Nhóm Shearson đang rất phấn chấn.
Bất chấp những đả kích trên trang bìa tờ Time, bất chấp dư luận kịch liệt lên án, bất chấp ý đồ xấu xa đã thể hiện rõ ràng của các thành viên hội đồng quản trị, Cohen và Hill tin chắc rằng họ đang ở rất gần chiến thắng. Không ai còn nghĩ nhiều đến Kravis. Bây giờ mọi thứ phụ thuộc vào First Boston. Nếu hội đồng quản trị tin vào kế hoạch kỳ quái của Jim Maher, First Boston sẽ chiến thắng. Có rất ít người tin rằng điều đó sẽ xảy ra, nhưng nếu nó xảy ra, thì thế là xong. Không ai có thể cạnh tranh với tiềm năng lợi nhuận mà Maher hứa hẹn. “Chúng tôi cảm thấy thực sự lạc quan,” Jack Nusbaum nhớ lại. “Chúng tôi sẽ bị [First Boston] thổi bay hoặc chúng tôi sẽ thắng.”
Một giờ sau khi gửi hồ sơ giá thầu vào chiều thứ Ba, nhóm quản lý mỗi người đi một ngả. Cohen đã ra ngoài ăn tối để kỷ niệm 20 năm ngày cưới cùng vợ và các con vì nghĩ rằng trước 8 giờ mới có tin. Anh dự định trở lại công ty luật Willkie Farr lúc 8 giờ. John Gutfreund dẫn một nhóm các nhân viên ngân hàng Salomon đi ăn tối tại nhà hàng Christ Celia, ở trung tâm thành phố chuyên về món bít tết. Ở đó, họ gặp Chủ tịch của Citibank, John Reed. Họ cũng dự định có mặt ở Willkie Farr lúc 8 giờ.
Đến 6 giờ, không có cuộc gọi nào.
7 giờ cũng không có.
Đến 8 giờ, vẫn bặt tin.
Không có ai ở Willkie Farr đặc biệt lo lắng. Gutfreund và Jim Stern bắt đầu chơi bài poker. Một số nhân viên ngân hàng của Salomon ngồi một góc đọc tạp chí Car & Driver và Road and Track số mới nhất.
Đến 9 giờ, Cohen và Nusbaum gọi điện thoại cho Goldstone, anh vẫn còn ở văn phòng ở khu trung tâm thương mại, cách xa đội Salomon. Cả ba đang càng lúc càng lo lắng. Nếu Kravis không dự thầu, và kế hoạch của First Boston thực sự chỉ là trò trẻ con, thì đáng lẽ đến giờ này, họ đã phải có tin tức. Gutfreund cũng vậy, ông càng lúc càng mất kiên nhẫn, dù đang chơi bài và dành phần thắng, kiếm được gần 400 đô-la từ Stern và Bob O’ Brien của Bankers Trust. Như mọi khi, Gutfreund ghét việc phải chờ đợi mà chẳng có thông tin gì. “Đến bao giờ chúng ta mới biết kết quả đây?” ông cằn nhằn liên tục.
-
Jim và Linda Robinson vội vã đến một bữa tiệc tối black-tie[1] trang trọng của giới thượng lưu tại khách sạn Marriot Marquis ở trung tâm Manhattan. Tổng Giám đốc của Texaco, James Kinnear, khách hàng và là bạn tốt của Linda sẽ được vinh danh tại một buổi lễ nữa của Boys Club.
Trong số những người cùng bàn với vợ chồng Robinson có Eric Gleacher của Morgan Stanley, ông này cũng làm việc với Texaco. Gleacher nhìn thấy ăng-ten điện thoại di động nhô ra từ túi bộ lễ phục tuxedo của Jim Robinson và cười toe toét.
Trước bữa tối, Linda Robinson cố gắng làm dịu sự hồi hộp bằng một cuộc trò chuyện nhỏ. “Vậy,” cô hỏi Gleacher, “bên ông đấu giá thế nào?”
Gleacher lưỡng lự. Ông đoán Linda có thể muốn thăm dò để xác nhận thông tin. Có lẽ cô ta nghĩ, ông sẽ thực sự nói cho cô ta biết Henry Kravis đã đề nghị mức giá bao nhiêu sao.
“Thôi nào, xong hết rồi mà,” cô nài ép. “Ông có thể nói với tôi mà.”
Nếu cô muốn thăm dò, ông cũng sẽ thăm dò ngược lại. “94,” ông nói với khuôn mặt thật thà. “Họ không tăng giá thầu.”
Ông dừng lại rồi tiếp tục: “Bên cô trả bao nhiêu?”
“Ông nghĩ sao?”
“Chắc bằng với giá lần trước.”
“Vâng,” Linda Robinson nói. “Gần mức đó.”
-
Đối với những người đang tập trung ở Kohlberg Kravis, chờ đợi là một cực hình.
Các phòng họp chứa đầy nhân viên ngân hàng đầu tư đang đi đi lại lại. Họ không có gì để làm ngoài chờ đợi. Chờ được vài giờ, họ gọi pizza. Sau đó, khoảng 9 giờ kém vài phút, Dick Beattie nhận được cuộc gọi từ Peter Atkins.
“Chúng tôi muốn anh và một số thành viên trong nhóm đến đây,” Atkins nói.
Beattie cố kiềm chế để không lộ rõ sự phấn khích. “Có phải chúng tôi là bên duy nhất được gọi không?” anh hỏi. “Có phải các bên kia cũng được mời không?”
“Tôi không thể trả lời những câu hỏi như thế.”
Hai luật sư nói chuyện trong vài phút về việc những ai cần đến Skadden. Hiện tại, họ chỉ cần sự hiện diện của các luật sư và trợ lý - có chi tiết thành viên. Beattie nhìn vào chỗ pizza, hỏi một câu cuối cùng
“Bên anh có đồ ăn chưa?”
“Có rồi.” Atkins nói.
Beattie chuyển tiếp tin tức về cuộc gọi cho Kravis. Kravis cũng cố kiềm chế sự phấn khích; trước đây, họ đã luyện tập trước tình huống này. Biết mình chưa cần đến Skadden, Kravis và bốn đối tác cùng nhau đi ra ngoài ăn tối tại một nhà hàng Ý có tên Campagnola ở khu phố phía đông.
Trong khi họ đi ăn, Beattie vội vàng tập hợp một nhóm nhỏ gồm các luật sư, nhân viên ngân hàng đầu tư, và các trợ lý cho chuyến đi đến Skadden Arps. Họ đi theo cặp để không gây nghi ngờ nếu nhóm quản lý có những thiết bị theo dõi lắp đặt ở sảnh. Khi xuống cầu thang, Cliff Robbins đi vòng một lượt, và nói đôi lời với nhân viên bảo vệ. Robbins muốn chắc chắn nếu Johnson cũng rời khỏi tòa nhà, Kravis sẽ ngay lập tức biết việc đó.
-
Kravis vừa gọi bữa tối thì có người gọi anh ra nghe điện thoại. Là Beattie.
“Họ muốn anh đến đây trong khoảng 45 phút nữa.”
“Vâng, chúng tôi đang ăn. Chúng tôi sẽ đến đó.”
“Chúng ta đang ở trong tình trạng tốt,” Beattie nói. “Mọi thứ có vẻ tốt. Felix đang đợi anh ở đây.”
Lần đầu tiên Kravis cho phép mình cảm nhận được sự chiến thắng. Anh trở lại bàn, và hào hứng truyền lại tin tức cho mọi người. “Mọi thứ có vẻ tốt,” anh nói và mỉm cười. Mọi người đều cảm thấy chiến thắng đã nằm trong tầm tay. Kravis đang ăn dở bữa tối thì lại bị kéo đi để nhân một cuộc gọi khác. Lại là Beattie.
“Trời ơi, chết tiệt, các anh đang ở đâu?”
“Tôi nghĩ là chúng tôi đang ăn tối.” Kravis nói.
“Felix đang sốt ruột chờ các anh đấy.”
“Vâng, chúng tôi đến đây. Đến ngay.”
“Nhanh lên, Henry. Họ đang muốn làm cho xong việc và rời khỏi đây.”
“Vâng. Chúng tôi sẽ ở đó trong vòng 1 phút nữa.”
Hơi cáu, Kravis quay trở lại bàn ăn. “Họ thực sự muốn chúng ta đến đó ngay bây giờ,” anh nói. “Tôi đoán tối nay Felix muốn về nhà sớm.”
Sau khi vội vã kết thúc bữa tối, năm đối tác lên chiếc Mercedes 500 màu xanh của Kravis. Họ đến Skadden trong vài phút. Trên lầu, Kravis, Roberts và Raether được hộ tống vào một phòng họp, ở đó họ được gặp Felix Rohatyn, Ira Harris và Peter Atkins.
Kravis dò tìm xem nhóm quản lý có xuất hiện không, nhưng không thấy. Rohatyn bắt đầu đọc nhanh một danh sách các vấn đề khi mở thầu. Ông nói Lazard và Dillon muốn tìm hiểu thêm về chứng khoán trong đề xuất đấu thầu của Kravis. Có một số vấn đề nữa, nhưng tất cả đều không mấy quan trọng. Rồi Rohatyn hỏi: “Đây có phải là giá thầu tốt nhất của bên anh không?”
“Vâng,” Kravis nói.
“Được rồi, nếu chúng ta có thể thống nhất về chứng khoán, và cảm thấy ổn với nguồn tài chính, chúng tôi sẵn sàng đề xuất giá thầu của bên anh cho ủy ban đặc biệt.” Kravis và Roberts nở nụ cười.
Họ là người chiến thắng.
-
Sau sáu tuần, Kravis và Roberts đang cận kề chiến thắng. Tất cả những gì còn lại là hai cuộc đàm phán cuối cùng. Một luật sư của Kravis có tên Robert Spatt đã đến phòng họp trên lầu để đàm phán về thỏa thuận mua lại. Các nhân viên ngân hàng đầu tư được đưa vào một phòng khác để giải thích vấn đề chứng khoán trong hồ sơ thầu. Ở đó, Lazard và Dillon sẽ chất vấn họ bằng những câu hỏi, trong đó có câu hỏi cuối cùng: Kravis sẽ làm gì trong trường hợp Drexel bị truy tố.
Kravis nghĩ nếu may mắn, cả hai cuộc đàm phán có thể sẽ gói gọn trong vài giờ. Ủy ban đã lên kế hoạch họp vào sáng hôm sau để đưa ra khuyến nghị. Không có gì để làm, Kravis và Roberts ngồi xuống và chờ đợi.
Trong lúc các cuộc họp đang diễn ra, Atkins đi lên cầu thang, đến phòng làm việc của mình. Ở đó, hàng loạt tin nhắn điện thoại đang chờ anh. Đầu tiên, anh trả lời cuộc gọi của Jim Maher. Với rất nhiều nỗ lực và áp lực, hồ sơ thầu cuối cùng của First Boston nhanh chóng bị loại bỏ. Trên thực tế, tất cả câu hỏi quan trọng về đề xuất ban đầu như thời gian phê duyệt chống độc quyền vẫn chưa có lời giải. Sai lầm chết người nằm ở lá thư cam kết tiền tệ hóa; bức thư đó của First Boston không giống với một cam kết vững chắc của ngân hàng để hỗ trợ cho đề xuất của họ. Trên thực tế, những gì Maher gửi đến đã tạo ra những tràng cười không dứt từ các nhân viên ngân hàng đầu tư của ủy ban. Bức thư của Citibank mà Fennebresque đã phải rất vất vả mới có được chỉ có tiêu đề thư được đánh máy, và nó đến từ một văn phòng của Citibank trên đại lộ Mamaroneck ở thị trấn Harrison, New York. Một phó chủ tịch đã ký bức thư đó. Đó hoàn toàn không phải là thứ mà ủy ban đang tìm kiếm.
Maher, đang ở trong căn hộ ở West Side, anh không thể chịu đựng thêm được nữa. “Peter,” anh nói khi Atkins gọi, “tôi đang ngồi đây, anh biết không, tôi đang chết dần vì chờ đợi. Tôi nên ngồi thức để chờ đợi hay nên đi ngủ đây?”
“Tôi nghĩ anh có thể đi ngủ được rồi,” Atkins trả lời.
Sau đó, Maher được biết sự thật. Anh đã thất bại sau phép màu ngắn ngủi.
“Đúng vậy,” anh nói. “Thật tệ quá.”
Maher gác máy, và gọi cho một trợ lý của mình, Gordon Rich. “Tôi nghĩ chúng ta xong rồi, Gordon. Tôi nghĩ chúng ta đã xong rồi.”
-
Cuộc gọi đâu rồi? Atkins đâu rồi?
Đã sắp hết buổi tối, Steve Goldstone đi đi lại lại trong văn phòng đầy lo lắng. Anh tự nhủ không có tin tức gì là một tin xấu. Đã có chuyện xấu xảy ra. Có thể họ thấy đề xuất của First Boston khả thi. Ôi cầu xin Chúa lòng lành, có phải Kravis đã dự thầu không.
Họ trả giá bao nhiêu?
Khi đi đi lại lại, Goldstone cho phép mình thực hiện một thói quen đáng sợ, làm phiền các đồng nghiệp. Vào những lúc căng thẳng cao độ, anh vặt các cục tẩy khỏi đầu bút chì B2. Thỉnh thoảng, anh ấn thật mạnh những mẩu tẩy nhỏ màu hồng đó để chúng vung vãi khắp phòng và bật vào trán mọi người. Đêm đó, trên sàn văn phòng của Goldstone chứa đầy những cục tẩy bút chì bị xé nhỏ.
Đến 9 giờ rưỡi, Goldstone không thể chịu được sự hồi hộp nữa. Đầu tiên, anh gọi cho đối tác Dennis Hersch lúc đó đang ở nhà; Goldstone bật loa ngoài điện thoại của Hersch để anh ta nghe được những gì anh trao đổi với Atkins. Vị luật sư của Skadden vừa kết thúc cuộc trò chuyện với Jim Maher, anh nhanh chóng trả lời cuộc gọi sau vài phút.
“Peter, có rất nhiều người đang sốt ruột chờ tôi,” Goldstone nói. “Các anh có đưa ra quyết định trong đêm nay không? Chúng tôi có cần phải ngồi đây và chờ đợi không?”
“Các anh không có lý do gì để mất thời gian chờ đợi đêm nay,” Atkins nói. “Ngày mai, chúng tôi sẽ liên lạc với bên anh.”
Những lời đó giống như có ai té nước đá vào mặt Goldstone.
“Anh đang nói gì vậy? Điều đó có nghĩa là gì?” Lo lắng bắt đầu xuất hiện trong giọng nói của Goldstone. “Có phải chúng tôi đã bị loại không?”
Atkins không chút lay chuyển. “Nghe này, tôi không thể nói thêm điều gì.”
“Nghe này,” Atkins nói “tất cả những gì tôi có thể nói là, tối nay chúng tôi không cần các anh. Anh có thể bảo mọi người hãy về nhà đi.”
-
Cuộc gọi của Goldstone đã tạo ra cú sốc như điện giật cho tất cả mọi người đang tập trung tại Willkie Farr. Ván bài poker bị bỏ dở; các tạp chí xe hơi bị ném vào một góc. Những cái nhìn đột nhiên trở nên đầy lo lắng khi các câu hỏi quét qua nhóm người đang lảng vảng ở văn phòng của Nusbaum.
Điều đó có nghĩa là gì?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Vài phút sau, nhóm nhận được một cú sốc mạnh hơn. Nusbaum nhận được cuộc gọi từ một phóng viên, anh này báo tin rằng Kravis vừa được triệu tập đến Skadden Arps. Còn Shearson thì sao?
“Không,” Nusbaum lắp bắp, “chúng tôi không được gọi.”
Nusbaum như bị sét đánh.
Kravis ư?
Anh không thể tin vào điều đó. Peter Cohen cũng không thể tin. Ngay lập tức, anh nhận ra họ đã có một sai lầm vô cùng khủng khiếp.
Sự hỗn loạn bùng nổ giữa các cố vấn đang tập trung ở Willkie Farr. Mọi người đều suy nghĩ về những điều đã xảy ra, và bây giờ họ cần phải làm gì. Gutfreund đã bỏ túi được một ít khi chơi bài poker, ông giận dữ yêu cầu ai đó phải đến Skadden ngay lập tức.
“Đúng là trò nhảm nhí!” Gutfreund xỉ vả. “Đến đó đi. Phải có ai đó đến chứ. Đừng chỉ loanh quanh ở đây với nhau. Hãy để ai đấy đến đó đi…”
Nusbaum suy nghĩ rất nhanh. Ngay lập tức, họ phải có hành động. Câu trả lời là một lá thư. Giống như nhiều luật sư khác đang nung nấu sự bất bình, Nusbaum biết rằng điều quan trọng là phải thể hiện sự tức giận của họ thành văn bản. Khi Cohen và các nhân viên ngân hàng đầu tư đang hét lên và chửi rủa xung quanh, anh bắt đầu đọc từng từ cho một bức thư.
-
Khi Bob Hope sắp hoàn thành chương trình đêm đó ở bữa tối của Boys Club, có người gọi Linda Robinson rời bàn để nghe một cuộc gọi khẩn cấp. Băn khoăn, cô vội vã vào bếp của Marriott để nhận cuộc gọi.
Khi cô trở về bàn, Eric Gleacher có thể nhận thấy cô đang tức giận. Rốt cuộc, cô ấy cũng đã biết tình trạng của mình, ông nghĩ. Gleacher không thể dừng được, ông mỉm cười. Ngay khi chương trình kết thúc, gia đình Robinson đã đứng dậy và rời khỏi bàn.
Linda Robinson nói lời chia tay với nhân viên ngân hàng Morgan Stanley. Cô nói: “Gleacher, ông là một kẻ nói dối khốn kiếp.” Cô khẽ động đậy đôi môi, gửi đến ông một nụ cười.
Gleacher nhìn thẳng vào mắt vợ của Jim Robinson.
“Linda, cô không hiểu, phải không? Không có khả năng hội đồng quản trị sẽ trao công ty này vào tay Ross Johnson.”
-
Johnson, Horrigan và những giám đốc điều hành khác của RJR Nabisco nghe được hung tin khi họ đang giết thời gian bên những ly đồ uống ở số 9 khu Tây. Atkins đã bảo Goldstone rằng anh có thể về nhà, và Kravis đã được mời đến Skadden. Nếu như vậy vẫn chưa đủ tệ, thì Bill Liss — người vẫn được coi là đại diện của ủy ban — gọi đến và nói rằng ông đã được yêu cầu sẵn sàng gửi một thông báo công khai vào sáng hôm sau. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là dấu hiệu của sự thất bại. “Xong rồi. Hết hy vọng rồi,” Johnson nói. “Theo tôi, đó chính là dấu chấm hết.”
-
Khi Goldstone biết tin Kravis đang ở Skadden Arps, anh lập tức gọi lại cho Atkins. Hơn 20 tỷ đô-la và sự nghiệp của nhiều người, thậm chí có thể là của chính anh, đang có nguy cơ bị hủy hoại. Atkins bật loa ngoài điện thoại. Ngay lập tức, văn phòng của vị luật sư vang lên giọng nói đau khổ của Goldstone.
Goldstone khăng khăng nói rằng nhóm quản lý đã bị lừa. Họ đã bị dồn vào thế khó, thực sự đã bị cướp mất chiến thắng bởi hồ sơ đấu thầu điên rồ của First Boston. Là bên trả giá cao nhất của vòng đấu đầu tiên, họ không có động lực để tăng giá. Goldstone lập luận, về bản chất, họ buộc phải đấu giá với chính họ. Anh nhấn mạnh vào việc để công bằng, hội đồng quản trị phải tổ chức một vòng đấu giá nữa.
“Anh chưa xong với chúng tôi đâu!” Goldstone nhấn mạnh, rồi tiếp tục đi đi lại lại trong văn phòng đầy đầu tẩy vứt bừa bãi. “Peter, chúng tôi sẵn sàng đấu thầu tiếp. Chúng tôi sẽ đấu thầu tiếp! Thật vô lý, làm sao có thể bắt đầu một cuộc đấu giá, và kết thúc nó chỉ sau một giờ? Không có quy tắc nào để kiểm soát quá trình này. Chúng tôi đã đặt giá thầu, có nghĩa là chúng tôi sẽ tiếp tục đấu thầu và sẽ làm. Sao anh có thể làm vậy? Thật không công bằng!”
Atkins cố gắng trấn tĩnh vị luật sư đang sôi sục vì tức giận nhưng không có tác dụng.
“Peter, anh phải tiếp tục mở thầu khi vẫn có người sẵn sàng trả giá.”
Suốt 45 phút, Goldstone cứ nói mãi về một chủ đề, và Atkins vẫn vô cảm, đồng thời đảm bảo những lý lẽ của anh ta sẽ được xem xét. Nhưng Atkins không thể làm gì cho đến khi ủy ban họp vào sáng hôm sau. Về phần mình, Atkins và luật sư tranh tụng của Skadden, Mike Mitchell, nhận thấy lập luận của Goldstone không thuyết phục hơn những lập luận khác mà anh ta đã đưa ra trong sáu tuần qua. Điểm mấu chốt cho trường hợp của Goldstone là dường như nhóm quản lý đã cầm chắc hai phần thua.
Khoảng 11 giờ kém vài phút, giữa những tràng độc thoại kéo dài trong cơn kích động, Goldstone nói với Atkins rằng anh sẽ nhận được một lá thư phản đối từ Jack Nusbaum. Lá thư “phần nào đó sẽ ôn hòa hơn” Goldstone công nhận. “Nhưng Peter, anh phải hiểu. Mọi người ở đây đang rất kích động. Họ thực sự rất buồn.”
Đúng 11 giờ, bức thư được gửi đến văn phòng của Atkins. “Tôi phải nhận thư ngay bây giờ,” anh nói với Goldstone, vui mừng vì có lý do để chấm dứt những lời thỉnh cầu của vị luật sư. “Chúng tôi sẽ trả lời bên anh sau.”
Atkins gác máy và nhìn lá thư của Nusbaum. Nó nằm trên đống công văn giấy tờ đến từ công ty của vị luật sư, Willkie Farr & Gallagher.
Kính thưa các quý ông,
… Trong vài giờ qua, chúng tôi liên tục nhận được các thông báo thường xuyên từ báo chí tư vấn đề biết chính xác bản chất của hồ sơ đấu thầu mà chúng tôi đã thay mặt nhóm quản lý gửi đi hôm nay, cũng như những thông báo định kỳ mà các ông hoặc đại diện của bên ông đã nhận vào đầu buổi tối hôm nay từ các đại diện của nhóm tham gia đấu thầu khác, mà giá thấu của họ, nếu các thông báo chúng tôi nhận được là chính xác, dường như đã tăng lên theo tiến trình diễn ra tối nay.
Chúng tôi tin rằng Nhóm quản lý đã phải chịu cảnh bất lợi trong toàn bộ quá trình, và giờ đây chúng tôi khẳng định nếu bên ông đang nói chuyện với các nhà thầu khác, ông cũng phải nói chuyện với chúng tôi để chúng ta có cơ hội cân nhắc phản ứng của mình, với bất kỳ giá thầu nào có thể đã vượt qua giá thầu chúng tôi đưa ra, giống như khi các nhóm đấu thầu khác có cơ hội đấu thầu với cái giá mà đáng ra chúng tôi đã chiến thắng với hồ sơ thầu gửi đi ngày 18 tháng Mười một.
Hôm nay, chúng tôi gửi bức thư này với tinh thần sẵn sàng thảo luận mọi khía cạnh trong đề xuất của mình. Chúng tôi xin nhắc lại rằng chúng tôi sẵn lòng và mong muốn có cơ hội tiếp tục đấu thầu nếu điều đó là phù hợp, với điều kiện công khai chi tiết của tất cả hồ sơ thầu hiện tại cho các bên tham gia đấu thầu được biết.
Các thành viên của nhóm quản lý đang ở văn phòng của người ký tên dưới đây, và họ sẽ đánh giá cao nếu nhận được phản hồi nhanh chóng qua điện thoại về bức thư này.
Trân trọng,
Jack Nusbaum
Atkins đặt bức thư xuống và cau mày. Anh sẽ lại có một đêm dài nữa.
-
Khi bức thư phản đối được gửi đi, nhóm đang ở Willkie Farr đã phần nào bình tĩnh, và chờ đợi phản hồi. Họ đứng thành từng nhóm trong các phòng họp, nói chuyện với nhau trong dáng vẻ mệt mỏi. Trong phòng họp của Nusbaum, Gutfreund ngồi ở một góc, đọc bản sao mới nhất về tình hình Hiệp hội Manhattan. Một vài người ngủ gật. George Sheinberg của Shearson xuất hiện, và phát một ít xì gà. Một giờ đã trôi qua, từ khi nơi này nguôi phần tức giận.
Ở số 9 khu Tây, gia đình Robinson gia nhập nhóm ở văn phòng góc của Horrigan. Trang phục trang trọng của cặp đôi ngay lập tức gợi lên những tràng đùa từ Johnson. Lão gọi bộ lễ phục của Robinson là “một chai màu trắng và một chai màu đỏ”. Họ không có việc gì để làm ngoài việc chờ đợi. Thỉnh thoảng, Johnson cố gắng liên lạc với Charlie Hugel ở khách sạn của ông ta. Lão nghĩ, có lẽ, Hugel có thể giải thích về tình cảnh khó khăn này.
Bỏ lỡ bữa tối, Hugel thấy đói. Khoảng 11 giờ kém vài phút, ông rời Skadden, về phòng nghỉ của mình ở khách sạn Regency, ở đó ông đi một vòng tìm nhà hàng. Chẳng thấy nhà hàng nào mở cửa, ông lên phòng, bụng sôi lên vì đói, và chuẩn bị đi ngủ. Vài phút sau, điện thoại reo. “Ngài Johnson muốn nói chuyện với ông,” giọng nói của một thư ký vang lên.
Hugel ngồi chờ Johnson nhận cuộc gọi. Khi lão nhận cuộc gọi, đường dây điện thoại thứ hai sáng đèn. Để thư ký của Johnson đợi, ông bấm nút nhận cuộc gọi đến. Đó là Peter Atkins, anh nhanh chóng trình bày vắn tắt với Hugel về cuộc gọi đầy tức giận của Goldstone. Anh cảnh báo ông rằng nhóm quản lý đang tức giận và có thể liên lạc với ông. “Họ đã thật sự bị chọc giận,” Atkins nói.
Vậy Johnson muốn gì? Hugel nghĩ. Ông nhận thấy đèn báo điện thoại đã tắt, cho thấy cuộc gọi của Johnson đã bị hủy. Hugel cúp máy và gọi lại đến số 9 khu Tây.
Khi Johnson nghe máy, Hugel có thể nhận thấy lão đang lo lắng. Nhưng điều đầu tiên thốt ra từ miệng Johnson không liên quan gì đến việc lão sắp mất đi cơ hội tiếp quản lớn nhất trong lịch sử.
“Chúng tôi nghe nói họ sẽ hủy bỏ kế hoạch dù vàng,” Johnson nói. “Có phải vậy không?[2]
Hugel rất ngạc nhiên. Có phải Johnson đang nói như vậy không? Dù vàng ư? Vào thời khắc số phận của công ty đang ngàn cân treo sợi tóc, Johnson lại có thể băn khoăn về gói thôi việc của mình ư? Hugel nghi ngờ Ed Horrigan đã xúi lão hỏi chuyện ngu ngốc này. Nghe có vẻ như đó là giọng điệu của Horrigan.
“Thật là nực cười,” Hugel nói. “Điều gì khiến ông nghĩ rằng chúng tôi đang làm điều đó? Dù sao đi nữa, Ross, lúc này đó không phải là việc tôi thực sự lo lắng, ông biết đấy. Tất cả chúng ta đều quan tâm hơn tới tương lai của công ty.”
“Đúng vậy,” Johnson nói theo bản năng, lão muốn tránh tranh cãi. “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi nghe thấy họ bảo người của chúng tôi nên về nhà. Ông có thể giải thích rõ hơn một chút không?”
Hugel cười thầm “Phải, ông có nhớ cuộc trao đổi qua điện thoại của chúng ta sáng nay không?”
“Có.”
“Họ đã trả giá.”
“Ý ông là họ đã trả giá rất cao phải không?”
“Đúng vậy.”
“Cao là bao nhiêu?”
“Tôi thực sự không thể nói với ông,” chỉ cần nói như vậy với Johnson là cả hai đều biết mức giá đó đủ cao để thắng thầu.
“Có phải chúng ta đang nói đâu đó trong khoảng 5 đô-la phải không?” Johnson hỏi.
“Đúng vậy.”
“Ông nói là 106.”
“Đúng rồi.”
Nghe có tiếng khịt mũi vẻ không tin của Johnson.
“Được rồi, chúng tôi thua rồi,” lão nói. “Thế là kết thúc rồi. Cầu chúa phù hộ.”
Johnson ngồi một mình trong văn phòng của Horrigan cùng Jim Robinson, đặt ống nghe xuống. Một khoảng lặng trôi qua khi lão cố tiêu hóa tin tức. Cuối cùng, lão nói: “Kết thúc rồi.”
Hai người cùng nhau bước vào phòng chờ của Horrigan, ở đó Horrigan, Linda Robinson và những người khác đang nôn nóng chờ đợi.
“Có tin gì chưa?” Có ai đó hỏi “Ông ấy nói gì?”
“Nghe này, kết thúc rồi,” Johnson lặng lẽ nói. “Mọi thứ kết thúc ở đây rồi.”
Những âm thanh chói tai nhao nhao tấn công Johnson. Ý ông là gì? Ý ông là sao? Ông ta đã nói gì? Họ đã trả giá bao nhiêu?
Horrigan ngay lập tức tức giận với hội đồng quản trị, với Kravis, với mọi thứ. Mọi người trong phòng đều muốn biết Hugel đã nói gì, chuyện gì đã xảy ra.
“Nghe này, tôi không thể nói cho các vị biết,” Johnson nói. “Tôi phải tôn trọng lời hứa bảo mật với Charlie. “Nhưng,” lão nói thêm, “khoảng cách tương đối lớn.”
Vài phút sau, Johnson gọi cho Peter Cohen và nhóm đang ở Willkie Farr. Jack Nusbaum bật loa ngoài điện thoại trong phòng họp.
“Tất cả kết thúc rồi,” Johnson nói. “KKR thắng rồi.”
Tiếng la hét vang khắp phòng họp khi Johnson một lần nữa bị tấn công bởi những câu y chang như phản ứng của nhóm Horrigan.
“Ông nói vậy là sao, họ thắng là sao?” Cohen hỏi. “Thắng thế nào? Họ ra giá bao nhiêu? Chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi không thể nói,” Johnson trả lời. “Nhưng tôi biết giá bên họ đưa ra cao hơn đáng kể so với giá của chúng ta.”
Quá giận dữ, Cohen và những người khác ép Johnson phải tiết lộ thêm thông tin. “Tôi không thể nói giá cụ thể là bao nhiêu,” cuối cùng Johnson đành phải nói. “Nhưng tôi tin rằng cách xa khoảng 4 hoặc 5 đô-la. Tôi có thể nói với anh rằng các anh sẽ không đánh bại sự chênh lệch giá 5 đô-la. Họ thực sự thuyết phục hơn.”
-
Theo chỉ thị của Johnson, Linda Robinson bắt đầu gọi cho các phóng viên vào lúc 12 giờ rưỡi. “Kết thúc rồi,” cô nói với một phóng viên. “Chúng tôi đã bị loại. Sẽ không có đấu giá nữa.”
Peter Atkins gọi lại cho Goldstone lúc 12 giờ rưỡi.
“Nghe này, Steve, tôi đã thảo luận quan điểm của anh với nhóm của chúng tôi,” Atkins nói. “Tất cả những gì tôi có thể nói với anh là: quan điểm của anh về sự công bằng trong quá trình đấu giá này là không đúng. Thực tế là khách hàng của anh đã ở vị trí cao trong vòng đầu tiên, và không hề bị mất quyền lợi trả giá cao trong vòng đấu này. Không có vấn đề gì về sự không công bằng ở đây.” Atkins nói rõ sẽ không có chuyện mở lại cuộc đấu giá.
“Tôi thấy những điều anh nói không đủ sức thuyết phục,” Goldstone bình tĩnh trả lời. “Anh có nghĩa vụ pháp lý phải chấp nhận giá thầu thứ hai của chúng tôi. Các giám đốc có nghĩa vụ phải làm điều đó. Họ đơn giản là không thể quay lưng với chúng tôi ở thời điểm hiện tại. Chúng tôi muốn đấu thầu một lần nữa.”
Xét theo khía cạnh nào đó, Goldstone đã đúng. Không có quy tắc nào kiểm soát quá trình đấu thầu. Hiện tại, cơ chế pháp luật đang được xây dựng và liên tục thay đổi, trong khi hàng loạt các trận chiến tiếp quản vào giữa những năm 1980 vẫn diễn ra. Hầu hết các vụ kiện được Tòa án Delanc Chancery quyết định, thể hiện rất rõ quan điểm rằng các giám đốc có nghĩa vụ phải thực hiện cuộc đấu giá một cách công bằng. Nhưng không có quy định làm thế nào để kết thúc một vụ đấu thầu. Vào cuối những năm 1980, dù có rất nhiều cuộc đấu giá diễn ra, hội đồng quản trị vẫn không tìm được lời giải cho câu hỏi hóc búa này. Cuộc đấu giá trị giá 6 tỷ đô-la của Federated Department Stores đầu năm 1988 đã kéo dài trong nhiều tuần, dù đã có những cố gắng quyết tâm kết thúc nó. Cuối cùng, hầu hết các cuộc đấu giá đều kết thúc khi giá thầu tăng lên quá cao với tất cả các bên, trừ bên sở hữu.
Atkins và Goldstone nói chuyện suốt gần một giờ đồng hồ, cả hai đều ngang bướng như nhau, họ cãi vã qua lại đến phát mệt như đang chơi tennis. Tất nhiên, điều trớ trêu là Goldstone không biết liệu Shearson và Salomon có sẵn sàng đấu giá tiếp không. Johnson thì chắc chắn sẽ không đấu giá tiếp. Mặc dù vậy, Goldstone biết họ sẽ không còn cơ hội nếu anh không thành công với yêu cầu mở lại cuộc đấu giá.
-
Peter Cohen có quá nhiều thứ để mất nếu từ bỏ ngay bây giờ bất kể Johnson có nói gì.
Vài phút sau cuộc gọi của Johnson, anh bấm điện thoại, gọi cho phóng viên và bất cứ ai anh có thể nghĩ ra để có thông tin về giá thầu của Kravis. Anh muốn chiến đấu, nhưng trước tiên anh phải biết mình đang chiến đấu với cái gì. Ngay lập tức, anh nghe được tin đồn về thành phần giá thầu của Kravis. Rõ ràng Kravis đã tăng giá thầu bằng cách đưa vào cơ cấu giá nhiều chứng khoán và ít tiền mặt hơn Shearson.
Lúc đầu, Cohen không thể hiểu điều này. Lúc nào cũng vậy, Johnson luôn trích dẫn lời Hugel, lặp lại cùng một câu chủ đạo: Tiền mặt là vua. Nếu Kravis nhét thêm chứng khoán vào cơ cấu giá thầu của anh ta, Cohen nhận ra, bằng cách nào đó luật chơi đã thay đổi. Lại thay đổi!
Ý tưởng về việc tăng cơ cấu “tiền giấy” trong giá thầu xuất hiện trong đầu anh. Nếu Kravis có thể làm điều đó, tại sao Shearson không làm được? Cohen gọi điện thoại cho trợ lý của mình, Andrea Farace, và yêu cầu thực hiện một bộ số liệu mới trên máy tính: tăng giá trị “tiền giấy” và giảm tiền mặt. Vẫn còn quá sớm để xem xét nghiêm túc một giá thầu mới. Đó là sau này, nếu có thể. Nhưng với Cohen, rõ ràng họ phải xem xét mọi khả năng.
Còn một điều nữa rất rõ ràng: quyết định rút lui của họ là quá sớm. Cohen gọi cho Johnson, và yêu cầu không có bất kỳ thông cáo báo chí nào.
“Quá muộn rồi,” Johnson nói. “Thông cáo đã được phát đi rồi.”
“Nghe này, tình hình bây giờ giống như trong đêm bầu cử. Chúng ta chưa có đầy đủ thông tin để nhận thua. Có thể chúng ta đã thua, nhưng hãy đợi đến khi nào có nhiều thông tin hơn về nó.”
“Chết tiệt, Peter, thỏa thuận chết tiệt này xong rồi,” Johnson nói, sự cáu kỉnh thể hiện rõ trong giọng nói. “Vậy thì sao đây, anh có muốn phát đi một thông cáo mới không?”
“Không đâu,” Cohen nói. “Có vẻ như chúng ta có thể đấu giá một lần nữa.”
“Làm sao anh có thể đấu giá một lần nữa đây?”
“Nghe này, chúng ta có thể trả giá bao lâu tùy thích.”
“Được rồi, anh muốn trả giá thế nào?”
Cohen vẫn chưa có ý tưởng nào về việc này, anh chỉ đơn giản muốn mở ra cơ hội để lựa chọn. Johnson thấy bối rối. Lão không hiểu làm thế nào Shearson có thể khởi động cuộc đấu thầu vào thời khắc muộn mằn thế này. Lão thì chắc chắn không còn ham hố gì nữa rồi.
Johnson gọi cho Goldstone, anh ta cũng nghiêng về việc không ngại tiêu tốn mất bao nhiêu thời gian. “Ross, đó là tiền của họ,” vị luật sư nói. “Nếu họ muốn đấu tiếp, ông cứ để cho họ làm… đến nước này rồi, trừ khi ông không muốn điều hành công ty nữa, ông phải để họ trả giá…”
“Nhưng tất cả kết thúc rồi…”
“Ross, ông không thể nói như vậy. Ông phải chờ xem. Họ phải làm gì đó với cuộc đấu thầu trong đêm nay. Không thể để đến ngày mai được.”
Johnson nghĩ điều này thật nực cười. Tình hình đã trở lại giống như giấc mơ mà họ đã có sáu tuần trước. Bất đắc dĩ, lão cho dừng việc phát đi thông cáo báo chí mới. Vào lúc 1 giờ rưỡi, bực mình vì kế hoạch bị thay đổi, Linda Robinson bắt đầu gọi lại cho các phóng viên để hủy bỏ việc phát đi thông cáo vào sáng sớm. Một số phóng viên đã đi ngủ. Chỉ một số ít tờ báo, trong đó có tờ The New York Times, có thể đưa tin tức thay thế trong các số báo mới nhất của họ.
Khi Johnson đang suy nghĩ về diễn biến mới nhất, Frank Benevento hối hả bước vào, tay vẫy vẫy một bản in mới. Benevento rất phấn khích. Nếu nhóm cắt giảm phần tiền mặt trong giá thầu, họ có thể khiến chứng khoán tăng mạnh. Trên thực tế, họ có thể tăng mệnh giá của giá thầu mà không làm tăng mức độ rủi ro.
Johnson hoài nghi. Thay thế tiền mặt bằng chứng khoán cho mức giá đáng ngờ này ư, lão chẳng thấy hợp lý chút nào. “Frank, làm thế quái nào anh định giá như thế được?”
“Ông không thể,” Benevento nói. “Nhưng rõ ràng, họ đang làm như vậy.”
“Thật vớ vẩn!” Johnson nói. “Thật vô lý hết sức. Charlie luôn nói với chúng ta tiền mặt là vua. Ai lại ngu ngốc nhìn nhận theo cách đó.”
Khoảng 3 giờ, Johnson về căn hộ của mình, không muốn làm gì thêm với vụ mua lại mà lão đã nửa muốn không bao giờ phải nghĩ tới. Khi bước ra ngoài, lão cũng có chút nghĩ đến Cohen và Benevento, những người muốn đấu thầu thêm lần nữa. Kiểu nói đó thường thấy ở những người đã quá mệt mỏi, thất vọng, đã lao lực quá nhiều và có quá ít thời gian để ngủ.
Theo Johnson, con rắn đã chết. Chỉ có cái đuôi của nó vẫn còn ngoe nguẩy.
-
Ngồi một mình trong văn phòng, Goldstone không có ý định từ bỏ quá dễ dàng. Anh không bận tâm Johnson muốn gì. Nếu muốn giành chiến thắng, họ phải đấu giá. Và họ phải trả giá ngay bây giờ.
Bật loa ngoài điện thoại ở Willkie Farr, Goldstone lại đấu tranh cho việc mở lại vụ đấu giá. Atkins không sẵn sàng làm như vậy. “Hãy quyết định giá thầu tốt nhất của bên anh, và gửi đến ngay bây giờ. Hãy đợi họ mời bên anh, và kết thúc ở đây… Các anh phải hành động đi, đừng nói xuông. Quên việc gửi thư đi. Chỉ cần trả giá thôi.”
“Chờ một chút,” John Gutfreund nói. “Chúng tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Chúng tôi không muốn đấu thầu với chính mình.”
Cũng giống như Cohen, Gutfreund muốn giành chiến thắng hơn ai hết, hơn cả những người mong muốn nhất. Nhưng với việc mạo hiểm hàng tỷ đô-la, hai giám đốc điều hành không sẵn sàng tăng giá thầu khi chưa có đầy đủ thông tin. Theo họ biết, Kravis chỉ trả hơn họ 1 đô-la. Lần trước, Johnson đã phán đoán sai. Nếu họ tăng giá thầu thêm 5 đô-la/cổ phiếu - tương ứng với hơn 1 tỷ đô-la - chỉ dựa trên lời khuyên mơ hồ của Johnson, họ sẽ có nguy cơ lãng phí số tiền đó. Họ sẽ giống như những kẻ ngốc, và rất có khả năng phải nhận lời chỉ trích từ chính hội đồng quản trị của mình chứ chưa nói đến việc kiện tụng. “Nghe này, tôi sẽ không trả giá cho đến khi chúng tôi biết đang đấu thầu với cái gì,” Gutfreund nhắc lại.
Gutfreund không tin việc Kravis đã trả giá ở mức 105 đô-la hoặc 106 đô-la. Nó quá cao. Chủ tịch của Salomon thất vọng vì đã sáu tuần rồi Goldstone vẫn không biết được ủy ban đặc biệt muốn gì. Ông cũng nghi ngờ Johnson biết nhiều hơn những gì lão nói ra.
“Tôi rất lo rằng Davis Polk đang âm mưu với Ross Johnson để giấu giếm thông tin, không thông báo cho chúng ta,” Gutfreund nói với Goldstone. “Ross biết giá thầu là bao nhiêu. Và tôi muốn biết điều đó. Bây giờ, hãy hỏi ông ta đi.”
“Không, ông ta không nói đâu,” Goldstone đáp lại. Lão không nói dối; Johnson cũng không nói với anh chi tiết về cuộc trò chuyện của lão với Hugel. “Nghe này, các ông phải trả giá thầu.”
“Steve,” Tom Hill xen vào, “chúng tôi phải biết Henry trả giá bao nhiêu.”
“Chúng ta không thể tìm ra giá thầu của họ,” Goldstone phản đối. “Và trong khi chúng ta đang cố gắng tìm ra nó, KKR sẽ có nguyên đêm nay để đàm phán thỏa thuận sáp nhập. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
Khi các cuộc tranh luận kéo dài, Goldstone nhận ra cách duy nhất để khiến Shearson và Salomon tiếp tục đấu thầu là tìm ra giá thầu của Kravis. Anh gọi Atkins. Lần này, trên thực tế anh đã hét vào điện thoại.
“Thật quá đáng! Anh phải cho chúng tôi biết bên kia trả giá bao nhiêu! Các giá thầu rất sát nhau, chúng tôi phải biết trước khi có thể trả giá một lần nữa.”
“Nghe này,” Atkins nói, “tại sao anh không nói chuyện với Ross Johnson. Tôi sẽ không nói với anh bất cứ điều gì đâu. Hãy nói chuyện với Johnson. Ông ấy đã nói chuyện với Hugel.”
Goldstone bối rối cúp máy. Tại sao Atkins lại đề nghị anh gọi cho Johnson? Johnson không biết gì cả. Hay ông ấy biết gì đó?
Goldstone gọi cho Johnson trước khi lão rời số 9 khu Tây. “Ross, chuyện gì đã xảy ra khi ông nói chuyện với Hugel?” anh hỏi. “Có chuyện gì thế?”
Johnson vẫn đang bảo vệ Hugel, né tránh không trả lời sự thật. Lão lặp lại những gì đã nói trước đó về sự khác biệt mức giá 4 hoặc 5 đô-la.
“Steve, kết thúc rồi.”
Cúp máy, Goldstone sợ hãi gọi cho nhóm đang ở Willkie Farr. Anh có thể nghe thấy sự bực dọc trong giọng nói của Gutfreund; sự khinh miệt của Tổng Giám đốc Điều hành Salomon đối với anh đã rõ rành rành. Tuy nhiên, anh vẫn gọi lần cuối. “Nghe này, không cần phải biết con số chính xác đâu,” Goldstone nói. “Hãy trả giá đi.”
Cuối cùng, cố gắng của anh chẳng đi đến đâu. Khi lần cuối cùng đặt điện thoại xuống, Goldstone nhận ra Dennis Hersch vẫn đang nghe qua loa điện thoại. Hersch mặc đồ ngủ, ngồi đó, uống cà phê và lắng nghe Goldstone suốt cả đêm. “Anh bạn, không phải anh xử án ở Tòa án tối cao,” anh ta nói. “Nhưng anh đã cố gắng rất nhiều.”
Đến 3 giờ, nhóm ở Willkie Farr đã kiệt sức. Tinh thần chiến đấu đã biến mất, thay vào đó là những khuôn mặt u sầu. Họ biết khi mặt trời mọc Kravis có thể đã có thỏa thuận sáp nhập. Họ lắc đầu, nói có lẽ vụ này kết thúc thực sự rồi. Mọi người bắt đầu chậm rãi rời đi.
Gutfreund đến chỗ Cohen. “Peter nói, chúng ta đã có sự hợp tác tuyệt vời,” ông nói. “Chúng ta đã rất ăn ý với nhau. Chúng tôi rất vui với sự hợp tác này, và học hỏi được rất nhiều. Hợp tác lần sau nhé.”
“Lần sau hợp tác,” Cohen nói.
-
Cách đó bốn dây nhà, các cuộc đàm phán ở Skadden Arps đang từ tốn diễn ra cho đến đầu giờ sáng. Kravis, Roberts và Raether ngồi trong phòng họp, nhàn rỗi giết thời gian, trong khi các luật sư và nhân viên ngân hàng đầu tư của họ xử lý những chi tiết cuối cùng. Kravis rất hồi hộp. Họ đã có công ty trong tay. Thỏa thuận gần như đã đến hồi kết.
Khi nhiều giờ trôi qua, họ trở nên bồn chồn. Sao lại lâu như vậy? Sau nửa đêm, Bruce Wasserstein giật mình nhận cuộc gọi từ đối tác của ông, Joe Perella đang ở Tokyo. “Ngân hàng toàn cầu Wasserstein Perella có một bản tin cho chúng tôi à,” Roberts nói đùa.
Câu đùa đó bị cắt ngang khi Wasserstein tắt điện thoại. Perella vừa thấy một bài báo lan truyền thông tin về chi tiết giá thầu của Kohlberg Kravis. Wasserstein chuyển điện thoại cho Kravis, anh lắng nghe mặt lạnh như tiền, khi Perella đọc bài báo. Vài phút sau, anh nhận được một bản fax.
Bài báo này, là phiên bản sớm của bài viết sẽ xuất hiện trên tờ Wall Street Journal vào sáng hôm sau, trong đó có nêu giá thầu của nhóm quản lý chốt ở mức 101 đô-la/cổ phiếu, và suy đoán giá thầu của Kravis ở mức 103 đô-la/cổ phiếu hoặc cao hơn. Bài viết nêu vấn đề có thể Johnson sẽ trả giá thầu một lần nữa.
“Ý anh là gì, họ sẽ trả giá lần nữa à? Các hồ sơ thầu đã đóng rồi mà!”
Roberts giận dữ như muốn phát điên. Có lẽ trong ủy ban đặc biệt đã có ai đó rò rỉ thông tin chi tiết về giá thầu, chắc chắn là để đẩy giá thầu từ phía nhóm quản lý lên cao hơn. Cuộc đấu giá được cho là đã kết thúc. Cả Kravis và Roberts đều không chịu được trò bỡn cợt này.
Nhóm của Kravis đi thẳng vào phòng họp, nơi các nhân viên ngân hàng của hội đồng quản trị vẫn đang bàn thảo những vấn đề liên quan đến chứng khoán trong hồ sơ thầu. “Chết tiệt,” Roberts kể lại câu chuyện vừa rồi. “Chúng ta đang bị lừa, và tôi không thích điều đó chút nào.”
Các nhân viên ngân hàng từ Lazard và Dillon tỏ ý bất lực vì không biết chuyện gì. Dick Beattie túm lấy Casey Cogut cùng đi tìm Atkins. Đây là sự vi phạm nghiêm trọng quy tắc bảo mật: Nếu Perella đã nhìn thấy bài báo ở Tokyo, thì rất có khả năng Shearson và Salomon cũng đã biết thông tin. Beattie lo lắng, nếu nhóm quản lý muốn quay trở lại trận đấu, thì đến giờ này, chắc hẳn họ đã có ý tưởng về mức giá để đánh bại nhóm của ông.
Beattie và Cogut đi lên lầu, theo sau là hai nhân viên ngân hàng của ủy ban, Bob Lovejoy của Lazard và Fritz Hobbs của Dillon Read, hai người này cũng rất tức giận về chuyện rò rỉ. Bốn người đợi bên ngoài văn phòng của Atkins trong gần nửa giờ. Một luật sư của Skadden, Mike Gizang, canh ở cửa, và không cho họ vào bên trong.
Cuối cùng, Lovejoy và Hobbs đẩy Gizang ra, và xông vào văn phòng của Atkins. Bên trong, gần một chục luật sư của Skadden đang đứng quanh phòng, tranh luận gay gắt. Atkins ngồi sau chiếc bàn làm việc bừa bộn. Hai nhân viên ngân hàng nhanh chóng được thông báo về những phản đối ngày càng gay gắt từ Goldstone.
Lovejoy cũng là một cựu luật sư, ông đã quen với xu hướng làm việc của các luật sư, việc đó khiến vụ việc không đi đến hồi kết. Ông lo nhiều hơn về George Roberts ở bên ngoài đang rất giận dữ. “Chết tiệt, các anh nói chuyện với nhóm quản lý để làm gì vậy? Chúng tôi không cho rằng ta sẽ liên lạc với họ. Chúng ta nên tiến hành thỏa thuận với KKR. Những lời đe dọa này thật ngớ ngẩn. Tại sao các anh lại coi trọng chúng như vậy?”
Để đáp lại, Atkins không nói nhiều. Anh đứng dậy, đi xuống cầu thang, và nói chuyện với Kravis và Roberts.
-
Bên ngoài cánh cửa văn phòng của Atkins, Beattie và Cogut nhìn thấy Mike Mitchell cùng các luật sư khác chạy ra chạy vào, cau mày vì lo lắng. Hai vị luật sư nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Beattie nghĩ rằng ông biết chuyện gì.
“Phía bên kia gây khó cho các anh à?” Ông thăm dò Mike Gizang. Từ biểu hiện của Gizang, Beattie biết Shearson đang phản công.
Khi Atkins bước ra vài phút sau đó, Beattie đối mặt với anh.
“Chúng tôi có một số vấn đề,” Atkins nói, chỉ tay vào trong phòng “Chúng tôi gặp phải một số người hơi điên điên.”
Atkins đi theo các luật sư của Kravis xuống tầng dưới, đến phòng họp, nơi Kravis, Roberts và những người khác đang chờ. Đơn giản là Kohlberg Kravis không chịu được việc rò rỉ thông tin, có thể khuyến khích Shearson tranh đấu, Beattie nói. “Giá thầu của chúng tôi không phải là để cung cấp cho kẻ khác.Thật quá đáng, chúng tôi sẽ không chịu đựng thêm được nữa.”
Trong khi đó, ở trên lầu, Beattie tình cờ nghe được thư ký của hội đồng quản trị, Ward Miller, gọi điện cho các giám đốc thông báo họ phải có mặt ở cuộc họp ủy ban đặc biệt lúc 7 giờ 30 phút, hoặc cuộc họp lúc 11 giờ với toàn thể hội đồng quản trị.
“Nghe này,” Raether nói, “7 giờ 30 phút cái quái gì. Hãy gọi họ dây và bảo họ đến đây. Hãy ký tên đi. Điều này thật điên rồ.”
“Chúng tôi không thể làm thế,” Atkins nói. “Họ còn đang ngủ.”
Kravis rất tức giận. “Chúng tôi chơi theo luật. Bây giờ thì sao, chết tiệt, ai đó đã biết được giá thầu của chúng tôi, và chúng tôi đang bị lợi dụng.”
“Các ông không bị lợi dụng,” Atkins nói. “Các ông hoàn toàn không bị lợi dụng.”
“Chúng tôi đang bị như vậy đấy!” Kravis nói, giơ ra bản sao bài báo. “Ý tôi là, hãy nhìn vào cái này. Làm sao lại thế này?”
Không hài lòng, Kravis và Roberts lui vào một phòng họp để suy nghĩ về động thái tiếp theo của họ. Khi đó, Wasserstein lúng túng như muốn vào cùng. Casey Cogut biết Kravis không còn tin tưởng Wasserstein đã đóng cửa trước mặt vị chiến lược gia nổi tiếng. “Xin lỗi, Bruce, việc này là bí mật,” Cogut nói một cách nghiêm túc. Raether phá lên cười.[3]
Nhóm của Kravis quyết định rằng nguy cơ về một cuộc phản công từ phía Shearson là có thật. Rốt cuộc, họ sẽ phải làm gì. Kravis và Roberts nhận ra dù không thể ngăn Cohen đấu thầu, nhưng họ có thể hy vọng sẽ thúc giục hội đồng quản trị đặt ra thời hạn cho cuộc đấu giá. Họ ấn định là 1 giờ chiều, chỉ hai giờ sau cuộc họp hội đồng quản trị vào sáng hôm sau. Như vậy, họ sẽ cho nhóm quản lý tám giờ để tấn công. Kravis đặt cược, hy vọng họ sẽ bỏ cuộc.
…
Họ đã không bỏ cuộc.
Khi Cohen thức dậy vào sáng hôm đó, từng tế bào trên cơ thể anh đều như hét lên: phải nối lại trận chiến RJR Nabisco. Anh gọi cho Andrea Farace, anh này xác nhận những gì Cohen đã nghi ngờ: Bằng cách thêm “tiền giấy” và cắt giảm tiền mặt, họ có thể táng giá thầu danh nghĩa mà không cần tăng số tiền thực tế phải trả. Cohen hỏi ý kiến Tom Strauss, và thấy các giám đốc điều hành của Salomon đã sẵn sàng tham chiến.
Tiếp theo, anh quay số đến nhà Nusbaum, luật sư bên anh.
“Có điều gì ngăn cản chúng tôi thực hiện cuộc đấu giá khác không?”
“Không.”
“Vậy đó là điều chúng tôi muốn làm…”
[1] Một bữa tiệc trang trọng trong đó nam giới sẽ mặc vest tuxedo và nữ giới sẽ diện váy dài chấm gót. (BTV)
[2] Johnson từ chối việc lão đã hỏi về quyền lợi thôi việc. (TG)
[3] Kravis nói về Wasserstein như sau: “Hiện tại chúng tôi không muốn ông ta ở bất cứ chỗ nào gần chúng tôi. [Tôi sợ] gặp phải vấn đề tương tự như lúc bắt đầu thỏa thuận, khi Beck và Wasserstein gọi điện thoại và bắt đầu rò rỉ thông tin.” (TG)