Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 43818 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 937
Người tên Đoạn Dạ

❊ ❊ ❊

“Sao lại không có? Ta nghe nói ở Khánh Quốc có một bãi tha ma, nơi đó toàn là quỷ. Thế nhưng nơi đó đã được người ta bày trận pháp, người bình thường không vào được, cũng chẳng có ai muốn vào.”

Nàng vừa nói vừa nhìn thấy thiếu niên nọ cúi đầu làm bộ không nghe thấy, chỉ lo nhét thức ăn vào miệng. Thấy thế, Phượng Cửu nhướng mày, ánh mắt khẽ động, tiếp tục nói: “Quỷ ở nơi đó đủ loại, nhưng phần lớn đều là lệ quỷ, áo trắng phấp phới, nanh vuốt xanh xao, còn có quỷ hỏa bay lượn, ừm, đi vào ban đêm thì càng…”

“Á! Đừng nói nữa đừng nói nữa, nghe mà nổi hết cả da gà rồi đây này.” Thiếu niên cuối cùng cũng không nhịn được mà nhảy dựng lên kêu oai oái, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Phượng Cửu.

Nàng tỏ vẻ kinh ngạc, nhìn thiếu niên nói: “A? Ta cứ tưởng ngươi không sợ nên mới kể, hơn nữa mấy thứ này cũng chẳng lợi hại gì đâu, lợi hại hơn là những u hồn biến thành lệ quỷ rồi tu luyện thành quỷ tu, cái đó mới đáng sợ.”

“Ngươi… ngươi từng gặp rồi?” Trên khuôn mặt búng ra sữa của thiếu niên lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng cũng đầy hiếu kỳ.

“Từng gặp rồi! Ngươi muốn biết không? Ta kể cho ngươi nghe.” Thấy trên mặt thiếu niên có vẻ sợ hãi nhưng đáy mắt lại giấu không được sự hiếu kỳ, nàng bèn mỉm cười: “Bây giờ là ban ngày, không sao cả. Ban ngày nói chuyện quỷ quái không sao, nhưng buổi tối thì đừng nhắc tới.”

“Cũng phải, vậy được rồi! Ngươi kể đi, ta nghe.” Hắn lại ngồi xuống, dịch lại gần phía nàng.

Thấy vậy, Phượng Cửu híp mắt cười, bảo: “Thật ra, quỷ cũng có quỷ tốt, chỉ là hơi hiếm thôi. Có một lần ta đi ngang qua một nơi, thấy trời đã tối nên định ghé xin tá túc. Lúc đó thấy nơi đó chỉ có một hộ gia đình liền cảm thấy không ổn, nhưng nghĩ chắc cũng chẳng có gì nên vẫn đi tới hỏi, thấy trước cửa có một đứa bé vài tuổi…”

“Đứa bé đó là quỷ?”

“Không phải, đứa bé đó không phải quỷ, nhưng ông bà, cha mẹ của nó đều là quỷ, vì bị người ta sát hại, oán khí không tan, cho nên…”

Hỏa Diễm Sư đang đứng một bên đã đạt tới cấp bậc Thánh thú đỉnh phong, linh trí đã sớm khai mở. Lúc này, nó cứ đứng đó nhìn chủ nhân mình đang ngồi nghe thiếu niên mặc hồng y không biết từ đâu tới kể chuyện ma một cách đầy hào hứng.

Khoảng chừng một nén nhang sau, Hỏa Diễm Sư vốn đang không để ý bỗng chuyển ánh mắt, nhìn chằm chằm về một phía.

Trong khu rừng cách đó không xa, Thôn Vân tròn ủng đang chạy lon ton trở về. Nó liếc mắt nhìn Hỏa Diễm Sư to xác kia một cái, rồi đi đến bên cạnh chủ nhân mình.

“Ơ? Đây là thú cưng của ngươi à?”

Thiếu niên nhìn con tiểu thú tròn ủng nọ, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt: “Tiểu thú nhỏ xíu thế này, lại chẳng giúp được gì trong chiến đấu, ngươi nuôi nó làm gì? Thứ này chỉ hợp để mấy người phụ nữ nuôi chơi thôi.”

Thôn Vân liếc hắn một cái, thậm chí chẳng buồn ban thêm cho hắn một ánh nhìn thừa thãi nào. Kẻ không có mắt nhìn.

Phượng Cửu khẽ cười, vuốt ve bộ lông mượt mà của Thôn Vân: “Nó tên Thôn Vân, là tiểu thú của ta, thế nào? Tròn ủng rất đáng yêu đúng không? Nhìn có giống một đám mây trên trời không?”

“Xì! Chẳng thấy đáng yêu chỗ nào, nam nhân chúng ta không thích loại sinh vật nhỏ bé này.” Hắn vừa nói vừa hất cằm ra hiệu: “Ngươi nhìn thú sủng của ta đi, nó là một con chiến thú cấp Thánh thú đỉnh phong, bốn vó đạp lửa, ngay cả khi không gầm lên cũng uy phong lẫm liệt.”

“Thánh thú đỉnh phong, ừm, cấp bậc cũng không thấp.” Nàng gật đầu, mỉm cười nói.

Hắn đắc ý nói: “Phải không? Đây là ta tự mình dẫn người đi bắt đấy.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:872
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.