"Phụ thân!" Nàng chạy tới, nhào vào trong lòng ngực ông: "Phụ thân, có nhớ con không ạ?"
Phượng Tiêu đón lấy đứa con gái đang nhào tới, một hán tử sắt đá giờ phút này trái tim cũng mềm nhũn đến lạ. Ông nhẹ vỗ vỗ đầu cô con gái trong lòng, cười nói: "Nhớ, từ khi con rời nhà đã luôn nhớ con khi nào trở về, vẫn luôn mong ngóng, cuối cùng cũng mong con về nhà rồi. Đi thôi, đi thôi, phụ thân sai người làm mấy món con thích để tẩy trần cho con."
Phía sau, Tiểu Diêm Vương chầm chậm bước tới, vẻ mặt lạnh tanh nhìn hai cha con đang ôm nhau kia. Mặc dù là cha con, nhưng hắn nhìn vẫn thấy chướng mắt, tuy vậy hắn không nói gì, chỉ là trong lòng khó chịu, sắc mặt cũng sa sầm lại.
"Ủa? Đứa nhỏ này là ai? Trông sao mà giống..." Phượng Tiêu đang nói, định nói là giống Diêm Vương, thì thấy đứa nhỏ kia đi tới, kéo kéo vạt áo con gái ông.
"Sao vậy?" Phượng Cửu cúi đầu nhìn, hỏi.
Tiểu Diêm Vương giơ hai tay ra, không nói lời nào, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng, muốn nàng bế hắn đi.
Thấy vậy, Phượng Cửu liền cười, vừa nói: "Phụ thân, cậu bé nói mình là đệ đệ của Diêm Chủ, tên là Tiểu Diêm Vương, dạo gần đây đi theo con."
Dứt lời, nàng nhìn đứa trẻ đang giơ hai tay đòi bế kia, cười híp mắt nói: "Muốn ta bế? Được thôi, ngươi đuổi kịp ta rồi hãy nói."
Nhìn con gái chạy về phía trong cung, Phượng Tiêu lắc đầu, cười với tiểu gia hỏa kia: "Lại đây, ta bế cháu." Bàn tay vừa giơ ra, đã thấy cậu bé trừng mắt, thân hình nhỏ bé lại nhanh như gió lao về phía trước, đuổi theo con gái ông.
"Tốc độ này..."
Ông có chút kinh ngạc, đứa trẻ này mới ba bốn tuổi đúng không? Sao lại có tốc độ như vậy được?
"Quốc chủ." Lãnh Sương và Lãnh Hoa đồng thanh hành lễ.
"Ồ, sao chỉ có hai người các ngươi trở về? Phượng Vệ bọn họ không đi cùng sao?" Ông có chút ngạc nhiên, không chỉ Phượng Vệ không về, Lão Bạch cũng không thấy đâu.
"Bọn họ còn có việc phải làm, chủ tử liền để bọn họ ở lại đó. Lão Bạch vì đã có thể mở miệng nói tiếng người, chủ tử lo nó mở miệng ra sẽ gây phiền phức, cho nên cũng để lại đó không mang về."
"Lão Bạch biết nói tiếng người? Nó thành thần thú rồi?"
Lãnh Hoa cười đáp: "Không có ạ, nhưng nghe nói là sau khi ăn một viên đan dược do chủ tử luyện chế mới nói được."
"Hóa ra là vậy, được rồi! Các ngươi cũng vào trong đi! Hiếm khi trở về một chuyến, nghỉ ngơi cho tốt." Ông cười nói, rồi cùng hai người họ đi vào bên trong.
Trong cung điện, Lão gia tử nghe tin Phượng Cửu trở về liền đi ra phía trước, còn chưa đến điện trước đã gặp Phượng Cửu trên nửa đường. Nhìn thấy cô cháu gái trong bộ y phục đỏ rực chói mắt, ông không kìm được lộ ra nụ cười từ ái.
"Phượng nha đầu, con cuối cùng cũng về rồi."
"Gia gia." Phượng Cửu gọi, nhìn người ông như đang ở tuổi trung niên, thấy sắc mặt ông hồng hào, khí sắc không tồi, liền biết sức khỏe ông vẫn rất tốt.
Cũng đúng, hiện giờ ông hẳn là không có vấn đề gì nữa.
Trước kia gia gia còn mắc chứng hay quên từng đợt, cũng đã sớm được nàng chữa khỏi, lại thêm hiện tại thực lực đã là Vũ Hoàng, ở trong quốc gia cửu đẳng này có thể coi là đệ nhất cao thủ, lại có mỹ nhân bầu bạn bên cạnh, tự nhiên là thân tâm vui vẻ, khí sắc cực tốt.
"Ta vừa mới nói sao sắp đến tết rồi mà con vẫn chưa về, đang nói thì nghe tin con đã vào cung. Trở về là tốt rồi, về nhà là tốt rồi." Ông gật đầu, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy từ ái và xót thương.