Theo luồng khí lưu đang lưu chuyển đó, nhìn những tầng mây cuồn cuộn trên không trung, dù trong này không thể ngự kiếm phi hành, nhưng bọn họ cũng nhanh chóng đi tới ngoài vòng Tụ Linh Trận. Tại đó, học tử các viện gần như đã tề tựu đông đủ, từng người trợn mắt há hốc mồm nhìn tầng mây cuồn cuộn giữa không trung, nghe những tiếng sấm trầm đục truyền tới.
"Đệt! Rốt cuộc là tên khốn nào vậy?"
"Chết tiệt thật! Hắn làm sao chạy vào trong đó được chứ?"
"Đáng chết! Cây cối xung quanh đều héo úa hết rồi!"
"Ầm!"
Ngay lúc mọi người đang chửi rủa, trên không trung một tiếng "Ầm" vang lên, một đạo Thiên Lôi giáng xuống. Uy lực vô cùng lớn, khí lưu mãnh liệt, khiến mọi người sợ đến toát cả mồ hôi lạnh.
"Đệt! Đây... đây không phải Trúc Cơ! Đây là Kim Đan! Có người đang Kết Đan ở bên trong!"
Lời này vừa thốt ra, mọi người xung quanh đều hít sâu một hơi khí lạnh. Kết Đan! Trong số các học tử bọn họ, vậy mà có tu sĩ có thể Kết Đan sao? Gần như ngay lập tức, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía học tử của Nhị Tinh Học Viện, ánh mắt kia tựa như đang hỏi: Có phải người của Nhị Tinh Học Viện các người đang tiến giai không? Có phải người của Nhị Tinh Học Viện các người đang Kết Đan ở bên trong không?
"Nhìn cái gì mà nhìn? Không thấy mười người chúng ta đều đang ở đây à?" Một học tử bất mãn gầm lên, trừng mắt nhìn những học tử kia, nghiến răng nói: "Để ta biết là kẻ nào, tiểu gia ta nhất định lột da hắn!"
"Hừ! Chỉ bằng ngươi là Trúc Cơ, còn muốn đánh lại người đã tiến giai thành Kim Đan ư?" Tiêu Diệc Hàn khoanh tay trước ngực cười khẩy.
Học tử Nhị Tinh kia cười lạnh: "Kết Đan? Ha ha ha ha! Ngươi tưởng Kết Đan dễ dàng như vậy sao? Ta thấy người kia không Kết Đan thành công được đâu, biết đâu chừng trong lúc Kết Đan không chịu nổi sự tôi luyện của Thiên Lôi mà bỏ mạng rồi."
"Ngươi bỏ mạng thì nàng ấy cũng chưa bỏ mạng đâu!" Tiêu Diệc Hàn nói xong, không thèm để ý đến hắn, mà chú ý đến sự cuồn cuộn của tầng mây trên không trung.
Vì bị làn sương mù kia ngăn cản, bọn họ không nhìn thấy động tĩnh và cảnh tượng ở trung tâm, chỉ có thể loáng thoáng thấy có khí lưu từ bên trong lan tỏa ra ngoài. Cùng lúc đó, trong trận pháp truyền đến hai tiếng kêu cứu.
"Cứu mạng! Cứu mạng với! Mau cứu chúng ta ra ngoài!"
Hóa ra, hai học tử đi xông trận bị kẹt ở bên trong vẫn chưa ra ngoài. Vốn dĩ bọn họ nghĩ rằng, dù có bị kẹt ở bên trong, thì chỉ cần chờ đến thời gian quy định là tự nhiên sẽ được truyền tống ra ngoài, cho nên cũng không cần vội vã. Nhưng khi đạo Thiên Lôi đầu tiên trên bầu trời giáng xuống, uy áp và khí lưu trào dâng từ Thiên Lôi đều là khí tức của Kim Đan, đó lại không phải thứ mà bọn họ có thể chịu đựng được.
Vì vậy, hai người kia bắt đầu hoảng loạn, bắt đầu kêu cứu. Chỉ là, chẳng có ai tiến vào cứu bọn họ cả, bởi vì bọn họ cũng không nắm chắc việc có thể bước vào trong trận pháp kia rồi lại đi ra được. Hơn nữa, hai người kia cũng chẳng phải là ai thân thiết của họ, hà tất phải mạo hiểm như thế chứ?
"Cứu mạng! Cứu mạng, á..."
Trong tiếng kêu cứu xen lẫn một tiếng thảm thiết, dường như bị khí lưu làm tổn thương, lại dường như bị uy áp tập kích. Dù sao thì, các học tử bên ngoài cũng không nhìn thấy, cũng không giúp được gì.
"Ầm!"
Đạo Thiên Lôi thứ hai theo đó giáng xuống, chấn động cực lớn làm cho cả mặt đất rung chuyển. Thiên Lôi giáng xuống, linh lực khí lưu và sinh cơ vẫn tiếp tục cuồn cuộn đổ về điểm trung tâm đó, hai người bị kẹt trong trận pháp càng thảm thiết kêu lên không dứt.
Nghe thấy đạo Thiên Lôi thứ hai giáng xuống, ngoại trừ Nhiếp Đằng và Tiêu Diệc Hàn ra, những người khác đều đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Đạo Thiên Lôi thứ hai giáng xuống, đó chẳng phải đại biểu cho việc người tiến giai bên trong đã chịu đựng được rồi sao? Cực kỳ có khả năng là Kết Đan thành công?