“Không thấy nữa là ý gì?” Nàng trầm giọng, thanh âm lạnh đi vài phần.
“Buổi trưa khi ấy hắn nói ra ngoài mua chút đồ sẽ về ngay, ai ngờ đến tận bây giờ vẫn không thấy người đâu. Ta đã ra ngoài tìm một vòng cũng không thấy, hỏi khắp nơi cũng không có tin tức gì.”
Đỗ Phàm nhíu mày nói: “Ta còn đến cửa thành hỏi qua, chỉ là, người gác cổng bảo người ra vào quá đông nên không có ấn tượng.”
Phượng Cửu bước ra, đi xuống lầu, đến bên ngoài khách sạn nhìn sắc trời, ánh mắt khẽ động.
“Công tử có phải cảm thấy là người của Bách Tuế Sơn bắt hắn đi rồi không?” Hướng Hoa hỏi.
Nàng nhìn hắn, hỏi: “Ngoài việc này ra, lẽ nào còn có khả năng khác?” Bọn họ đến đây cũng mới chỉ vài ngày, cũng không kết thù với ai, huống hồ, người bị bắt lại là cái tên Tiểu Bạch kia, ngoài người của Bách Tuế Sơn ra, còn có thể là ai nữa?
“Xem ra là lo ta không đến, nên mới bắt Tiểu Bạch đi. Mục đích bắt buộc ta phải đến là gì đây?” Hôm đó nàng và Tiểu Bạch tiến vào trong trận pháp, tên hắc bào nhân kia còn bảo họ rời đi, nhưng đến hôm nay, nàng không đi, bọn chúng ngược lại lại tìm tới cửa rồi.
“Hiện giờ trời sắp tối rồi, chủ tử, chúng ta có đi không?” Đỗ Phàm hỏi, ánh mắt dừng trên người nàng.
“Đi, làm sao có thể không đi? Đã động đến việc bắt người để uy hiếp ta nhất định phải đến, ta không đi thì bọn chúng làm sao chịu bỏ qua?” Thanh âm nàng hơi lạnh nói, rồi bảo với hai người: “Hai người các ngươi cứ ở lại đi.”
“Chủ tử, ta đi cùng người.” Đỗ Phàm nói.
“Ta cũng đi.”
Hướng Hoa cũng lên tiếng, nhìn nàng nói: “Không có lý nào công tử đi, mà chúng ta lại ở lại đây, hơn nữa, ta cũng muốn đi xem bọn chúng là sống hay chết.”
Thấy vậy, nàng liếc nhìn hai người, nói: “Vậy thì đi thôi.” Tiếng vừa dứt, nàng dẫn theo hai người hướng về phía Bách Tuế Sơn mà đi.
Khi bọn họ đến Bách Tuế Sơn, sắc trời đã hoàn toàn tối sầm. Lúc sắp lên núi, Đỗ Phàm châm lửa soi đường, trong không khí vẫn là cái khí tức âm u đó, thi thoảng lại có một trận âm phong thổi qua, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Mà Phượng Cửu đi ở phía trước lại thần sắc như thường, quỷ mị mà thôi, nàng cũng đâu phải chưa từng gặp qua, chỉ là, nơi này mang lại cho nàng cảm giác quá mức quỷ dị và nguy hiểm, nàng vốn chẳng muốn đặt chân đến, không ngờ nàng không muốn đến, người ở đây lại cố tình muốn nàng phải đến.
Đã vậy, thì nàng hãy tới xem nơi này rốt cuộc là cái loại quỷ quái gì.
“U…”
Một âm thanh phiêu du truyền đến trong màn đêm cùng với một trận âm phong, tựa như tiếng quỷ gào vang vọng bên tai ba người, u uẩn quanh quẩn. Âm thanh kia còn chưa dứt, lại nghe thấy bụi cây cỏ dại xung quanh phát ra tiếng sột soạt, như thể có người đang đi lại, nhưng lại không nhìn thấy bóng người.
“Táp táp táp.”
Một vài tiếng bước chân không thuộc về họ vang lên sau lưng ba người, tạp loạn mà rõ ràng. Hướng Hoa đi phía sau trợn trừng mắt hổ, rút lợi kiếm quét ngang về phía sau lưng.
“Thần hồn nát thần tính!”
“Á!”
Theo sau kiếm khí sắc bén phóng ra, dường như có tiếng kinh hoảng truyền ra, chỉ nghe một tiếng vút của luồng khí xé rách màn đêm, tiếng bước chân phía sau lại biến mất, tựa hồ như chưa từng xuất hiện.
“Hì hì…”
Thế nhưng, sau khi tiếng bước chân biến mất, trong không khí lại ẩn ẩn truyền đến tiếng cười quỷ dị, tiếng cười kia từ xa đến gần, cho đến khi như thể dừng lại ngay bên cạnh họ vậy.
Đột nhiên, một bóng u hồn màu trắng lơ lửng trước mặt Phượng Cửu, sắc mặt tái nhợt, mái tóc đen xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt, đôi mắt kia lộ ra ánh sáng xanh quỷ dị rợn người chằm chằm nhìn Phượng Cửu.