Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 43849 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 952
Một tấm thiếp mười vạn kim tệ

❊ ❊ ❊

Mỹ phụ nhân ngồi bên cạnh Thành chủ mỉm cười nói: "Phân phó xuống dưới, tối nay phải khoản đãi hai người bạn của thiếu gia, bảo người nhà bếp nhanh chóng chuẩn bị."

"Phu nhân, thiếu gia đã phân phó từ sớm, người nhà bếp cũng đang chuẩn bị rồi ạ." Quản gia cười đáp.

"Vậy thì tốt." Mỹ phụ nhân gật đầu, nhìn sang Thành chủ bên cạnh.

"Ngươi đi gọi Lang nhi đến đây." Thành chủ ra hiệu.

"Tuân lệnh." Quản gia đáp một tiếng, vừa định xoay người rời đi thì thấy thiếu gia nhà mình đang đi tới phía này, vội quay đầu lại nói: "Lão gia, phu nhân, thiếu gia tới rồi."

"Cha, mẹ."

Nhìn đứa con trai béo mập của mình chạy vào, Thành chủ và phu nhân nhìn nhau cười, dõi theo bóng dáng mập mạp đang chạy tới, trên mặt hai người tràn đầy vẻ cưng chiều.

"Chậm thôi, chậm thôi, đều lớn chừng này rồi còn chạy nhảy, để hạ nhân nhìn thấy sẽ cười cho đấy." Thành phu nhân cười nói, lắc đầu vẻ bất đắc dĩ.

"Mẹ." Cậu đi đến bên cạnh mẹ mình, vươn tay nắm lấy tay bà: "Cha, mẹ, con nói cho hai người nghe, vừa nãy..."

"Biết rồi, biết rồi, chúng ta vừa vào cửa quản gia đã nói rồi, con có hai người bạn đến thăm phải không? Cha và mẹ đều biết cả rồi." Thành phu nhân cười cắt ngang lời cậu, vỗ vỗ bàn tay mũm mĩm của cậu, nói: "Con trai, khó khăn lắm mới có bạn đến tìm, con đừng chỉ mải mê kiếm tiền nữa, hãy ở bên chơi với hai người bạn của con thật tốt, dẫn họ đi dạo quanh thành một vòng, phải làm tròn đạo chủ nhà, tạo mối quan hệ thật tốt với bạn bè."

Thành chủ ở bên cạnh gật đầu: "Không tồi, không tồi, hãy nghe lời cha mẹ, ra ngoài đi lại nhiều vào, đừng suốt ngày chỉ quanh quẩn trong thành. Nếu con thực sự không muốn đi dạo, thì hãy trở về học viện đi. Ở học viện chắc con cũng có không ít bạn bè chứ? Con lâu như vậy không quay lại, chắc chắn họ cũng rất nhớ con đấy."

Thấy cha mẹ hễ có cơ hội là lại muốn thúc giục cậu quay về học viện, cậu không khỏi ngoáy ngoáy tai, nói: "Cha mẹ, hai người đừng nhắc chuyện này mãi nữa, tai con nghe đến chai cả rồi."

Vốn định kể về thân phận của Phượng Cửu cho họ nghe, nhưng thấy hai người như vậy, lời đến bên miệng cậu lại nuốt trở vào. Đôi mắt cậu đảo một vòng, nheo lại một đôi mắt lóe lên tinh quang, nói: "Cha mẹ, con nhớ ra còn vài việc chưa xử lý xong, con phải về trước đây. À đúng rồi, tối nay hai người đừng tìm con đấy nhé, khi mặt trời lặn con sẽ mở tiệc chiêu đãi khách."

"Biết rồi, biết rồi, không phải là hai người bạn kia của con sao? Cha mẹ cũng muốn gặp họ một chút."

Ninh Thành chủ cười nói, nhìn đứa con trai láu cá đang lóe lên ánh nhìn tính toán trong mắt, trong lòng thầm thở dài: Mặc dù nói con trai mình láu cá thì không hay lắm, nhưng nhìn bộ dạng của nó, cha hiểu con nhất, đoán chừng lại không biết đang bày trò quỷ gì rồi.

"Tối đến là gặp được thôi, giờ họ đang nghỉ ngơi, con đi trước đây, phải đi xử lý việc đã." Ninh Lang nói, vẫy vẫy tay không cho họ cơ hội nói tiếp, xoay người chạy lon ton rời đi.

Trở về viện của mình, cậu đi thẳng vào thư phòng, bận rộn trong đó khoảng một nén nhang, liền gọi bốn tên ám vệ ra, đưa đồ cho họ: "Ở đây có tám tấm thiếp, các ngươi mang đến chỗ mấy gia tộc và thế lực trong thành, bảo với họ, một tấm thiếp mười vạn kim tệ."

"Rõ." Bốn tên ám vệ cung kính đáp, nhanh chóng lóe thân rời đi.

Nhìn bốn tên ám vệ rời đi, cậu xoa xoa cái đầu của mình, đôi mắt nhỏ lóe lên tinh quang đảo liên hồi, đầy phấn khích và mong chờ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:872
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.