Vương Ngọc sửng sốt, nhìn nàng, thấy nàng đang cười như không cười nhìn mình, lúc này mới nói: "Sau khi chia tay ngày hôm qua."
"Không tệ, ngươi đoán quả thật không tệ." Phượng Cửu cười nói: "Bất quá, ta rất hiếu kỳ, sao ngươi lại đoán ra thân phận của bọn ta?"
"Ta có một vài sản nghiệp ở các thành khác, những tin tức lớn ở mỗi thành đều sẽ được truyền đến chỗ ta đầu tiên, cho nên, khi gặp Phượng tiểu thư vào ngày hôm qua, ta đã đoán được rồi, sau đó nghe ngươi nói ngươi họ Phượng, gần như có thể khẳng định luôn." Hắn không giấu giếm mà nói ra.
"Xem ra, Vương gia cũng không phải suy tàn như lời đồn bên ngoài, ít nhất, trong thành này không có mấy người biết ta đã tới đây." Phượng Cửu cười cười, đứng dậy khoan thai bước tới chỗ lan can, nhìn cảnh sắc phía xa, nói: "Nếu ngươi đã biết thân phận của bọn ta, cũng biết mục đích bọn ta đến Thanh Ma Thành này, vậy thì, mấy ngày tới, bọn ta sẽ đến phủ các ngươi quấy rầy."
Thấy nàng không hề tức giận, ngược lại còn đồng ý đến phủ làm khách, Vương Ngọc vô cùng vui mừng, vội đứng dậy nói: "Phượng tiểu thư có thể tới Vương gia chúng ta, là vinh hạnh của Vương gia chúng ta."
"Bất quá, ta không thích phiền phức, cho nên, thân phận của bọn ta không được tiết lộ ra ngoài." Phượng Cửu nói, xoay người lại nhìn hắn.
"Chuyện này ta biết, trong phủ chỉ có tổ phụ ta biết, ngay cả phụ thân ta cũng không nói, các ngươi cứ theo ta về phủ, ta sẽ nói với phụ thân là bằng hữu cũ của ta tới đây ở nhờ vài ngày, những chuyện khác tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa phần." Hắn vội vàng nói.
"Được." Phượng Cửu gật đầu, nói: "Vừa vặn, về chuyện Thượng Cổ Cửu Vĩ Linh Hồ, ta cũng muốn hỏi thăm tổ phụ ngươi một chút."
Vương Ngọc cười nói: "Vậy hôm nay ta sẽ dẫn các ngươi đi dạo quanh thành một chút, trong thành này có vài địa điểm đáng đến, có thể đi xem thử, tới chập tối, ta lại dẫn các ngươi về phủ."
"Cũng tốt." Nàng đáp một tiếng, đi dạo quanh thành thư giãn một chút cũng không tệ, đỡ phải lúc nhàn rỗi lại nghĩ tới Hiên Viên Mặc Trạch và hai đứa trẻ ở nhà.
Thế là, Vương Ngọc đi ra ngoài gác lầu trước, dặn dò tùy thị một chút, bảo hắn về phủ trước kêu người dọn dẹp một viện tử, đợi đến chập tối bọn họ tới Vương gia là có thể vào ở.
Ngày hôm đó, hắn dẫn Phượng Cửu cùng bọn người đi chơi khắp nơi trong thành, còn ở trong Vương phủ, Vương gia chủ biết được Vương Ngọc kêu người về dặn dò dọn dẹp sạch sẽ Mai Viện, trong lòng có chút ngạc nhiên.
Ông đi tới lâu viện, thấy hạ nhân đều đang bận rộn, mà tên tùy thị kia vẫn đang giám sát hạ nhân dọn dẹp, liền hỏi: "Kiếm Thư, ngươi không bồi bên cạnh công tử nhà ngươi, sao lại tự mình trở về rồi?" Nói đoạn, liếc nhìn Mai Viện một cái, hỏi: "Kêu người dọn dẹp Mai Viện này là định cho ai ở?"
Kiếm Thư là tâm phúc của Vương Ngọc, cũng là tùy thị của hắn. Hắn nghe lời gia chủ xong, liền theo lời Vương Ngọc dặn mà nói: "Bẩm gia chủ, chủ tử gặp được cố nhân ở bên ngoài, bèn mời họ về phủ ở nhờ vài ngày, hiện tại chủ tử đang bồi họ đi dạo trong thành, chập tối sẽ về tới phủ, cho nên đặc biệt mệnh thuộc hạ về trước kêu người dọn dẹp Mai Viện, để tiếp đãi khách nhân."
Nghe vậy, Vương gia chủ trầm tư, nói: "Mai Viện này bình thường công tử nhà ngươi cũng không cho người vào ở, hôm nay lại dùng để chiêu đãi cố nhân bằng hữu, xem ra, người bạn này của nó, nó rất coi trọng."
Nói xong, ông nhìn Mai Viện một cái, nói: "Đã là công tử nhà ngươi phân phó, ngươi cứ kêu người dọn dẹp sạch sẽ cẩn thận, ngoài ra, nhắn với phòng bếp một tiếng, chuẩn bị chút rượu thức ăn tối nay chiêu đãi bằng hữu của công tử nhà ngươi, tránh cho thất lễ."
"Vâng!" Kiếm Thư đáp một tiếng, nhìn gia chủ xoay người rời đi, lúc này mới đi về phía phòng bếp.