Hắn thực hiện đại lễ, hai tay giơ cao rồi chậm rãi quỳ lạy xuống, trán tựa trên hai bàn tay, vẫn không hề đứng dậy.
Phượng Cửu vừa mới tỉnh ngủ, dù đã rửa mặt chải đầu nhưng vẫn còn vẻ buồn ngủ trên mặt. Bàn tay đang che miệng ngáp của nàng khựng lại, đôi mắt trong trẻo nheo lại, cả người lười biếng dựa vào tay vịn cầu thang, nhìn người đàn ông trung niên đang quỳ trên mặt đất kia.
Người đàn ông trung niên phía sau thấy chủ tử nhà mình hành đại lễ như vậy, cũng vội vàng tiến lên, cung kính quỳ lạy phía sau hắn.
"Sở Hùng?" Nàng lười biếng hỏi, trong đầu nghĩ một vòng, nhìn người đang quỳ dưới cầu thang kia, vừa định hỏi hắn là ai thì thấy Đỗ Phàm từ trong phòng đi ra, đến sau lưng nàng.
"Chủ tử, là chủ nhân của Hắc Thị." Đỗ Phàm vừa nói, tay vừa nhẹ nhàng phe phẩy quạt, ánh mắt nhìn xuống người đang quỳ bên dưới.
"Ồ? Chủ nhân Hắc Thị?" Phượng Cửu khẽ nhướng mày, liếc nhìn người bên dưới một cái, hỏi: "Ngươi tới đây làm gì?" Trong lúc nói chuyện, nàng thong thả bước từng bước đi xuống dưới.
Nghe vậy, Sở Hùng hoảng hốt trong lòng, nói: "Bẩm Quỷ Y, ta tới để thỉnh tội, là do ta không quản giáo tốt thuộc hạ, xin Quỷ Y tha tội."
Phượng Cửu đi lướt qua người hắn, tới một cái bàn ở tầng một ngồi xuống, chậm rãi nói: "Hắc Thị làm một vài việc ám muội cũng là chuyện bình thường, nhưng chuyện bắt cóc mua bán phụ nữ như thế này thì ta lại không quen nhìn, nhất là khi các ngươi lại động đến người của ta."
Mồ hôi lạnh trên trán Sở Hùng rịn ra, hắn nghe lời nàng, cảm nhận được một luồng uy áp mạnh mẽ trấn áp lên người mình, giống như chỉ cần nàng khẽ động tâm niệm, hắn sẽ bị nghiền chết tại chỗ này, khiến hắn không dám thở mạnh một tiếng.
Hắn nín thở, trái tim thắt chặt lại, dù đối phương nói giọng tùy ý hờ hững, nhưng hắn vẫn nghe đến kinh hồn bạt vía.
Lập tức vội vàng nói: "Quỷ Y minh giám, chuyện này, chuyện này ta thực sự không biết, sau này, ta nhất định sẽ ước thúc tốt thuộc hạ, tuyệt đối không tái phạm."
Chưởng quầy dẫn theo Tiểu Nhị đích thân dâng rượu thức ăn lên cho họ, sau đó cung kính lui xuống, ngay cả liếc mắt nhìn hai kẻ còn đang quỳ trên đất cũng không dám.
Phượng Cửu rót chén rượu nhấp một ngụm, hồi lâu sau mới nói: "Về đi! Quản tốt thuộc hạ của ngươi, nếu còn tái phạm, chuyện ta không biết thì thôi, còn nếu ta đã biết, thì sẽ không dễ dàng tha cho các ngươi như lần này nữa đâu."
"Phải phải, đa tạ Quỷ Y, ta nhất định sẽ ước thúc tốt thuộc hạ, tuyệt đối sẽ không tái phạm." Hắn vội vàng nói, cảm nhận được luồng uy áp bao phủ lấy mình đã tản đi khỏi đỉnh đầu, lúc này mới thở phào một hơi, vội vàng đứng dậy lui ra ngoài, dẫn theo người không dám dừng lại chút nào mà nhanh chóng rời đi.
Đỗ Phàm ngồi xuống bên cạnh, hỏi: "Chủ tử là vì đã dọn sạch kho hàng của Hắc Thị nên mới tha cho bọn họ một mạng?"
Phượng Cửu mỉm cười: "Đây chỉ là một nguyên nhân. Nguyên nhân thứ hai, hắn cũng không hạ sát thủ nữa, hơn nữa còn tới tận cửa thỉnh tội. Bất kể hắn mang tâm tư gì, đã dám tới cửa thỉnh tội thì tội không đáng chết. Hơn nữa, chúng ta với hắn cũng không có thâm cừu đại hận gì, giết bốn tên trưởng lão dưới tay hắn, lại dọn sạch kho hàng của Hắc Thị, cũng coi như cho hắn một bài học rồi."
Những năm qua, nhìn thấy quá nhiều chuyện, tâm tính cũng đã có chút thay đổi.
Có đôi khi, có những việc, hoặc là có những người, tội không đáng chết, nàng cũng nguyện ý tha cho bọn họ một mạng, cho bọn họ một cơ hội.
Nghe vậy, Đỗ Phàm cười nhạt: "Cũng coi như hắn biết điều."
"Bảo Lãnh Sương và Phi Phi cùng ăn cơm đi! Lát nữa chúng ta lên đường."