Úm ba la - Hang thuồng luồng

Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV
IV

❊ ❊ ❊

Đám rước công chúa và cậu con trai sắp về tới hoàng thành.

Mọi người từ già tới trẻ, những người yêu quý công chúa kéo ra đông như kiến, đứng hai bên đường chào đón, hoan hô. Công chúa cảm động sung sướng, nước mắt rơi lã chã. Minh Châu ngơ ngác nhìn đoàn người đông đúc hai bên đường, lấy làm lạ như khi cậu thấy con ngựa trắng của người cha trong rừng vậy.

Con hươu được phò mã phủ trên lưng một tấm vóc vàng, nằm dưới chân công chúa trên cái kiệu vàng kết hoa trắng.

Hai tên đao phủ ngày nọ hôm ấy đi buôn xa về gặp đám rước cũng theo sau kiệu công chúa, và hai đứa thì thầm:

- Đấy, tôi đã bảo bác: Mình làm việc thiện thì sẽ có ngày Trời Phật đền bù lại cho mình. Bây giờ chúng ta buôn bán phát tài, mẹ con công chúa lại được cùng phò mã đoàn viên. Còn kẻ bạc ác là thằng Sơn Dũng kia thì bị giam trong ngục tối.

Đám rước đông tới vạn người, kèm hai bên và sau kiệu. Bỗng công chúa mở rèm lụa chú ý nhìn một cô gái đeo chuỗi ngọc lóng lánh trên cái cổ nõn nà. Đó là thị tỳ Hạnh Ngọc đã có công dâng lá thư vĩnh biệt của nàng cho phò mã. Công chúa vẫy Hạnh Ngọc đến gần, cầm tay thân mật và nhìn nó bằng đôi mắt biết ơn. Cô thị tỳ rỏ nước mắt xuống tay nàng.

Đêm ấy cả kinh thành, các nhà dân đều bảo nhau treo đèn, kết hoa, ăn tiệc, nhảy múa và đàn ca để mừng công chúa.

Nghỉ ngơi, thang thuốc ít lâu, công chúa lại lành mạnh hẳn. Nàng xin phò mã tha thứ cho Sơn Dũng, vì như nàng hằng nói: “Không bao giờ thiếp muốn trông thấy một giọt máu của loài người, nhất là giọt máu kia lại rỏ ra vì thiếp”.

Từ đấy, công chúa lại ăn chay, niệm Phật, và cứu giúp dân nghèo khổ như xưa. Phò mã đem hết cả lòng kính yêu công chúa và cậu con trai để đền bù lỗi trước. Minh Châu càng lớn càng thông minh, tuấn tú và vô cùng khỏe mạnh. Phò mã luyện cho con đủ tài cung kiếm để mai sau phò vua giúp nước. Dân chúng vẽ hình công chúa treo ở trong nhà, họ kính trọng công chúa như kính trọng một vị nữ thần ở Thiên đường giáng xuống để an ủi, để xoa dịu những nỗi nghèo nàn, những nỗi đau thương, tăm tối của loài người.

Truyền Bá, số 77, năm 1943

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.