi sư cũng... cũng vậy. Cha ta năm xưa phát điên, cái gì mà Huyết Nguyệt Vương Thành ông ấy nói, ta và... và Nhị gia ban đầu cũng không tin. Con cầm tín vật của vi sư đi... nương nhờ Quỳnh Vương. Ông ấy cũng là người của Huyết Minh... Đợi con thần công đại thành, hãy nói cho Lệ Phong bọn họ biết... con, con mới là đại đệ tử của ta, là đại sư huynh của bọn họ... dẫn dắt bọn họ, vì thiên hạ, vì giang hồ, mà chiến..."
Sư phụ là người của Huyết Minh, Sở Lang vốn đã có suy đoán.
Cậu bây giờ mới biết, Quỳnh Vương hóa ra cũng là người của Huyết Minh.
Sở Lang nhận lấy bài sắt, nắm chặt trong tay.
Đại Hà Vương lúc này không chỉ miệng mũi chảy máu, mắt cũng đang chảy máu, đôi con ngươi bị nhuốm đỏ vẫn dán chặt vào Sở Lang.
Ông nhấc bàn tay run rẩy, xoa mặt Sở Lang.
Đại Hà Vương giọng yếu ớt: "Vi sư... tâm địa mềm yếu, làm việc... lại nhu nhược thiếu quyết đoán, cuối cùng gây ra đại họa... Sau này, linh hồn sư phụ trên trời cao sẽ dõi theo con, đừng làm sư phụ thất vọng. Sư phụ... đã đặt hết hy vọng vào con rồi..."
Sở Lang dõng dạc nói: "Chỉ cần con còn một hơi thở, tuyệt không để sư phụ thua!"
Cũng đúng lúc này, phía sau Sở Lang xuất hiện một bóng người.
Đối phương ra tay cực nhanh điểm vào huyệt ngủ của Sở Lang, Sở Lang hôn mê trên mặt đất.
Người này chính là Phong Trung Ức.
Hóa ra Phong Trung Ức vẫn nảy sinh nghi ngờ với Sở Lang, nên y không ra khỏi động mà nấp lại nghe lén Đại Hà Vương và Sở Lang nói chuyện.
Biết được Đại Hà Vương là người của Huyết Minh, lòng Phong Trung Ức kích động nên mới hiện thân.
Y muốn nói vài câu với Đại Hà Vương.
Y muốn Đại Hà Vương ra đi thanh thản.
Phong Trung Ức điểm hôn Sở Lang, Đại Hà Vương vô cùng chấn động, ông nhìn chằm chằm Phong Trung Ức nói: "Cậu... cậu lẽ nào cũng là người của họ?!"
Phong Trung Ức ngồi xổm xuống, y nhìn vào mắt Đại Hà Vương, thần tình kích động.
Phong Trung Ức nói: "Đại Hà Vương à, hóa ra ông là người của 'Huyết Minh'!"
Đại Hà Vương nói: "Cậu... rốt cuộc là... người thế nào?"
Phong Trung Ức cũng lấy ra từ trong ngực một tấm bài sắt, giống hệt bài sắt của Đại Hà Vương.
Phong Trung Ức cạy tấm bài sắt ra, bên trong có một cái rãnh, bên trong có vết máu đông cứng.
Mặt trong nắp bài sắt khắc một chữ: Phong.
Phong Trung Ức nói: "Tại hạ là tằng tôn của Phong Tuấn, đứng đầu tứ đại kim cang dưới trướng Đoan Mộc Thiên Nhai trăm năm trước."
Đại Hà Vương thật sự không ngờ Phong Trung Ức lại là tằng tôn của người đứng đầu tứ đại kim cang của Đoan Mộc Thiên Nhai!
Đại Hà Vương tâm tình xao động nói: "Ta... ta là hậu nhân của Lục Thống, Phi Long kỳ chủ của Huyết Minh..."
Phong Trung Ức cũng lòng trào dâng sóng cuộn.
"Thật không ngờ Đại Hà Vương ngài lại là hậu nhân của Phi Long kỳ chủ. Đại Hà Vương, sư phụ ta cũng là hậu nhân của Huyết Minh. Ông ấy đã sớm dự liệu được Huyết Nguyệt Vương Thành sẽ quay trở lại. Nhưng ông ấy tuổi già sức yếu khó lòng gánh vác đại sự, nên ông ấy dùng mười năm để huấn luyện ta, chính là để ta đối kháng với Huyết Nguyệt Vương Thành. Mấy năm nay, chúng ta vẫn luôn âm thầm hành sự, cũng âm thầm tìm kiếm người của Huyết Minh. Ta còn có thể nói với Đại Hà Vương, không chỉ chúng ta đang xoay sở với người của Huyết Nguyệt Vương Thành, chúng ta còn tra ra được, có một lực lượng lớn hơn cũng đang âm thầm đối đầu với Huyết Nguyệt Vương Thành..."
Đại Hà Vương nghe những lời này của Phong Trung Ức, thật sự vui mừng khôn xiết.
Hóa ra, không phải chỉ mình họ đang chiến đấu.
Hậu nhân Huyết Minh đều đang dùng cách riêng của mình để đối kháng với Huyết Nguyệt Vương Thành!
Còn tin tức nào khiến Đại Hà Vương phấn chấn và an ủi hơn thế này nữa!
Đại Hà Vương kích động hỏi: "Phong công tử, họ là ai?"
Phong Trung Ức nói: "Hiện tại vẫn chưa tra rõ, họ vô cùng bí ẩn! Hai năm trước Linh Hải sơn trang bị diệt chính là do họ làm. Hóa ra Linh Hải sơn trang là quân cờ của Huyết Nguyệt Vương Thành. Linh Hải sơn trang ngoài mặt hành hiệp trượng nghĩa, sau lưng thu thập tình báo, vơ vét tài sản, tung tin đồn nhảm khiến giang hồ chao đảo. Sau khi biết được chân tướng, ta định lẻn vào sơn trang thăm dò. Kết quả ta đến muộn, hơn hai trăm người của Linh Hải sơn trang đều bị giết, không một ai sống sót. Cho nên bố cục của Huyết Nguyệt Vương Thành mấy năm nay không mấy thuận lợi..."
Năm xưa Linh Hải sơn trang bị diệt cả trang, gây nên sóng gió lớn trong giang hồ.
Nhưng cuối cùng người ta vẫn không tra ra được vụ án là do ai gây ra.
Cũng trở thành một vụ án treo của giang hồ.
Đại Hà Vương lúc này mới biết Linh Hải sơn trang là quân cờ của ma vực, đã bị người của Huyết Minh tiêu diệt.
Thật là hả hê.
Đúng lúc này, vài tiếng chim đêm hót truyền vào trong động.