Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 58587 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4199
Biến hóa

❊ ❊ ❊

Người phụ nữ nhặt chiếc ngoại bào lên khoác vào người, tuy nhiên đúng lúc này, hình như vì đụng trúng vết thương trên người mà nàng ta khẽ kêu lên một tiếng: "Á!"

"Cô nương, cô sao vậy?" Vương Ngọc theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy người phụ nữ đó đang nằm bò trên mặt đất, dáng vẻ không thể cử động được.

"Công tử, công tử đỡ ta một chút, ta, ta..." Nàng ta quay đầu lại, dung nhan kiều diễm hiện lên những vệt nước mắt.

Vương Ngọc do dự một chút, liền bước lên trước dùng ngoại bào che chắn cơ thể nàng ta, vừa hỏi: "Cô nương bị thương ở đâu sao? Sao cô lại một mình ở nơi này? Là lạc mất người trong gia tộc? Hay là đã xảy ra chuyện gì?"

"Chân ta bị thương rồi, ta..." Nàng ta một tay khẽ xoa nắn cổ chân trắng ngần như ngọc.

"Để ta xem giúp cô." Vương Ngọc vừa nói, vừa cúi đầu nhìn xuống chân nàng ta, một tay đỡ lấy, một tay khẽ ấn: "Ở đây có đau không?"

Vì đang cúi đầu nên hắn không hề chú ý tới, bàn tay đang nâng lên của người phụ nữ kia đang chuẩn bị hạ xuống, mà đúng lúc này, lại thấy Phượng Cửu và Lãnh Sương đi ra, ngay lập tức khiến nàng ta sợ hãi thu tay lại, cúi đầu khóc thút thít, thỉnh thoảng lén nhìn về phía hai người họ.

"Xương cốt không sao, có thể chỉ là trẹo chân, chắc không nghiêm trọng lắm, không bị sưng." Vương Ngọc vừa nói, vừa thu tay lại. Thấy người phụ nữ thỉnh thoảng nhìn về phía sau mình, hắn liền quay đầu lại nhìn, thấy Phượng Cửu và Lãnh Sương cũng đã tới, bèn nói: "Ta qua đây thì thấy cô nương này ở đây, không có ai khác cả."

"Ừm." Phượng Cửu mang theo ý cười đáp một tiếng, ánh mắt nhàn nhạt quét qua người phụ nữ kia một cái, cũng không nói gì.

Lãnh Sương liếc nhìn người phụ nữ kia một cái, ánh mắt khẽ động, thấy chủ tử không nói gì thêm, nàng cũng không lên tiếng.

"Công tử, bọn họ là người thế nào?" Người phụ nữ nhỏ giọng hỏi.

"Còn cô là người thế nào? Sao một người phụ nữ lại đơn độc ở trong chốn thâm sơn cùng cốc này?" Phượng Cửu liếc nàng ta một cái, ánh mắt đảo một vòng trên người nàng, ý vị không rõ nói: "Lại còn chưa mặc y phục."

"Ta, ta..." Người phụ nữ cúi đầu, không nói gì.

"Đã nghỉ ngơi đủ rồi thì đi thôi!" Phượng Cửu nói xong, không nhìn người phụ nữ kia nữa mà nhìn về phía Vương Ngọc, tiếng vừa dứt liền cất bước rời đi.

Thấy vậy, Vương Ngọc không khỏi có chút do dự: "Nhưng mà, vị cô nương này..."

"Ngươi vẫn nên lo cho chính mình đi!" Giọng nói nhẹ bẫng của Phượng Cửu truyền tới, thậm chí nàng còn không buồn quay đầu lại.

"Cô nương, cô mau mau đi tìm người nhà của mình đi!" Vương Ngọc nói, trên mặt lộ vẻ khó xử: "Ta không thể mang cô theo được, thực sự xin lỗi, cô cứ đi dọc theo hướng này, là có thể ra khỏi Thanh Ma sâm lâm này rồi."

"Công tử!" Người phụ nữ thấy hắn muốn đi, liền vội vàng lao tới ôm lấy chân hắn. Cái lao tới, cái cử động này khiến y bào trên người trượt xuống, để lộ ra làn da trắng như tuyết, cùng với một mảng xuân quang.

Mặt Vương Ngọc nóng bừng, vội vàng nhắm mắt lại: "Cô nương, xin hãy tự trọng."

"Công tử, ta không nặng." Người phụ nữ vừa nói, vừa đứng dậy, thấy hắn nhắm mắt, một tay đưa ra, ngón tay biến đổi, móng vuốt sắc nhọn bắn ra, hung hăng hướng về phía ngực Vương Ngọc móc tới.

"Tìm chết!"

Giọng nói lạnh băng vang lên, một đạo kiếm cương khí "vút" một tiếng tấn công về phía người phụ nữ đó. Người phụ nữ giật mình, không ngờ người phụ nữ tưởng đã rời đi kia lại quay đầu trở lại. Khi nguy hiểm ập đến, nàng ta theo bản năng kinh hô một tiếng, né tránh lui lại.

Vương Ngọc nghe thấy động tĩnh thì mở mắt ra, liền nhìn thấy toàn thân người phụ nữ đó đột nhiên xảy ra biến hóa, đôi tay kia trở nên giống như quỷ trảo, sắc nhọn mà đáng sợ, thân thể trần trụi của nàng ta cũng biến đổi theo tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4082
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.