Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 58587 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4147
Vương Ngọc

❊ ❊ ❊

“Đa tạ.” Phượng Cửu mỉm cười, nhận lấy đồ vật rồi xoay tay thu vào không gian. Nàng đứng dậy, nhẹ phủi vạt váy liền định rời đi, không ngờ nam tử mặc gấm kia vẫn còn đứng bên cạnh chờ đợi.

“Tiểu thư, tại hạ họ Vương, không biết tiểu thư xưng hô thế nào?” Nam tử mặc gấm lên tiếng hỏi, cố gắng duy trì vẻ phong lưu phóng khoáng của một công tử nhà quyền quý.

Hắn cảm thấy nữ tử mặc y phục đỏ trước mắt này khí độ phi phàm, chắc hẳn cũng là con cháu thế gia giống như hắn, nên cũng không quá lỗ mãng, lễ tiết cần thiết vẫn giữ đầy đủ.

“Ta còn muốn đi dạo xung quanh, ngươi đừng đi theo cản đường ta.” Phượng Cửu thản nhiên nói, rồi sải bước đi tới.

Nam tử mặc gấm nghe vậy, vội vàng nói: “Vậy hãy để ta dẫn đường cho tiểu thư! Vương gia ta là đứng đầu trong tám đại gia tộc tại Thanh Ma thành này, nơi nào trong thành này ta đều nắm rõ.”

Nghe vậy, Phượng Cửu nhướng mày: “Đứng đầu tám đại gia tộc?”

Vương thiếu gia này thấy nàng cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng mình, lập tức ưỡn ngực, cây quạt trong tay phe phẩy trước ngực, cằm hơi hất lên đầy kiêu ngạo, nói: “Không sai, Vương gia ta chính là đứng đầu tám đại gia tộc trong Thanh Ma thành, người trong thành này ai cũng biết ta. Đúng rồi, ta vẫn chưa tự giới thiệu, ta họ Vương, tên Vương Ngọc, là công tử dòng đích của Vương gia, người trong thành này đều tôn xưng ta một tiếng Ngọc công tử.”

“Ồ.” Phượng Cửu gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lộ ra một nụ cười, trong đôi mắt trong trẻo lướt qua một tia sáng. Nàng nhìn hắn, cười hỏi: “Nói như vậy, nếu muốn hỏi chuyện của Thanh Ma thành này, Ngọc công tử hẳn là người hiểu rõ nhất rồi?”

Nhìn nụ cười bên môi nữ tử mặc y phục đỏ trước mắt, ánh mắt hắn hơi dao động một chút, rồi nhanh chóng hoàn hồn, đắc ý nói: “Đó là đương nhiên, tổ tiên nhà ta bao đời nay đều sinh sống tại Thanh Ma thành này, đừng nói là Thanh Ma thành, ngay cả trong Thanh Ma sâm lâm, chỗ nào không thể đi, chỗ nào có hung thú cường đại, ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.”

Nghe những lời này, Phượng Cửu mỉm cười nói: “Vậy tìm một nơi ngồi chút nhé? Ta đang có chút chuyện muốn thỉnh giáo Ngọc công tử.”

“Được, được, được, vậy chúng ta tới tửu lâu phía trước ngồi một chút?” Hắn chỉ vào một tửu lâu cách đó không xa.

“Được.” Phượng Cửu nói, liền cùng hắn bước về phía tửu lâu đó.

Hai người đi về phía tửu lâu, sau lưng có hai tùy tùng của Vương gia theo sát. Trên đại lộ, tiếng rao hàng mua bán rất náo nhiệt, thế nhưng, nàng vẫn nghe thấy tiếng khóc lóc và cầu cứu của một nữ tử trong con hẻm phía trước bên trái. Nàng đang định qua xem thử thì nghe thấy Vương Ngọc bên cạnh lên tiếng dặn dò người phía sau.

“Các ngươi đi vào con hẻm phía trước xem xảy ra chuyện gì.” Hắn ra hiệu cho tùy tùng phía sau đi xem.

“Tuân lệnh.” Một trong hai tùy tùng đáp lời, rảo bước tiến về phía con hẻm, chẳng bao lâu sau đã quay lại.

“Công tử, là tam thiếu gia của Tằng gia đã để mắt tới một cô nương bán thuốc, đang cưỡng ép lôi kéo người ta.” Tùy tùng tiến lên hạ thấp giọng nói bên tai Vương Ngọc.

Nghe vậy, sắc mặt Vương Ngọc trầm xuống, mắng: “Lại là thằng nhãi họ Tằng đó! Đi, theo bổn công tử đi xem!” Nói rồi sải bước tiến lên. Tuy nhiên, đi được hai bước, hắn dường như mới nhớ ra phía sau vẫn còn có Phượng Cửu, thế là lại quay trở lại, vẻ mặt tươi cười nói: “Tiểu thư, nàng ở đây chờ ta một chút, ta đi thu xếp tên kia, lát nữa sẽ quay lại ngay, hay là nàng cứ tới tửu lâu chờ ta trước?”

Phượng Cửu mỉm cười nói: “Không sao, ta đi cùng ngươi xem thử đi!”

Nghe vậy, Vương Ngọc sững sờ một chút, rồi liền đáp: “Được thôi, vậy nàng đi theo sau ta.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4082
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.