Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 58587 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4194
Chúc thọ

❊ ❊ ❊

Đỗ Phàm sững sờ một chút, liếc nhìn viên đan dược kia, kinh ngạc nói: "Đây là một viên đan dược chữa trị nội thương."

"Không tệ, cứ tặng viên này đi! So với những thứ khác, viên đan dược này mới thật sự là thứ dùng được việc." Phượng Cửu cười cười, bỏ vào bình thuốc ném cho hắn: "Tìm cái hộp quà trang trọng đựng vào."

"Ta biết rồi." Đỗ Phàm đáp một tiếng, thu đồ vật lại trước.

Khi sắc trời dần tối, Phượng Cửu mới dưới sự dẫn dắt của Vương Ngọc, dẫn theo Đỗ Phàm và mấy người Lãnh Sương đi tới nơi bày tiệc phía trước. Hầu như ngay khi nàng xuất hiện, ánh mắt đánh giá của mọi người liền đổ dồn về phía nàng, cũng như Đỗ Phàm và Lãnh Sương đi bên cạnh nàng.

"Ha ha ha, Phượng cô nương tới rồi, mời ngồi ghế thượng." Lão thái gia nhà họ Vương cười, tự mình tiến lên đón tiếp.

Mọi người thấy vậy, thần sắc càng thêm khác biệt.

"Một chút tâm ý chúc thọ lão gia tử." Phượng Cửu cười cười, lời vừa dứt, Đỗ Phàm liền tiến lên, dâng một hộp quà nhỏ lên.

Nhìn chiếc hộp nhỏ nhắn kia, lòng người nhà họ Vương có chút kích động. Hộp nhỏ như vậy, đoán chừng lại là đan dược rồi. Vừa nghĩ tới viên đan dược mà Phượng Cửu tặng ngày đó, lại nhìn thấy cái hộp nhỏ hôm nay, ánh mắt bọn họ liền nhất loạt đổ dồn vào chiếc hộp đó.

Không phải người dưới đi nhận vật này, mà chính chủ gia họ Vương đích thân tiến lên nhận lấy chiếc hộp nhỏ kia, sau đó trịnh trọng tạ ơn Phượng Cửu: "Đa tạ Phượng cô nương, Phượng cô nương, mau mời ngồi vào chỗ."

Phượng Cửu khẽ gật đầu, dưới sự dẫn dắt của bọn họ đi tới vị trí phía trước ngồi xuống, còn Đỗ Phàm và mấy người kia thì ngồi phía sau nàng.

"Phượng cô nương, lại gặp mặt rồi." Lão thái gia nhà họ Nguyễn cười hì hì gọi, sau khi thấy Phượng Cửu nhìn về phía mình, liền khẽ gật đầu.

Phượng Cửu cười đáp lại, rồi bưng chén rượu trước mặt nhấp một ngụm. Cử chỉ nàng lười biếng, cả người toát ra khí tức tùy ý tiêu sái, khiến nàng trông càng thêm khác biệt với mọi người xung quanh.

"Trước đó nghe nói Vương gia và Nguyễn gia nghị thân nhưng không thành, không ngờ hôm nay vẫn thấy Nguyễn lão đầu ở đây!" Lão tổ nhà họ Trần - cũng là một trong Bát đại thế gia - liếc nhìn lão gia tử nhà họ Nguyễn kia một cái, lại nhìn nhìn lão tổ nhà họ Vương, ý mỉa mai trong mắt hết sức rõ rệt.

Nghe lời này, ánh mắt những người xung quanh khẽ lóe lên. Tuy trong số họ cũng có người muốn nói, muốn khơi chuyện, nhưng giống như lão thái gia nhà họ Trần nói huỵch toẹt ra thì lại không dám. Bây giờ vừa nghe lời này, trong mắt từng người đều nhảy nhót vài phần hưng phấn và thần sắc chờ xem kịch vui.

Họ thực ra cũng muốn biết, rốt cuộc Nguyễn gia và Vương gia đã xảy ra chuyện gì? Sao gia chủ Nguyễn gia bị phế, đích xuất tam tiểu thư bị đưa đi, mà lão tổ Nguyễn gia vẫn nhận thiệp tới Vương gia?

"Ha ha, phần lớn người trong Thanh Ma Thành đều có chút giao tình với ta, mà chư vị ngồi ở đây hôm nay, có người có giao tình với ta, có người từng qua lại với Vương gia chúng ta, đã có thể tới tham gia thọ yến của ta, mọi người cũng không phải người ngoài."

Giọng lão tổ nhà họ Vương khựng lại một chút, nhìn về phía lão tổ nhà họ Trần, nói: "Nguyễn lão đầu và ta là bạn cũ mấy chục năm rồi, bọn nhỏ không vừa mắt nhau, đây cũng là chuyện thường tình, không thể cưỡng ép. Dẫu sao, không thể vì mình vừa ý mà ép buộc hôn sự được, phải không? Vả lại, không thành thông gia, chẳng lẽ phải làm kẻ thù hay sao?"

"Ha ha ha ha ha! Không tệ! Lời này ta thích nghe." Lão thái gia nhà họ Nguyễn cười ha hả, nói: "Những chuyện quá khứ đó chúng ta không cần nhắc lại nữa, đến đến đến, ta kính ngươi một ly trước." Nói đoạn, bưng chén rượu lên ra hiệu với lão thái gia họ Vương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4082
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.