Trong lúc Phượng Cửu đánh giá người phụ nữ kia, người nọ cũng đang quan sát Phượng Cửu. Bản thân nàng ta vốn dĩ rất thích mặc y phục đỏ, cũng từng gặp qua không ít người mặc màu này, nhưng người có thể toát lên được cái thần thái của y phục đỏ lại chẳng có mấy ai, mà thiếu niên trước mắt này dường như chính là một trong số đó.
Dung mạo xuất sắc cùng khí chất tà mị, vậy mà lại mang theo một luồng khí tức tôn quý bẩm sinh. Trong cử chỉ hành động vừa tiêu sái lại vừa có chút lười biếng và ưu nhã, không thể không nói, ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy thiếu niên này, nàng ta đã cảm thấy... rất vừa mắt.
Vừa mắt đến mức nảy sinh ý muốn giữ người lại bên cạnh bầu bạn.
"Hoàn Nhan Thiên Hoa, còn cô?"
Gã quỷ tu đứng chờ một bên thấy nàng ta thật sự nói ra tên mình, không khỏi hơi kinh ngạc. Hắn liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng đang nhìn thiếu niên áo đỏ kia với vẻ đầy hứng thú, bèn lặng lẽ đứng sang một bên.
"Tôi tên Phượng Cửu."
Nàng cười xòa một tiếng, bước lên phía trước kéo ghế ngồi xuống: "Cứ ngỡ chủ nhân của Bách Tuế Sơn này là một lão già khó tính, không ngờ lại là một mỹ nữ xinh đẹp động lòng người như tỷ tỷ đây. Nhìn thấy một mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn như tỷ, cơn giận trong lòng ta cũng tiêu tan không ít."
"Hì hì hì... cái miệng nhỏ này của đệ cứ như bôi mật ấy, cứ tỷ tỷ này tỷ tỷ nọ, gọi đến mức làm tỷ đây tâm hoa nộ phóng." Nàng lấy tay che môi đỏ khẽ cười, ngón tay thon dài chỉ chỉ, đôi mắt mị hoặc liếc đưa tình, vừa như trách móc vừa như cười cợt, vô cùng động lòng người.
"Đệ rất ít khi gọi ai là tỷ tỷ, tỷ tỷ là người đầu tiên đấy, ai bảo tỷ làm đệ thấy vừa mắt chứ!"
"Ai da, tỷ cũng càng nhìn đệ càng thấy thuận mắt, đã lâu lắm rồi chưa gặp được người thú vị như đệ đấy." Nàng nhìn Phượng Cửu bằng đôi mắt đẹp đẽ chứa đầy ý cười: "Không chỉ dung mạo khí chất xuất chúng, mà lá gan cũng hơn người, quan trọng nhất là rất hợp khẩu vị của tỷ."
Hướng Hoa, Đỗ Phàm và gã quỷ tu kia nhìn thấy hai người vừa rồi còn xa lạ, thế mà trong chớp mắt đã bắt chuyện cười đùa thân thiết với nhau, không khỏi nhìn nhau đầy kinh ngạc, có chút bàng hoàng, cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Tại sao mọi chuyện lại không giống như tưởng tượng vậy nhỉ? Chẳng phải hai người này mới gặp mặt lần đầu sao? Tại sao cảnh tượng này lại cứ như hai chị em lâu ngày không gặp vậy?
Họ đứng một bên, nhìn hai người họ trò chuyện như chốn không người, thỉnh thoảng lại bật cười thành tiếng, cảnh tượng hòa hợp này nhìn thế nào cũng thấy rất êm ấm, chỉ có điều, đó chỉ là đối với hai người họ mà thôi.
Còn đối với ba người đứng bên cạnh, họ lại cảm thấy cảnh tượng đó vô cùng quái dị, bởi vì tính tình hai người này vốn dĩ đã có chút kỳ lạ, mà hai kẻ tính tình quái gở này vừa gặp mặt đã lại ăn ý đến vậy.
"Ồ? Nói vậy là tỷ mời ta tới đây vì biết Thanh Phong Kiếm đang ở chỗ ta?" Phượng Cửu nhướng mày, liếc nhìn Hướng Hoa một cái, xem ra chắc chắn là hắn đã sơ ý nói lộ miệng với đám người kia rồi, nếu không sao họ lại biết được chứ?
"Không sai, Thanh Phong Kiếm vốn là thượng cổ thần kiếm, nghe nói chém quỷ cũng rất sắc bén, không biết có thật hay không?" Nàng đầy hứng thú hỏi.
"Ừm, quả thật là thật." Phượng Cửu gật đầu, trong lúc nói chuyện đã lấy Thanh Phong Kiếm ra đặt lên bàn, đẩy về phía nàng: "Tỷ tỷ có muốn thử xem không?"
Nhìn thấy cảnh này, tim Hướng Hoa và Đỗ Phàm lập tức treo ngược lên, ánh mắt hơi co lại. Nàng lại cứ thế đẩy Thanh Phong Kiếm qua như vậy? Chẳng lẽ không sợ người phụ nữ kia chiếm làm của riêng sao?
Gã quỷ tu ở bên cạnh thấy vậy, cũng liếc nhìn Phượng Cửu bằng ánh mắt quái lạ.
Hoàn Nhan Thiên Hoa đang tựa người nằm nghiêng thấy vậy, không khỏi mím môi cười, cầm lấy Thanh Phong Kiếm vẫn còn bọc trong vỏ kiếm Thất Tinh, khẽ nâng lên xem, một tia sáng xanh lóe ra.
Nàng trêu chọc nhìn Phượng Cửu: "Đệ không sợ tỷ lấy rồi không trả cho đệ sao?"