Cốc Ngọc Thành gật đầu: "Anh Mã, lão Ngũ nói là thật đấy, Thị trưởng Lương bảo chị ấy về nước sinh con, chị ấy nhất quyết không chịu, cứ khăng khăng muốn định cư ở bên Mỹ!"
"Sinh con ở Mỹ ư?" Mã Không Thành ngẩn người, sau đó mới nhớ ra dường như từng nghe Vương Bằng nói Lương Uyển Thi sang Mỹ không bao lâu đã quen một người Hàn Quốc, rồi cưới chớp nhoáng, chẳng bao lâu sau đã có tin cô nàng mang thai. Hình như thằng nhóc Vương Bằng này còn gọi video với cô ta, lúc đó Lương Uyển Thi đang chống cái bụng hơi nhô lên, khoác tay người Hàn Quốc kia cười rạng rỡ. Nhớ lại lúc Vương Bằng kể chuyện này, mặt nó xanh như tàu lá chuối!
"Ừm, hình như đứa trẻ đã chào đời rồi, chuyện này mới xảy ra gần đây thôi, lại còn là con trai nữa chứ. Thế mà không hiểu sao cô ấy lại ly hôn với cái thằng khốn đó, Tiểu Cửu tốt như vậy sao lại gả cho thằng khốn đó được! Để tôi mà nhìn thấy thằng đó, ông đây đập chết nó!" Thạch Khai Thiên cười khổ một tiếng, nhắc đến chai bia rồi uống cạn một hơi.
Cô gái mà ngày xưa đám bọn họ cùng thầm mến, nay đã làm vợ làm mẹ người ta. Ngay cả khi cô ấy đã ly hôn, thì trong gia đình của những người như họ, chẳng ai đồng ý cho cưới một người đàn bà đã qua một lần đò, huống hồ người phụ nữ này còn có con, dù cho cô ta có là người của nhà họ Lương đi chăng nữa!
Dùng sức đập mạnh chai rượu xuống sàn nhà, một tiếng "loảng xoảng" vang lên, mảnh thủy tinh văng tung tóe, thân hình Thạch Khai Thiên nghiêng ngả rồi từ từ đổ xuống.
"Đúng, lão Mã, có cơ hội anh hãy đến Đại học Princeton thăm Tiểu Cửu, còn phải tìm ra thằng khốn đó thay tôi đánh nó một trận!" Vương Bằng gắng gượng vịn vào vai Mã Không Thành, lảo đảo đứng dậy, vung tay đầy vẻ ngang tàng!
Sau đó, nó cúi đầu nhìn sâu vào Mã Không Thành một cái, rồi lại chậm rãi đổ gục xuống ghế sô pha, đầu nghiêng sang một bên và chìm vào giấc ngủ sâu!
Mã Không Thành cười khổ, thì ra thằng cha này gọi mình tới là để đưa bọn họ về. Anh ngẩng đầu nhìn Cốc Ngọc Thành ở đối diện: "Tiểu Cốc, mấy cậu ở đâu, để tôi đưa về?"
"Không cần phiền thế đâu, tìm cái khách sạn thuê phòng ném bọn họ vào đó là được!" Cốc Ngọc Thành lắc đầu, chầm chậm đứng dậy bước được hai bước, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chân lảo đảo ngã thẳng xuống!
Tốn hết chín trâu hai hổ, Mã Không Thành mới đưa được ba tên Vương Bằng vào khách sạn gần đó. Sau khi thu xếp ổn thỏa, ra khỏi khách sạn, anh cảm thấy toàn thân khó chịu vô cùng, giơ tay vò mạnh đầu, nỗi bức bối trong lòng chẳng biết trút vào đâu.
Châm một điếu thuốc rít mạnh một hơi, mặc cho làn khói đậm đặc cuộn trào trong ngũ tạng lục phủ. Mã Không Thành dường như cảm nhận được cái nhìn lúc nãy của Vương Bằng trước khi say gục có ẩn ý sâu xa, lẽ nào cậu ta cũng biết chuyện đêm tình duyên giữa mình và Lương Uyển Thi?
Một cơn gió nhẹ thổi qua, trong không khí mang theo mùi thơm nồng nàn của đồ nướng. Quay đầu nhìn lại, hóa ra cách đó không xa có một hàng ăn đêm. Mặc dù vừa mới ăn tối xong, nhưng lúc này, anh rất muốn uống rượu. Mã Không Thành vứt tàn thuốc, sải bước đi tới.
Đoàn khảo sát kinh tế thương mại lên đường sang Mỹ vào giữa tháng Chín. Vì lần này có Phó Thủ tướng Ngô Tử Nhân dẫn đầu, nên nhân sự đi cùng gồm có Phó Tổng thư ký Quốc vụ viện Lâm Thành Ấp, Bộ trưởng Bộ Thương mại Thạch Hoằng Văn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hà Khôn, Thứ trưởng Bộ Công nghiệp và Công nghệ thông tin Quách Văn Hiên, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Nghiên cứu Quốc vụ viện Nhậm Ninh... cùng với đó là các Phó Tỉnh trưởng phụ trách công nghiệp của một số tỉnh lớn trong nước, lãnh đạo chủ chốt của vài tập đoàn nhà nước quy mô lớn, và ông chủ của những doanh nghiệp tư nhân rất thành đạt trong nước!
Sau khi lên máy bay và ổn định chỗ ngồi, Mã Không Thành nghe Quách Văn Hiên kể mới biết, hóa ra lần này Ngô Tử Nhân sang thăm Mỹ là theo lời mời của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Turner!
Với tư cách là Thứ trưởng Bộ Công nghiệp, Quách Văn Hiên có quan điểm khá tương đồng với Mã Không Thành về xu hướng phát triển công nghiệp tương lai, đó chính là nâng cấp công nghiệp là con đường tất yếu phải đi của công nghiệp nước Cộng hòa!
Hai người sau đó đã có một cuộc thảo luận ngắn về tình hình kinh tế công nghiệp và xu hướng phát triển trong nước, từ các căn cứ sản xuất cấp thấp ở Việt Đông, đến những xưởng nhỏ ở các tỉnh Tô, Chiết, Mân, v.v., rồi lại bàn đến tình hình hiện tại của các ngành công nghiệp công nghệ cao như ô tô, năng lượng, điện tử, máy tính, cảm thấy có chút tâm đầu ý hợp, hận không quen biết nhau sớm hơn!
Trò chuyện mãi cho đến khi suất ăn trưa trên máy bay được đưa lên, sau khi dùng bữa xong, hai người mới nhắm mắt nghỉ ngơi.
Máy bay bay suốt mười hai tiếng đồng hồ, khi đến Mỹ thì vừa đúng chín giờ sáng giờ Mỹ. Bộ trưởng Tài chính Mỹ Turner dẫn đoàn đón Ngô Tử Nhân tại sân bay, Đại sứ nước Cộng hòa tại Mỹ Lưu Truyền Nghĩa cùng nhân viên Đại sứ quán, đại diện lưu học sinh cũng có mặt tại sân bay để chào đón.
Ngô Tử Nhân đã có bài phát biểu ngắn tại sân bay, ông nói rằng sau mấy chục năm, quan hệ hai nước đã phát triển vượt bậc. Hai bên thường xuyên giao lưu cấp cao, hợp tác kinh tế thương mại thực tế gặt hái nhiều thành quả, giao lưu trên các lĩnh vực ngày càng sâu rộng, trong các công việc quốc tế và khu vực cũng giữ được sự liên lạc và phối hợp tốt đẹp. Hiện tại đúng vào thời điểm quan trọng của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, hai nước nên chung tay cùng vượt qua khó khăn, chứ không nên đùn đẩy trách nhiệm cho nhau!
Ngô Tử Nhân bày tỏ, sẽ trao đổi ý kiến với các nhà lãnh đạo Mỹ về quan hệ song phương và các vấn đề quốc tế cùng quan tâm, cùng bàn bạc các biện pháp mới nhằm tăng cường toàn diện sự hợp tác giữa hai nước. Tin rằng chuyến thăm lần này sẽ giúp tăng cường sự tin cậy chính trị giữa hai bên, củng cố tình hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước, thúc đẩy hợp tác kinh tế thương mại song phương lên tầm cao mới, thúc đẩy quan hệ hai nước không ngừng tiến về phía trước.
Sau cuộc gặp gỡ đơn giản, đoàn đại biểu lưu trú tại một khách sạn năm sao ở trung tâm Washington. Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, ngày mai sẽ bắt đầu một loạt hội nghị. Quách Văn Hiên chủ động yêu cầu được ở chung phòng với Mã Không Thành, điều này khiến Mã Không Thành hơi ngạc nhiên.
Vệ sinh cá nhân sơ qua, Mã Không Thành nằm trên giường nghỉ ngơi. Dù đây là lần đầu tiên anh đến Mỹ, nhưng anh chẳng có chút hứng thú nào để đi tham quan cái gọi là "thánh địa tự do" trong lòng nhiều người này.
Trong đầu anh lại nghĩ đến những lời Vương Bằng nói qua điện thoại trước khi máy bay cất cánh, rằng Lương Uyển Thi dường như đang học ngành kỹ thuật sinh học tại Đại học Washington. Có nên đi gặp cô ấy không? Trong lòng Mã Không Thành vô cùng đấu tranh!
"Tiểu Mã, sao không ra ngoài dạo một chút?" Quách Văn Hiên dùng khăn lau tóc, ngồi phịch xuống giường, vớ lấy bao thuốc trên bàn cạnh giường châm một điếu.
"Hơi mệt, không muốn ra ngoài nữa, ngủ một lát rồi tính sau ạ!" Mã Không Thành lắc đầu, cố gắng đẩy hình bóng Lương Uyển Thi ra khỏi tâm trí, nhưng hình ảnh của cô lại càng trở nên rõ nét, dường như lờ mờ nhìn thấy hai giọt nước mắt trong veo trên khóe mắt cô.
Tiếng chuông cửa trong trẻo vang lên.
Quách Văn Hiên nhìn Mã Không Thành, trong ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, hiển nhiên ông cũng không biết giờ này còn ai tới gõ cửa. Các thành viên trong đoàn hoặc là đã ra ngoài chơi, hoặc là đã đi ngủ, ai lại tìm đến vào giờ này chứ, lẽ nào là nhân viên phía bên Mỹ?
Chậm rãi bước tới, Quách Văn Hiên vươn tay mở cửa phòng, thấy Phó Tổng thư ký Quốc vụ viện Lâm Thành Ấp đứng ở cửa, không khỏi ngẩn ra: "Tổng thư ký Lâm, mời vào, mời vào, có chuyện gì sao?"
"Xin lỗi, Bộ trưởng Quách, làm phiền ông nghỉ ngơi rồi!" Lâm Thành Ấp cười ha hả, bước chân vào phòng, nhìn thấy Mã Không Thành đang nằm trên giường thì hơi ngạc nhiên: "Ơ, Không Thành, cậu bị sao thế, mệt à? Cậu không ra ngoài dạo chơi sao?"
"Tổng thư ký Lâm, ông đến rồi ạ!" Mã Không Thành chậm rãi ngồi dậy từ trên giường, anh quen miệng gọi: "Không có gì ạ, chỉ là thấy hơi buồn ngủ, nằm xuống lại không ngủ được!"
"Người trẻ mà, phải ra ngoài đi dạo nhiều, xem nhiều, mới biết được phong tình nơi đất khách quê người chứ!" Lâm Thành Ấp cười ha hả: "Đúng rồi, Thủ tướng bảo cậu qua đó một chuyến, ông ấy có chuyện muốn bàn với cậu!"
"Vâng, con qua ngay ạ!" Mã Không Thành bật dậy. Anh biết thừa Lâm Thành Ấp giờ này chắc chắn phải ở bên cạnh Ngô Tử Nhân, đột nhiên xuất hiện ở đây thì tự nhiên là Ngô Tử Nhân có việc muốn dặn dò.
Phòng của Ngô Tử Nhân cũng được trang trí tương tự, chỉ là loại phòng có thêm phòng khách thôi. Dù sao thì với tư cách là lãnh đạo quốc gia cống hiến tâm sức cho đất nước, theo chính sách, ông được phép ở nơi tốt hơn!
"Không Thành, đến rồi à, ngồi đi!" Ngô Tử Nhân mặc vest, ngồi trên ghế sô pha hút thuốc, trên bàn trà trong phòng khách còn vài chén nước uống dở, rõ ràng là vừa mới có khách tới thăm.
"Thủ tướng, ông tìm con ạ?" Mã Không Thành ngồi xuống ghế sô pha. Lâm Thành Ấp mang tới một chén nước, Mã Không Thành đứng dậy đưa tay nhận lấy rồi nói tiếng cảm ơn.
"Không Thành, Washington, Seattle cũng là những khu vực phát triển mạnh về công nghiệp công nghệ cao của Mỹ, con rảnh thì đi tham quan một chút, tìm hiểu xem hiện trạng ngành công nghiệp công nghệ cao của người Mỹ thế nào. Mấy ngày nay ta hơi bận, công việc phương diện này đều phải nhờ các cậu tự làm thôi! Đã đến Mỹ một chuyến, chúng ta ít nhất phải có chút thu hoạch chứ!"
Ngô Tử Nhân rít một hơi thuốc, nói tiếp: "Kinh tế Mỹ phát triển thần tốc sau Thế chiến II chính là nhờ ứng dụng các thành quả khoa học kỹ thuật mới nhất, cải tiến kỹ thuật sản xuất, phát triển các ngành nghề mới nổi, thúc đẩy kinh tế phát triển. Trong quá trình đó, dù từng xảy ra khủng hoảng kinh tế, phục hồi kinh tế, v.v., nhưng họ đã nhanh chóng phát triển các ngành công nghệ cao mới nổi như hàng không vũ trụ, năng lượng nguyên tử, điện tử, mới có được vị thế siêu cường duy nhất toàn cầu như hiện nay!"
"Phương diện này, chúng ta bắt buộc phải học tập Mỹ, nhất định phải đuổi kịp, học tập những điểm mạnh của họ!"
"Hiện nay năng lượng mới là một dự án rất thịnh hành, con phải đi ra ngoài nhiều một chút, xem một chút, nếu có cái nào phù hợp thì chủ động đưa ra lời mời với người ta. Tỉnh Tô các con không thể chỉ dựa vào mấy ngành công nghiệp ô tô là xem như đã hoàn thành nâng cấp công nghiệp, phải nhìn xa trông rộng, dựa vào toàn quốc mà hướng ra thế giới!"
"Cuộc khủng hoảng kinh tế lần này vừa là nguy cơ vừa là cơ hội, quan trọng là chúng ta nắm bắt thế nào thôi!"
"Ngày mai ta sẽ đàm phán với Turner, trao đổi ý kiến về một số chính sách tài chính của hai nước, còn phải giao lưu với giới tinh hoa doanh nghiệp Mỹ, những tình hình này phải dựa vào chính con nắm bắt! Lịch trình mấy ngày này của con hãy tự sắp xếp! Thấy doanh nghiệp nào phù hợp, kỹ thuật nào cần du nhập, hợp tác liên doanh cũng được, đầu tư kỹ thuật cũng xong, tóm lại là bằng mọi giá!"
"Thủ tướng, con hiểu rồi ạ!" Mã Không Thành gật đầu mạnh.
"Đúng rồi, Không Thành, ở Đại học Washington tại Seattle có rất nhiều nhân tài, đó là nơi tập trung nhân tài của nhiều công ty công nghệ cao, con có thể đến đó xem thử, đi dạo một chút!"
Giọng Ngô Tử Nhân hơi có chút mệt mỏi, ông chậm rãi nhắm mắt lại, phất phất tay, ra hiệu cho Mã Không Thành tự rời đi.
"Thủ tướng, vậy con đi đây ạ, ông nghỉ ngơi cho tốt!"
Mã Không Thành đặt chén nước xuống, chậm rãi đứng dậy. Vừa nãy nghe Ngô Tử Nhân nhắc đến Đại học Washington, lòng anh nhảy thót một cái, còn lo lắng Ngô Tử Nhân sẽ biết chút chuyện phong lưu của mình, nhưng ngay sau đó thấy ông mệt mỏi nhắm mắt lại, lòng anh thả lỏng. Ngô Tử Nhân công việc ngập đầu, làm gì có cái thời gian rảnh rỗi đó mà quan tâm đến chút chuyện vặt của mình!
Tuy nhiên, đi Đại học Washington là ý của Phó Thủ tướng, vậy có phải nên nhân cơ hội đi tìm Lương Uyển Thi không? Tất nhiên, thông qua cô ấy mà tìm được công ty hợp tác phù hợp cũng là chuyện tốt, lợi cả đôi đường!