Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 58587 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4141
Đẳng cấp không giống nhau

❊ ❊ ❊

Thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của nàng, Phượng Cửu khẽ nhếch môi, lấy ra một cuốn sách đưa cho nàng: "Trong này có một bộ thân pháp, ngươi cứ học thuộc tâm pháp trước, sau này luyện tập, dù có đánh không lại cũng có thể chạy trốn trước."

"Đa tạ chủ tử." Diệp Phi Phi vui mừng nói, hai tay nhận lấy cuốn sách rồi lật xem.

Lãnh Sương nhìn cánh tay không có ống tay áo của nàng, lại nhìn Diệp Phi Phi, thấy nàng dường như đã quên mất chuyện này, liền hỏi: "Ngươi có muốn thay một bộ quần áo trước không?"

"A?" Diệp Phi Phi ngẩn ra, nhìn theo ánh mắt của Lãnh Sương, lúc này mới nhớ ra vì cánh tay bị thương mà nửa bên ống tay áo đã bị xé rách, bây giờ tay đã bình phục, tự nhiên có thể mặc quần áo bình thường, vì vậy liền ngượng ngùng cười: "Ta nhất thời quên mất, ừm, ta thay ngay đây."

Nói là làm, nàng còn thay quần áo ngay bên trong Linh Lộc xe. Phượng Cửu và Lãnh Sương nhìn nhau, trong mắt đều thoáng qua một tia cười ý. Tiểu nha đầu này cũng thật vô tâm, thay quần áo nói thay là thay, cũng không lo Đỗ Phàm sẽ bất thình lình vén màn xe bước vào?

Tất nhiên, Đỗ Phàm sẽ không vào, bởi vì hắn nghe được tiếng trò chuyện bên trong, lúc này biết tay Diệp Phi Phi đã khỏi, liền lộ ra một nụ cười, điều khiển Linh Lộc xe đi về phía trước...

Nửa tháng sau, bọn họ tới một tòa thành để nghỉ chân, chuẩn bị tiến vào Thanh Ma sâm lâm.

Trong nửa tháng này, thân pháp của Diệp Phi Phi đã luyện được rất thuần thục, ngoại trừ được Đỗ Phàm chỉ dạy, Phượng Cửu thỉnh thoảng cũng chỉ điểm một hai lần. Có lẽ vì ở chung một thời gian, Đỗ Phàm và Diệp Phi Phi càng lúc càng hòa hợp, cũng không còn đấu khẩu mỗi khi gặp mặt như trước nữa.

"Chủ tử, Thanh Ma thành này là tòa thành gần Thanh Ma sâm lâm nhất, nơi này khá phồn hoa, trong thành người nào cũng có, cũng tương đối phức tạp. Chúng ta đã định tiến vào Thanh Ma sâm lâm, vậy thì trước tiên hãy chuẩn bị một chút tại Thanh Ma thành này, sắm sửa đầy đủ những thứ cần dùng rồi hãy xuất phát."

Đỗ Phàm đánh Linh Lộc xe đi vào, vừa điều khiển vừa nói với Phượng Cửu đang ngồi trong xe.

"Ừm, tìm một khách điếm nghỉ chân đi! Chúng ta tiện thể dạo quanh thành một chút, ở lại một hai ngày, dưỡng đủ tinh thần rồi hẵng đi." Phượng Cửu nói, vén rèm nhìn ra bên ngoài. Quả nhiên đúng như những gì bọn họ nghe ngóng được lúc đến, trong thành rất phồn hoa, đồng thời cũng rồng rắn lẫn lộn.

Vì có không ít lính đánh thuê tới nhận nhiệm vụ, cũng có người của các gia tộc đi ra lịch luyện, cho nên khách điếm trong thành này có thể nói quanh năm kinh doanh cực kỳ đắt khách. Bọn họ đi ba bốn chỗ cũng không tìm được phòng trống, cuối cùng hỏi thăm mới biết trong thành có một chỗ khách điếm giá cả đắt gấp đôi khách điếm bình thường, nhưng quanh năm đều có phòng, hơn nữa còn rất cao cấp, thế là mấy người liền hỏi đường, đi về phía khách điếm đó.

"Mấy vị khách quan, là muốn thuê phòng sao?" Tiểu Nhị tiến lên hỏi, ánh mắt đánh giá mấy người một lượt, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Dung mạo của mấy người này thật quá xuất sắc, cho dù là Tiểu Nhị làm việc trong khách điếm như hắn, bình thường đã gặp không ít công tử tiểu thư thế gia xuất sắc, cũng rất ít khi thấy ai có dung mạo như họ.

Tuy nhiên, dù sao cũng là Tiểu Nhị đã gặp qua nhiều sóng gió, hắn rất nhanh thu lại tâm tư, nhiệt tình dẫn đường cho bọn họ: "Mấy vị, hay là ngồi xuống uống chén trà nghỉ ngơi ăn chút gì đó trước đã?"

Đỗ Phàm giao xe lộc cho một Tiểu Nhị khác bên ngoài, liền theo vào bên trong. Sau khi vào trong nhìn một cái, không khỏi mỉm cười.

Khách điếm này đắt gấp đôi so với những khách điếm khác, người ở đây nhìn cũng khác với khách điếm bình thường, bớt đi những hạng người ba giáo cửu lưu, mà nhiều thêm một vài người của thế gia.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4082
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.