Phượng Cửu nói: “Đánh giá cuối cùng cũng đã xong, Tết vừa rồi lúc ta về có nghe phụ thân nhắc tới, bất quá, cấp bảy cũng chỉ là tạm thời, ta tin không bao lâu nữa, quốc lực còn có thể nâng cao hơn nữa.” Nàng mỉm cười, lời nói lộ ra vẻ tự tin.
“Đó là điều chắc chắn.” Tám người cười đáp.
Phượng Cửu đưa mắt nhìn một vòng, lại không thấy Hướng Hoa và Bách Hiểu đâu, liền hỏi: “Hai người bọn họ đâu rồi?”
“Bách Hiểu và Đỗ Phàm đang ở hậu sơn, Hướng Hoa hai ngày trước nhận một nhiệm vụ nên đã ra ngoài, hiện tại vẫn chưa trở về, nhưng tính thời gian thì chắc là hôm nay sẽ về.” La Vũ nói, rồi lại kể với nàng về những nhiệm vụ bọn họ nhận được trong thời gian qua, cũng như sự tăng tiến thực lực của mấy người.
“Chủ tử, chúng ta đều đã tiến vào cấp bậc Võ Tông rồi, nhiệm vụ chúng ta tiếp nhận từ trước đến nay chưa có cái nào là không hoàn thành cả.”
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ cười: “Các ngươi đừng nên quá kiêu ngạo, đây cũng chỉ là ở Thanh Đằng quốc mà thôi, thực lực Võ Tông cũng không mạnh lắm, ra ngoài đi lại phải cẩn thận một chút. Được rồi, ta đi nghỉ ngơi trước đây, sáng sớm mai ta phải về học viện rồi, Lãnh Sương và Lãnh Hoa cứ ở lại đây, có việc gì thì đi tìm ta.”
“Tuân lệnh.” Mọi người đáp lời, sau khi nhìn nàng rời đi, bọn họ lại vây quanh Lãnh Sương và Lãnh Hoa hỏi han, đặc biệt là sau khi biết tin Lãnh Hoa đã trở thành Thủy linh căn, lại càng cảm thấy mới lạ không thôi.
Thế nhưng, đến tận chập tối, khi trời vẫn chưa tối hẳn, Đỗ Phàm và La Vũ cùng những người khác với vẻ mặt thay đổi hoàn toàn, vội vàng đi tới viện tử nơi nàng ở.
“Chủ tử, xảy ra chuyện rồi.”
Phượng Cửu trong phòng vừa tỉnh dậy được một lúc, nghe thấy âm thanh cấp bách bên ngoài liền mở cửa bước ra. Thấy vẻ mặt từng người đều bi thương, sắc mặt pha lẫn sự phẫn nộ, tâm nàng không khỏi trầm xuống. Đang định lên tiếng, lại chú ý tới khí sắc của mấy người trong đó có chút không đúng lắm.
“Chủ tử, Hướng Hoa, Hướng Hoa hắn... hắn chết rồi.”
La Vũ nói xong, bi thương cúi đầu xuống. Bọn họ tuy mới quen biết Hướng Hoa không lâu, nhưng cùng làm việc, cùng đi làm nhiệm vụ, vậy mà ai ngờ, sau khi hắn nhận một nhiệm vụ ra ngoài lại chết một cách kỳ lạ như thế.
Phượng Cửu vốn đang định hỏi xem bọn họ đã đi những đâu, sau khi nghe lời này, tim nàng thắt lại: “Chết rồi? Chết như thế nào? Các ngươi làm sao mà biết? Lấy tin tức từ đâu ra?”
Với một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong như hắn, sao lại có thể chết dễ dàng như vậy chứ? Nàng thật sự không thể ngờ tới việc bọn họ lại đột nhiên nói với nàng rằng Hướng Hoa đã chết.
Đỗ Phàm hít sâu một hơi, giọng nói mang theo sự đau xót: “Có người động vào trận pháp, treo thi thể của hắn ở bên ngoài trang viên chúng ta, chúng ta ra ngoài kiểm tra…”
Khi bọn họ đi ra ngoài, không thấy người khác đâu, chỉ thấy thi thể Hướng Hoa treo trên cái cây cách đó không xa. Lúc nhìn thấy thi thể hắn, bọn họ đều có chút khó mà tin được, không dám tin rằng Hướng Hoa hai ngày trước còn sống sờ sờ uống rượu nói cười với mình, vậy mà cứ thế chết rồi.
“Thi thể đâu?” Nàng trầm mặt, trong mắt toàn là hàn mang.
“Ở tiền viện.” Mọi người đáp, rồi dẫn nàng đi tới tiền viện.
Đến tiền viện, Phượng Cửu cũng không chạm vào thi thể Hướng Hoa, mà đứng cách xa một bước nhìn. Nhìn người nằm trên đất đã không còn hơi thở, cơ thể đã cứng đờ, tay nàng siết chặt thành quyền, trong lòng sát ý cuồn cuộn.
Nàng ngước mắt, ánh mắt lướt qua trên người mấy người bọn họ: “Đỗ Phàm, La Vũ, Phạm Lâm, Hứa Đa, và cả Phương Thành, mấy người các ngươi đều đã chạm vào thi thể Hướng Hoa sao?”
Phạm Lâm thấy nàng chỉ nhìn mà không chạm vào, lại còn giữ một khoảng cách nhất định, trong lòng liền thắt lại, hỏi: “Chủ tử, thi thể hắn có chỗ nào không ổn sao?”