Nói xong lời này, hắn thấp thỏm quan sát sắc mặt Phượng Cửu, thấy thần tình y không thay đổi, vẫn là một vẻ bình tĩnh như cũ, trong lòng không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến chuyện mình có đi hay không chắc cũng chẳng quan trọng gì, mình không đi, bọn họ còn có thể tìm người khác, ừ, chắc chắn là vậy rồi.
Đoạn Dạ sau khi nghe thấy lời hắn, liếc nhìn hắn một cái, vốn định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhìn Phượng Cửu một cái rồi không nói một lời.
“Không sao, Địa Ngục Sơn Mạch quả thực rất nguy hiểm, ngươi không đi cũng là chuyện bình thường.” Phượng Cửu gật đầu, bày tỏ sự thấu hiểu.
“Hì hì hì, ta biết ngay ngươi sẽ hiểu cho ta mà.” Hắn vỗ vỗ ngực, cười toe toét: “Thật ra ta bận lắm, không đi được thật mà, trong thành ta còn nhiều việc làm ăn phải trông nom, hơn nữa còn rất nhiều sổ sách cần tính toán, thiếu ta là không được đâu.”
“Ừ, ta biết.” Nàng cười híp mắt đáp lời.
“Vậy cứ thế đi, ta đi làm việc trước đây, đợi buổi chiều ta sẽ đưa hai người đi dạo trong thành.” Hắn cười vui vẻ nói, đứng dậy vẫy vẫy tay với hai người rồi chuồn thẳng ra ngoài.
Đợi hắn rời đi, Đoạn Dạ nhìn về phía Phượng Cửu hỏi: “Ngươi định làm sao để bắt hắn đi?” Vừa nói, lại có chút kỳ lạ: “Tại sao lại nhất định phải là hắn?”
Phượng Cửu lấy ra một tấm ngọc bài quơ quơ trước mặt hắn: “Vì cái này.”
Nhìn thấy tấm ngọc bài thân phận đạo sư Nhị Tinh Học Viện đó, Đoạn Dạ hít vào một hơi khí lạnh, trên gương mặt non nớt tràn đầy kinh ngạc, trừng lớn đôi mắt nhìn y: “Ngươi, ngươi còn là đạo sư của Nhị Tinh Học Viện? Nói vậy, việc ngươi tìm đến ta cũng là đã có mưu tính từ trước rồi?”
“Cái gì gọi là mưu tính từ trước? Chỉ là sớm có dự định này mà thôi.”
Nàng nhún vai, nói: “Nói thẳng với ngươi luôn vậy! Vì một số chuyện, ta đã trở thành đạo sư của Nhị Tinh Học Viện, nhưng không chịu trách nhiệm dạy dỗ các học tử khác trong học viện, thứ ta cần phụ trách chỉ là bốn tên khó trị như các ngươi mà thôi, thời hạn là một năm. Yên tâm đi, một năm sau ta sẽ đưa các ngươi về Nhị Tinh Học Viện một chuyến, đến lúc đó các ngươi ở lại học viện hay là về nhà, ta đều không quản nữa.”
“Người của Nhị Tinh Học Viện không biết ngươi là Quỷ Y sao?” Nếu biết, hắn không tin họ sẽ để y đến đây. Hơn nữa, dọc đường tiếp xúc, hắn cảm thấy người này thâm sâu khó lường lại vô cùng nguy hiểm, ai bảo Quỷ Y chỉ biết dược tề và đan dược chứ? Y giết người cũng không chớp mắt là đằng khác.
Phượng Cửu sờ sờ cằm suy nghĩ: “Ừ, chắc là không biết.” Một lát sau, nàng đứng dậy, nói: “Được rồi, ngươi thu dọn một chút đi! Trời tối chúng ta sẽ đi, nếu không ở lại đây quá lâu sẽ có quá nhiều phiền phức.”
Thấy nàng đi ra ngoài, Đoạn Dạ liền gọi: “Ngươi đi đâu?”
“Ta đi tìm thành chủ tán gẫu chút.” Nàng không hề ngoái đầu lại, vẫy vẫy tay nói. Đến phía trước tìm được quản gia, liền để quản gia dẫn đi về phía viện lạc của thành chủ…
Thành chủ và phu nhân đang bàn bạc chuyện gì đó, vừa nghe quản gia bên ngoài bẩm báo, không khỏi ngẩn ra, vội đứng dậy đi ra đón tiếp. Nhìn thấy bóng dáng màu đỏ trong viện, hai vợ chồng nhìn nhau một cái, bước lên trước: “Phượng công tử? Đến tìm chúng ta có gì phân phó sao?”
Phượng Cửu cười cười: “Không phải, ta có một vài chuyện muốn bàn với hai vị.”
Thấy vậy, họ liền mời nàng vào trong. Cửa phòng khép lại, ngoại trừ ba người trong phòng, không ai biết rốt cuộc bên trong đang nói chuyện gì, chỉ biết rằng, sau khi ở bên trong chừng một nén nhang, vợ chồng thành chủ liền cung kính tiễn Phượng Cửu ra ngoài.