Phượng Cửu bước xuống lầu, liếc mắt nhìn ra bên ngoài. Thấy phía trước khách sạn vây quanh không ít người, nàng cũng không quan tâm, mà là tìm một cái bàn gần đó ngồi xuống, rót chén nước uống.
Vì người vây xem quá đông nên không nhìn thấy tình hình chiến đấu, chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng nắm đấm nện xuống cùng tiếng vỗ tay tán thưởng của đám đông, còn có tiếng chửi bới của tên Đoạn Dạ kia.
Nghe giọng chửi bới kia vẫn còn đầy khí lực, nàng cũng không lo hắn sẽ chịu thiệt, sau khi tiểu nhị mang điểm tâm lên thì bắt đầu cầm đũa ăn. Tiểu Thôn Vân thì ngoan ngoãn nằm trên chiếc ghế bên cạnh, không hề chạy lung tung.
“Công tử, đây là cháo của ngài, còn có hai món ăn kèm.” Chưởng quỹ đích thân bưng lên cho Phượng Cửu, vừa cẩn thận quan sát thần sắc của vị công tử này, lại thấy hắn hoàn toàn không chút lo lắng, cứ như thể thiếu niên đang đánh nhau ngoài kia chẳng hề quen biết với hắn vậy.
Thấy vậy, ông ta đành lui xuống, không mở lời nữa.
“Á! Mắt của ta!”
Bên ngoài vang lên một tiếng kêu thảm thiết. Những người vây xem chỉ thấy thiếu niên áo tím vung một quyền nện thẳng vào mắt của tên tiểu bá vương kia, đánh hắn đau đớn kêu la không ngớt. Vừa buông tay ra, liền thấy một bên mắt của hắn nhanh chóng trở nên bầm tím, kéo theo cả bên mặt đó cũng sưng vù lên.
“Hừ! Dám trêu chọc tiểu gia? Ngươi đúng là không có mắt! Đã không có mắt, thì tiểu gia đây sẽ dạy dỗ ngươi cho tử tế! Để ngươi biết những kẻ nào là không thể trêu vào!”
Đoạn Dạ hừ lạnh, lại một lần nữa lao lên, nhấc chân đá về phía gã nam tử kia. Nào ngờ, cái chân đá ra lại bị người ta bắt lấy rồi xoay một vòng, cả người hắn cũng bị xoay theo, chỉ cảm thấy một luồng kình lực ập đến khiến hắn bị đẩy văng ra ngoài.
Thân ảnh màu tím lộn một vòng trên không trung rồi tiếp đất, thế nhưng bước chân không vững khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước mới đứng vững được. Hắn sa sầm mặt mày, nhìn chằm chằm vào người vừa xuất hiện, lớn tiếng quát: “Ngươi là kẻ nào! Muốn thay hắn ra mặt sao?”
“Các hạ thấy tốt thì nên thu tay, nếu còn quá đáng nữa, ta sẽ không khách khí đâu!” Người đến là một nam tử trung niên, có thực lực Kim Đan. Hắn chỉ liếc nhìn Đoạn Dạ một cái rồi lên tiếng cảnh cáo.
Rất rõ ràng, hắn vừa nhìn là nhận ra thực lực Trúc Cơ đỉnh phong của Đoạn Dạ. Tuy nhiên, dù là thực lực Trúc Cơ đỉnh phong thì trước mặt tu sĩ Kim Đan cũng chỉ là không chịu nổi một đòn, thế nên hắn mới lên tiếng cảnh cáo. Dẫu sao, lấy tu vi Kim Đan đi đối phó với một tu sĩ Trúc Cơ cũng thật quá hạ thấp thân phận của hắn.
“Không khách khí? Ha ha ha, ngươi nếu không cút ngay, thì đừng trách tiểu gia đây không khách khí!” Đoạn Dạ ngửa đầu cười lớn. Chỉ là, đôi mắt sắc bén kia lại như loài thú nhỏ, khát máu và lạnh lẽo, chiến ý cuồn cuộn. Rõ ràng, hắn căn bản không hề sợ đối phương là một tu sĩ Kim Đan.
“Tên này điên rồi sao? Nam tử trung niên kia là chú của tiểu bá vương, là một tu sĩ Kim Đan đó, mà hắn cũng dám đắc tội?”
“Có lẽ thiếu niên này xuất thân từ thế gia quyền quý nào chăng? Nếu không thì lấy đâu ra dũng khí và lá gan đó?”
“Nhưng không thấy bên cạnh hắn có người bảo vệ, hơn nữa, cho dù thật sự là từ thế gia quyền quý nào ra thì đã sao? Nếu bị giết ở đây, thì cũng chẳng là cái gì cả.”
“Đúng thế, tháng trước tiểu bá vương đánh chết một người, cũng chẳng ai dám nói gì bọn họ, ngay cả thành chủ trong thành cũng mắt nhắm mắt mở. Thiếu niên áo tím này vừa nhìn đã biết là người từ bên ngoài đến, không biết uy danh của tiểu bá vương.”
“Nhưng thực lực của hắn lại trên cơ tiểu bá vương, thế mà có thể đánh tiểu bá vương khóc cha gọi mẹ, đúng là hả dạ thật.”
Nghe những lời bàn tán của mọi người xung quanh, nam tử trung niên ánh mắt lạnh lẽo, uy áp Kim Đan quét qua, đám người đó lập tức ngậm miệng lại.