“Ông chắc hẳn là fan của Emerson,” nhà doanh nghiệp nói. “Ông ta đã từng nói, ‘Kiên định ngốc nghếch là con yêu tinh của trí óc thiển cận’”
Giám Đốc Một Phút cười. “Đó luôn là một trong những câu châm ngôn yêu thích của tôi. Là một người lãnh đạo theo tình huống, tôi đã trở nên tin tưởng rằng sẽ là ngốc nghếch nếu áp dụng cùng một phong cách cho mọi tình huống.”
“Just to clarify in my mind the four styles you described, could you give me an example of each?” nhà doanh nghiệp hỏi.
“Chắc chắn,” vị Giám Đốc Một Phút nói. “Thử tưởng tượng có tiếng ồn ở văn phòng đằng kia nó làm chúng ta khó chịu. Nếu tôi nói với bà, ‘Hãy tới đó và nói mấy người đó đi xuống dưới sảnh mà nói chuyện. Khi làm xong, hãy báo cho tôi nếu có vấn đề.’ Đó là phong cách lãnh đạo nào?”
“Phong cách chỉ dẫn,” nhà doanh nghiệp nói.
“Đúng,” vị Giám Đốc Một Phút nói. “Bà đang sử dụng phong cách 1.”
“Tôi hiểu rồi,” nhà doanh nghiệp nói. “Ông sẽ làm gì với tiếng ồn nếu sử dụng phong cách 2?”
“Đó là phong cách gọi là kèm cặp (coaching),” Giám Đốc Một Phút trả lời. “Kèm cặp bao gồm cả chỉ dẫn và hỗ trợ. Nếu tôi muốn sử dụng phong cách 2 để xử lý tiếng ồn này, tôi có thể nói, ‘Có tiếng ồn ở văn phòng đằng kia làm chúng tôi khó chịu. Tôi nghĩ rằng bà nên đi tới đó và nói mọi người ở đó đi xuống dưới sảnh nói chuyện.’ Sau đó tôi sẽ xem bà có câu hỏi hay đề nghị nào không. Nếu cách của bà tốt hơn ý kiến của tôi, tôi tán thành. Nếu ý kiến tôi tốt hơn, tôi sẽ giải thích suy nghĩ của tôi.”
“Có nghĩa là với phong cách kèm cặp,” nhà doanh nghiệp nói, “ông bắt đầu tham dự vào trao đổi hai chiều bằng cách hỏi ý kiến. Người quản lý sẽ là người đưa ra quyết định cuối cùng chứ?”
“Chắc chắn,” vị Giám Đốc Một Phút nói. “Tuy nhiên bà sẽ hỏi ý kiến đóng góp từ người khác. Bà cũng cần hỗ trợ họ nhiều, bởi vì một số ý kiến của họ rất tốt, với tư cách là người quản lý bà cần củng cố sự chủ động và chấp nhận mạo hiểm. Đó là khi cần lắng nghe và khích lệ. Bà đang cố gắng dạy cho mọi người cách tự đánh giá công việc của mình.”
“Như vậy phong cách 2 nghĩa là khi ông tham khảo ý kiến người cùng làm việc. Còn phong cách 3 thì sao?”
“Đó là phong cách hỗ trợ,” vị Giám Đốc Một Phút nói. “Nếu tôi muốn sử dụng phong cách này tôi sẽ nói là , ‘Có tiếng ồn ở văn phòng đằng kia làm chúng tôi khó chịu—bà sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào?’ Tôi có thể đặt vài câu hỏi mở về cách thực hiện, nhưng nói chung thì tôi sẽ để bà tự quyết định cách xử lý vấn đề này.”
“Nếu sử dụng phong cách thứ 4—ủy quyền?” nhà doanh nghiệp hỏi. “Tôi nghĩ rằng ông sẽ nói, ‘Tiếng ồn ngoài kia phiền phức quá. Hãy xử lý việc này?’”
“Đó chính xác là phong cách ủy quyền,” vị Giám Đốc Một Phút nói. “Ở phong cách 4 bà sẽ chuyển giao trách nhiệm giải quyết vấn đề và quyết định hàng ngày cho người được ủy quyền. Bà có thể thấy rằng với cùng một vấn đề và nhiệm vụ—làm gì đó để giải quyết tiếng ồn—bà có thể sử dụng bất kỳ trong số 4 phong cách lãnh đạo này.”
Giám Đốc Một Phút lấy ra một tấm hình trên máy tính và chỉ cho nhà doanh nghiệp.
