Thấy vậy, hai người kia nhìn nhau, gật đầu, một trong số đó quay người đi vào trong, không bao lâu sau đã xách hai cái giỏ đựng thức ăn đi ra: "Đây là phần của Viện trưởng và Phó viện."
"Được, cảm ơn nhé." Nàng cười híp mắt, xách hai giỏ thức ăn xoay người bỏ đi.
Nhìn Phượng Cửu rời đi, hai người lắc đầu, cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục canh gác không cho người rảnh rỗi lại gần.
Phượng Cửu xách hai giỏ thức ăn trở về phủ, mở ra xem, không khỏi sáng mắt lên: "Quả nhiên, Viện trưởng và Phó viện ăn đồ tốt thật đấy! Chậc chậc, cơm nước ở học viện nhị tinh này không tệ, ở học viện lục tinh cũng chưa chắc có người ăn ngon thế này. Mùi sâm đậm đà quá, đây là nhân sâm trăm năm hầm Ô Linh sao? Nghe nói Ô Linh là cực phẩm trong các loại thuốc, đại bổ đấy!"
Nàng vừa nói vừa cầm muỗng múc một bát canh uống trước, đến cuối cùng thì vén tay áo lên ăn một cách thoải mái. Khoảng nửa canh giờ sau, ăn no rồi thấy vẫn còn thừa không ít, liền mang cho Thôn Vân và Lão Bạch hai con thú nhỏ ăn.
"Hô! No quá." Nàng xoa xoa bụng, đi ra ngoài phủ dạo một vòng, nhìn sắc trời rồi nghĩ ngợi: Mai đi cũng là đi, hôm nay đi cũng là đi, sao không đi luôn bây giờ? Ừm, sau khi quyết định, nàng quay về phủ mang theo Thôn Vân, thừa dịp bóng đêm mà hướng ra ngoài học viện...
Về phần ngày hôm đó, sau khi Viện trưởng và Phó viện bận rộn xong xuôi việc của các học tử, lại thấy bữa tối nay mãi chưa được đưa tới, không khỏi nhíu mày, sai người đi thúc giục, kết quả nhận được khiến hai người ngẩn người.
"Phượng Cửu, thằng nhóc hỗn xược này!" Viện trưởng thở hắt ra một hơi, bất lực mắng.
Phó viện ở bên cạnh cũng lắc đầu, cười nói: "Ta nghe môn vệ báo lại, nói Phượng Cửu ra ngoài rồi."
"Đi cũng tốt, thằng nhóc này ở lại học viện đúng là hay gây rắc rối, haiz! Chỉ mong nó thực sự có chút bản lĩnh, đem được bốn người kia trở về!"
Vài ngày sau, tại một cánh rừng ở ngoại ô hoàng thành Khánh Quốc, một trong những quốc gia nhị đẳng.
Hơn trăm cấm vệ trong cung đeo kiếm bên hông canh giữ xung quanh cánh rừng này, không cho người ngoài lại gần. Không những thế, trong cánh rừng này còn được Nguyên Anh tu sĩ bố trí cấm chế cấm bay. Một thiếu niên mặc áo tím, hất cằm cưỡi trên lưng một con Hỏa Diễm Sư, con sư tử đó mỗi bước chân đều đạp lên lửa, đi một bước là ngọn lửa lại thiêu đốt trên mặt đất thành một dấu chân.
Đó là một con Hỏa Diễm Sư ở đỉnh phong Thánh thú, thân khoác khôi giáp tỏa ra khí thế hùng vĩ bá đạo, thế nhưng khi bị thiếu niên kia cưỡi, lại ngoan ngoãn như mèo.
Mà thiếu niên kia, tuy mang khí chất vương giả, nhưng lại không có khuôn mặt tuấn mỹ, bởi vì hắn sở hữu một gương mặt búp bê, nhìn có vẻ vô hại, thế nhưng, tia sáng thi thoảng lướt qua trong mắt hắn lại khiến người ta kinh sợ.
"Thập hoàng tử, đám tử tù kia đều đã áp giải đến rồi." Một người đàn ông trung niên đi bên cạnh cung kính nói, giơ tay ra hiệu, một đội cấm vệ quân phía sau áp giải mười tên tử tù đi lên.
Thiếu niên mặt búp bê nhìn chằm chằm họ, hồi lâu sau mới nói: "Bản vương cho các ngươi một cơ hội sống."
Vừa nghe lời này, tâm tư mười người khẽ động nhưng không ai nói gì, chỉ chăm chú nhìn thiếu niên trước mắt. Ngay từ khi bị tống vào tử lao, họ đã biết mình chắc chắn phải chết, nay lại được bảo là có cơ hội sống sót? Dù thật hay giả, cũng khiến tim họ đập thình thịch.
Thiếu niên mặt búp bê nheo mắt, nhìn sắc trời: "Hiện tại vẫn là buổi sáng, đợi đến giờ này ngày mai, nếu các ngươi không bị bản vương tìm thấy, bản vương sẽ cho người rút kết giới ở đây, thả các ngươi rời đi."