Nàng liếc nhìn hắn một cái: "Không được cũng phải được!"
"Ta không đồng ý!"
"Sự không đồng ý của ngươi vô hiệu." Nếu như lại xuất hiện sự cố giống như hôm nay, nàng cũng không biết phải thu dọn hậu quả thế nào.
Hắn nhìn nàng, biết nàng là loại người ăn mềm không ăn cứng, thế là sau khi làm giọng dịu lại mới nói: "Lần sau ta chú ý một chút là sẽ không ngã nữa, những sự cố như thế này sẽ không tái diễn, hơn nữa ta có thể tự chăm sóc bản thân."
Hắn lại không phải trẻ con thật, sao có thể không chăm sóc tốt bản thân chứ? Nếu không phải tại nàng đột nhiên ở bên ngoài gọi đòi vào, hắn cũng sẽ không vì đang định bước ra khỏi thùng tắm mà trượt chân, rồi lại cắm đầu ngã ngược vào trong.
Phượng Cửu nheo nheo mắt: "Không cho ta giúp ngươi tắm?"
"Ừ." Hắn nặng nề gật đầu, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo toàn là vẻ nghiêm túc.
Thân thể nhỏ bé này có thể để nàng thấy sao? Câu trả lời là không thể.
"Vậy được, ta tìm người khác giúp ngươi tắm cũng như nhau thôi." Nàng thong dong nói, không ngoài dự đoán khi thấy sắc mặt hắn thay đổi, nghiến răng trừng nàng, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
"Được! Ngươi tắm thì ngươi tắm!" Người đàn bà này, rõ ràng biết hắn ghét nhất người khác đến gần, vậy mà còn muốn tìm người tắm rửa cho hắn? Đây là muốn ăn chắc hắn rồi.
Khoảnh khắc này, hắn không khỏi nghĩ, thừa dịp công pháp chưa khôi phục mà qua đây, rốt cuộc có phải là quyết định đúng đắn hay không? Sao hắn cứ cảm giác bản thân sau khi thu nhỏ lại thì ở chỗ nàng chẳng có chút chủ quyền nào, đến cả phản đối cũng vô dụng.
"Như vậy mới ngoan." Nàng kéo hắn qua, xoa xoa đầu hắn, bảo: "Ngoan ngoãn nghe lời ta thì ta sẽ không đánh ngươi."
Da mặt hắn run lên, khóe miệng giật giật, lườm nàng một cái rồi vô ngữ quay mặt đi.
"Ơ? Sao ngươi hình như cao lên rồi?" Kéo hắn lại bên cạnh, ôm vào trong lòng, đang xoa đầu hắn, Phượng Cửu đột nhiên phát hiện nửa tháng không gặp, tiểu gia hỏa này hình như cao lên không ít.
Nàng lập tức đẩy hắn ra một chút, quan sát từ trên xuống dưới, rồi lại so đo, ngạc nhiên nhìn hắn: "Thật sự cao lên rồi, vốn dĩ giống như đứa trẻ ba bốn tuổi, bây giờ nhìn như đứa trẻ năm sáu tuổi rồi, mấy ngày nay ngươi ăn gì vậy? Sao lại lớn nhanh như thế?"
Nghe thấy lời này, hắn cúi đầu nhìn mình, không nói gì. Tất nhiên là lớn lên một chút, vì nửa tháng nay hắn đều đang tu luyện, chỉ cần công pháp bị thất lạc khôi phục lại, hắn tự nhiên sẽ biến trở về dáng vẻ ban đầu.
Tuy nhiên, lời của nàng lại nhắc nhở hắn, cứ tiếp tục như vậy thì hắn khôi phục quá nhanh, một lần hai lần có lẽ nàng không nghĩ về phương diện đó, nhưng lâu dần thì chưa chắc.
Nếu như trước kia không vì xuất hiện quá nhiều chuyện xấu hổ trước mặt nàng thì còn đỡ, nói cho nàng biết cũng xong, nhưng hiện tại, khiến hắn mở miệng nói với nàng thế nào đây? Hắn dám khẳng định, lời này mà vừa nói ra, hắn sau này thực sự là mất hết uy nghiêm rồi.
Càng nghĩ, càng cảm thấy việc này phải giữ bí mật, thế nào cũng không thể để nàng biết được, hơn nữa, xem tình hình này chỉ sợ phải rời đi sớm thôi.
"Đang nghĩ gì thế? Ta hỏi ngươi, gần đây ngươi đều ăn gì? Không ăn bậy bạ loại thuốc gì chứ?" Trong lúc hỏi, nàng tự nhiên đưa tay bắt mạch cho hắn, nhưng không phát hiện thân thể hắn có chỗ nào không ổn, không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Mới nửa tháng thôi, sao lại lớn nhanh như vậy?
"Khụ!"
Hắn khẽ ho một tiếng, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo nghiêm lại, nói: "Ta giống ca ca ta, từ nhỏ đã lớn nhanh hơn người khác, không có gì đáng ngạc nhiên cả."
Nói xong, liếc nhìn nàng một cái, nghiêm túc bảo: "Ta là nam nhân, sau này ngươi tuyệt đối không được đánh vào…… Khụ!" Hai chữ "mông" đó, đến bên miệng lại cảm thấy thật khó mở lời.