Vương Ngọc đang ở trên chiếc thuyền nhỏ nhìn cảnh tượng đó, thầm lắc đầu, không nói gì thêm. Muốn ra tay với Phượng Cửu, Nguyễn Thu Tuyết này cũng quá tự cho là đúng rồi.
Không bao lâu sau, Kiếm Thư quay lại, dẫn theo một hộ vệ, cùng một chiếc xe ngựa và hai cái thùng gỗ lớn. Hai người bọn họ xách hai cái thùng gỗ từ trên xe ngựa xuống bờ ao.
“Chủ tử, thùng tới rồi, thùng tới rồi.” Kiếm Thư vừa gọi, vừa múc nước ao đổ vào trong.
“Vậy thì mau qua đây giúp một tay.” Vương Ngọc vẫn luôn giữ tấm lưới bạc trên thuyền nhỏ, vừa phải giữ cho thuyền không bị lật do đám cá giãy giụa, lúc này thấy bọn họ tới, vội vàng gọi họ qua giúp.
“Cẩn thận chút, đám cá này phần lớn đều đạt cấp bậc nhất giai rồi, nếu bị cắn phải, có khi mất cả bàn tay, hơn nữa sức giãy giụa của chúng rất lớn.” Đỗ Phàm nhắc nhở, thấy dáng vẻ của mấy người bọn họ, lắc đầu cười nói: “Thôi thôi, vẫn là để ta làm đi!”
Diệp Phi Phi cười tủm tỉm nhìn, tiếp lấy con cá Đỗ Phàm đã xử lý xong, nói: “Đỗ đại ca, vậy em mang con cá này đi nấu canh trước đây.”
“Đi đi!” Đỗ Phàm ra hiệu, đưa phần vảy cá màu xanh đã cạo sạch cho cô: “Những cái này em giữ lấy trước đi, đợi lát nữa về phơi khô rồi đưa cho chủ tử.”
“Vâng, em biết rồi.” Diệp Phi Phi nói xong, nhận lấy rồi đi về phía Phượng Cửu.
“Lên bờ đi, đừng để cá chạy mất.” Đỗ Phàm ra hiệu, bảo họ lại gần bờ một chút.
Thế là, ba người Vương Ngọc kéo lưới bạc, mở miệng lưới ra, chỉ thấy Đỗ Phàm đưa tay xuống, với tốc độ cực nhanh bắt lấy một con linh ngư nặng mười mấy cân thả vào trong thùng gỗ lớn.
Những người vốn đã tản ra thấy hắn bắt cá lại tò mò lại gần xem, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
“Ủa? Hai con cá này sao trông không giống lắm?” Vương Ngọc nói, nhìn một trong số những con cá Đỗ Phàm bắt lên, chỉ to bằng bàn tay, nhiều nhất là hai ba cân, nhưng vảy trên thân con cá này lúc thì ánh lên màu xanh lục, lúc lại ánh lên màu xanh lam.
Đỗ Phàm liếc nhìn, thấy con cuối cùng trong lưới cũng giống như vậy, bèn thả cả hai con cá vào trong thùng, nói: “Hai con này là linh ngư nhị giai.” Nói đoạn, hắn ra hiệu: “Trước hết mang cái này lên bờ đi!”
Thế là, mấy người hợp lực khiêng hai cái thùng gỗ lớn lên chỗ râm mát bên bờ, để một người ở lại canh chừng.
“Chủ tử, tổng cộng có mười chín con cá, trong đó có hai con chỉ to bằng bàn tay, là linh ngư nhị giai.” Đỗ Phàm nói xong, đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
“Ồ? Thế mà lại có linh ngư nhị giai sao?” Phượng Cửu hơi ngạc nhiên, đúng là có chút không ngờ tới, vì vậy liền đứng dậy đi tới bên cái thùng gỗ nhìn, quả nhiên thấy hai con cá to bằng bàn tay ở bên trong, hơi thở tỏa ra từ ánh sáng trên thân chúng đều khác biệt, vảy cá màu xanh lục pha lẫn ánh xanh lam, trông vô cùng đẹp mắt.
Phía bên này, bọn họ đang thảnh thơi tận hưởng thời gian này, còn ở phía bên kia, Nguyễn Thu Tuyết quay về phủ, bàn tay vẫn còn đang run rẩy khiến trong lòng cô ta dấy lên nỗi sợ hãi, nghĩ tới lời người phụ nữ mặc hồng y nói sẽ phế đi một bàn tay của cô ta, không khỏi cảm thấy lo lắng.
Do đó, vừa về tới phủ, nghe nói cha mình và gia chủ nhà họ Hàn đang ở trong sảnh, liền chạy thẳng tới đó.
“Cha ơi, hu hu…”
Cô ta vừa khóc vừa bước vào sảnh, sải bước chạy nhào vào lòng cha mình, tủi thân khóc lóc.
Bất ngờ nhìn thấy đứa con gái mình cưng chiều nhất đang khóc lóc tủi thân, lại còn ngay trước mặt người nhà họ Hàn, Nuyễn gia chủ sững sờ một chút, vội hỏi: “Có chuyện gì vậy? Chẳng phải con đi chơi cùng Ngọc Thành sao? Sao lại khóc lóc trở về?”
Lúc này, Hàn gia chủ dừng lại một chút, bèn hỏi: “Thu Tuyết, có phải Ngọc Thành bắt nạt cháu không? Cháu nói với thế bá, thế bá giúp cháu dạy dỗ nó!”