Khách điếm đệ nhất ở hoàng thành, ngoài việc quy cách thoải mái cao cấp hơn những nơi khác ra, giá cả đương nhiên cũng không phải người thường có thể ở nổi, hầu như có thể nói, những người ở khách điếm này không giàu thì cũng sang.
“Chưởng quỹ, lấy ba gian phòng.” Phượng Cửu đi vào, đi đến quầy nói.
“Ha ha, thật ngại quá công tử, phòng đã hết rồi, mấy vị hãy đi nơi khác xem thử đi.” Chưởng quỹ áy náy nói.
“Ra là vậy, thế thì được rồi, không có phòng cũng không còn cách nào khác.” Nàng nhún nhún vai, cũng không để bụng, dẫn theo Lãnh Sương và Lãnh Hoa định đi ra ngoài, đúng lúc này, chợt nghe thấy một âm thanh truyền đến.
“Vị công tử mặc hồng y này xin dừng bước.” Một người đàn ông trung niên đi từ lầu hai xuống, gọi Phượng Cửu lại.
Phượng Cửu quay đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt rơi trên người đàn ông trung niên kia, hỏi: “Gọi ta?”
“Đúng vậy.” Người nọ gật đầu đáp, ánh mắt đánh giá Phượng Cửu một chút, cười hỏi: “Dám hỏi công tử có phải họ Phượng tên Cửu?”
Nghe vậy, nàng nhướng mày, đáp một tiếng: “Ừ.”
“Ha ha, vậy thì đúng rồi.” Người đàn ông trung niên cười nói, tự giới thiệu: “Ta là đại chưởng quỹ của khách điếm đệ nhất này, từ một tháng trước đã có người giúp công tử đặt phòng rồi.”
“Ồ? Ai giúp ta đặt?” Ai mà biết nàng muốn tới đây mà còn đặt trước khách điếm chứ?
“Chuyện này ta cũng không biết, hắn chỉ phái người tới nói ngoại hình và tên của công tử, đồng thời giúp công tử đặt hai gian phòng thiên tự.” Người đàn ông trung niên cười nói, nhìn chưởng quỹ đang đứng ngẩn người trong quầy bên cạnh, sắc mặt hơi trầm xuống: “Ngươi làm ăn kiểu gì thế? Không phải đã dặn là hai gian phòng thiên tự dành cho một vị công tử mặc hồng y sao? Sao khách tới rồi còn đẩy ra ngoài?”
Chưởng quỹ bị mắng đến ngẩn ngơ, hồi lâu sau mới hoàn hồn, vội vàng tiến lên nói: “Đại chưởng quỹ, nhưng trước đó ta đã tiếp một vị công tử mặc hồng y rồi mà! Ta hỏi hắn có phải họ Phượng tên Cửu không, hắn nói là, sau đó, sau đó ta còn đích thân dẫn hắn lên lầu, cho nên…”
Ông ta đâu biết có tới hai người cùng tên Phượng Cửu! Một tháng trước đúng là có người tới giúp một vị gọi là Phượng Cửu đặt hai gian phòng thiên tự, cũng nói cho bọn họ biết đặc điểm, nói là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo tuấn mỹ, thích mặc hồng y, ông ta tưởng là người trước đó, thế là dẫn người lên rồi.
“Cái gì? Ngươi đã tiếp một vị?” Đại chưởng quỹ cũng sững sờ, theo bản năng nhìn về phía Phượng Cửu, do dự một chút rồi hỏi: “Công tử quả thật tên là Phượng Cửu?”
Nghe thấy lời của hai người, Phượng Cửu cũng biết chuyện gì xảy ra, vì vậy gật gật đầu: “Ừ, đúng là tên Phượng Cửu, nhưng ta không biết là ai giúp ta đặt phòng, liệu có phải là có người đặt nhầm không?”
Nàng ở bên này đâu có quen biết ai, ai sẽ biết nàng muốn tới rồi còn sắp xếp khách điếm cho nàng chứ? Hơn nữa, điều khiến nàng tò mò là, ai lại trực tiếp thừa nhận mình là Phượng Cửu để ở vào khách điếm?
Đối phương còn mặc một thân hồng y giống hệt nàng. Điều này làm nàng không khỏi nhớ tới chuyện giả mạo Quỷ Y trước kia, tuy nhiên ở nơi này, thân phận của nàng cũng không có ai biết, chắc là trùng hợp thôi.
“Chuyện này…”
Đại chưởng quỹ do dự, nhìn về phía chưởng quỹ nói: “Ngươi lên lầu mời vị khách kia xuống hỏi một chút, chuyện nhầm lẫn khách khứa này có thể lớn có thể nhỏ, đừng có đắc tội người ta bừa bãi.”
“Dạ, vâng.” Chưởng quỹ đáp, lau mồ hôi lạnh, vội vàng lên lầu mời vị khách thiên tự kia.
Thế nhưng, sau khi chưởng quỹ lên lầu không lâu đã vội vã chạy xuống, sắc mặt không mấy tốt đẹp nói với đại chưởng quỹ: “Tùy tùng của vị công tử trên lầu nói, chủ tử của bọn họ đã nghỉ ngơi rồi, không, không cho làm phiền.”