Phía ngoài cửa hông, bóng người kia là một bé trai trông chừng ba bốn tuổi, mặc một thân áo bào nhỏ vừa vặn màu đen, dưới chân mang một đôi ủng cùng màu, bên hông còn đeo một miếng ngọc bội có tua rua. Đứa bé nhỏ nhắn lúc này đang chắp tay sau lưng, làm ra vẻ tiểu đại nhân, dường như vì bị ngăn cản mà có chút không kiên nhẫn, đôi mày nhỏ đang hơi nhíu lại đứng ở nơi đó.
Điều khiến Phượng Cửu nhìn đến mức không chớp mắt chính là dung nhan tinh xảo quá mức của bé trai này, lại giống hệt một phiên bản thu nhỏ của Hiên Viên Mặc Trạch. Đặc biệt là khí tức trên người nó, vậy mà cũng có vài phần tương tự, chỉ là dù sao cũng là đứa trẻ ba bốn tuổi, cho nên khí thế rõ ràng có chút không đủ.
Nhìn thấy đứa trẻ này, trong đầu nàng lướt qua mấy luồng suy nghĩ: Đây là em trai của hắn sao? Không thể nào, em trai cũng không nên giống đến mức này.
Dung nhan tương tự như vậy, ngay cả thần thái khi nhíu mày cũng y hệt, rõ ràng chính là cha con.
Con riêng?
Đứa trẻ này chẳng lẽ là con riêng của Hiên Viên Mặc Trạch? Ý niệm này vừa nảy ra, cả người nàng lập tức không thoải mái chút nào.
Mà lúc Phượng Cửu xuất hiện, bé trai kia hiển nhiên cũng chú ý tới nàng, đôi mắt lóe lên tia sáng khó hiểu nhìn chằm chằm nàng, rồi lại ngoảnh mặt đi, dường như có vài phần ngượng ngùng.
“A, Cửu công tử!”
Hôi Lang đứng sau lưng bé trai vừa nhìn thấy nàng, lập tức vui mừng gọi lớn, nói với lính canh cửa: “Mau tránh ra mau tránh ra, ta tìm nàng ấy, chính là tìm nàng ấy.”
Thấy vậy, lính canh lui sang một bên, chỉ là đôi mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn mấy người bọn họ.
Phượng Cửu từ vừa nãy đã nhìn thấy Hôi Lang rồi, chỉ là, thấy dung mạo đứa bé kia giống Hiên Viên Mặc Trạch như đúc, trong lòng lập tức thấy không vui. Đừng có nói với nàng cái gì mà anh em họ hàng, anh em cho dù có giống đến đâu cũng không thể giống tới mức này.
“Cửu công tử, hơn một năm không gặp, ta thật sự nhớ ngươi muốn chết.”
Hôi Lang hưng phấn đi tới trước mặt nàng, nhưng câu này vừa thốt ra, liền cảm thấy sau lưng có hai luồng hàn quang lạnh lẽo đang chiếu lên người mình, không khỏi cứng đờ, cười khan: “Thực ra, chủ tử nhà ta cũng rất nhớ ngươi.”
“Ngươi theo ta qua đây.” Nàng cong ngón tay ra hiệu cho hắn đi qua một bên.
“Vâng.” Hôi Lang đáp một tiếng, ngoái đầu nhìn đứa trẻ một cái, lúc này mới đi theo nàng sang một bên, nở nụ cười hỏi: “Cửu công tử, thực ra lần này ta tới…”
Lời còn chưa nói hết đã bị ngắt ngang.
“Con riêng của chủ tử ngươi?” Nàng liếc nhìn bé trai đằng kia, càng nhìn càng cảm thấy đúng là như đúc từ một khuôn với Hiên Viên Mặc Trạch.
“Cá, cái gì?” Hôi Lang trợn mắt kinh ngạc: “Con... con riêng của chủ tử? Sao có thể chứ!” Sao nàng lại có thể nghĩ như vậy?
Đằng kia, bé trai tuy đang nhìn nơi khác nhưng tai vẫn nghe hai người nói chuyện, nghe thấy câu này, da mặt cũng căng lên, khóe miệng không thể nhận ra mà giật giật.
Phượng Cửu khoanh tay trước ngực, sắc mặt hơi lạnh lùng hừ một tiếng: “Chẳng lẽ không phải sao? Đừng bảo ta là em trai chủ tử ngươi nhé. Chủ tử ngươi cũng sắp ba mươi rồi, nếu có một đứa con riêng cũng không phải là chuyện không thể xảy ra, ngươi nói xem?”
Nghe giọng điệu âm dương quái khí của nàng, Hôi Lang cười khan nói: “Cái đó, Cửu công tử, đây thật sự không phải con riêng của chủ tử ta đâu. Chủ tử ta trong sạch, còn là…”
Hắn khựng lại, cố nuốt hai chữ “xử nam” vào trong, xoay chuyển lời nói thành: “Là nam nhi trong sạch, hắn lớn ngần này tuổi cũng chỉ thích một mình ngươi mà thôi. Tâm ý của hắn dành cho ngươi, trời đất đều biết, nhật nguyệt có thể chứng giám.”