"Ừ, chính là kẻ mê tiền đó." Ý cười bên môi nàng sâu thêm.
Ninh Lang, con trai độc nhất của thành chủ Ninh Thành, ham tiền như mạng, keo kiệt tột cùng. Ngoài việc là một kẻ giữ của, thủ đoạn kiếm tiền của hắn cũng không hề tầm thường. Nghe nói, khi thôi nôi bắt chọn đồ vật, thứ hắn ôm là một cái bàn tính vàng cùng hai thỏi vàng nguyên bảo; năm tuổi đã biết kiếm tiền, tám tuổi đã biết đứng sau màn hiến kế cho cha mình. Có thể nói, sự phồn vinh của Ninh Thành này không thể tách rời khỏi Ninh Lang ham tiền như mạng kia.
"Ngươi muốn gọi kẻ mê tiền đó đi Địa Ngục Sơn Mạch sao? Ngươi không cần nghĩ tới đâu, hắn cả ngày chỉ lo làm sao để kiếm tiền, đối với chuyện đi Địa Ngục Sơn Mạch như thế này, hắn sẽ không có hứng thú đâu." Đoạn Dạ xua xua tay nói, không ngờ Phượng Cửu tới đây lại là vì muốn tìm kẻ mê tiền kia.
"Sao có thể chứ? Trong Địa Ngục Sơn Mạch không phải có không ít đồ có giá trị sao? Chỉ cần hắn ham tiền, hắn sẽ không từ chối lời mời của chúng ta." Ánh mắt nàng khẽ động, trong mắt lấp lánh ý cười.
Thấy nàng không tin, Đoạn Dạ cũng không nói nữa: "Đợi ngươi gặp hắn rồi sẽ biết. Người kia ấy mà, nói thế nào nhỉ! Không bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm tiền nào, nhưng đồng thời hắn cũng rất quý mạng sống. Đúng như hắn nói, kiếm được tiền thì phải hưởng thụ, cho nên những việc nguy hiểm hắn không muốn làm, tránh cho sơ sẩy một cái là mất mạng, người chết mà tiền lại không tiêu hết, quá thảm."
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ cười: "Đúng là một người thú vị, đi thôi!" Nàng sải bước đi về phía trước, Thôn Vân theo sát bên chân nàng.
Đoạn Dạ thấy vậy, trên gương mặt trẻ con lộ vẻ bất đắc dĩ, liền bước theo vào trong.
"Đã muốn tìm hắn, vậy thì cứ trực tiếp đến Thành chủ phủ bái phỏng đi! Có lẽ hắn sẽ ở nhà." Đoạn Dạ nói, tìm người hỏi đường rồi cùng Phượng Cửu đi về phía Thành chủ phủ.
"Người nào?" Thủ vệ Thành chủ phủ chặn hai người lại hỏi.
"Ta muốn gặp Thiếu thành chủ của các ngươi, các ngươi vào trong thông truyền một tiếng, cứ nói Đoạn Dạ tìm hắn." Đoạn Dạ với gương mặt trẻ con đứng chắp tay sau lưng, y phục màu tím trên người toát lên vẻ quý khí tự nhiên.
Mấy tên thủ vệ thấy vậy, nhìn nhau một cái rồi nói: "Xin chờ một chút." Thế là, một người nhanh chóng vào trong thông truyền.
Trong Thành chủ phủ, tại thư phòng, một thiếu niên đang tính sổ, tay gảy bàn tính vàng lạch cạch đối chiếu những con số. Lúc này, bên ngoài cửa phòng truyền đến tiếng của thị đồng.
"Thiếu gia, bên ngoài có hai người tới, trong đó một người nói tên là Đoạn Dạ, tới tìm thiếu gia."
"Đoạn Dạ?" Thiếu niên đang vùi đầu tính sổ khựng lại một chút, kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Sao hắn lại chạy tới đây?"
"Thiếu gia, muốn gặp họ hay là đuổi họ đi?" Thị đồng bên ngoài hỏi.
"Mời họ vào tiền sảnh, ta lát nữa sẽ qua."
"Vâng." Thị đồng đáp lời, đi ra ngoài bẩm báo.
Bên ngoài, Phượng Cửu và Đoạn Dạ được mời vào trong Thành chủ phủ, dẫn tới tiền sảnh. Người dẫn đường là một lão giả, theo lời tự giới thiệu của ông ta thì là quản gia của Ninh gia này.
"Hê hê hê, hai vị công tử xin mời uống chén trà, ăn vài miếng điểm tâm, thiếu gia nhà chúng ta sắp tới rồi." Lão giả cười hì hì nói, sau khi sai người dâng trà và chuẩn bị điểm tâm xong thì lui ra ngoài, chờ ở bên ngoài sảnh.
Phượng Cửu quan sát Ninh phủ này, không khỏi chậc chậc cảm thán: "Từ trong ra ngoài đều là kim bích huy hoàng, nhìn kiểu gì cũng thấy toát lên một chữ "hào", đúng là người có tiền mà!"
Ở nơi này, từ khi bước vào cửa thành, bất kể là mặt đất hay là gạch trên tường vây, cho đến kiến trúc đình đài lầu các, hầu như đều có thể nói là vàng kim sáng lấp lánh, xa hoa đến cực điểm, đơn giản là hoàng cung của hoàng tộc so với nơi này cũng không thể sánh bằng.