“Tôi thích câu này,” nhà doanh nghiệp nói. “Nghĩa là ông coi mọi người như là đối tác, không phải là thuộc cấp.”
“Họ chắc chắn không phải là người bình thường, nếu không thì chúng tôi đã không tuyển dụng họ!” Giám Đốc Một Phút nói. “Và tôi thì không phải là cấp trên của họ. Đó là lý do nếu tôi sắp trở thành lãnh đạo theo tình huống, tôi cần cho mọi người biết rõ ý định của mình.”
“Nghĩa là thế nào?” nhà doanh nghiệp hỏi.
“Một trong những mối lo của chúng tôi là những người học để trở thành nhà lãnh đạo theo tình huống sẽ bắt đầu sử dụng những khái niệm mà không nói với ai. Ví dụ, giả sử tôi phân tích mức độ phát triển của bà ở một nhiệm vụ cụ thể là D4—tôi đánh giá bà có năng lực và quyết tâm. Tôi thực sự không cần phải dành nhiều thời gian với bà. Tôi có thể sẽ không tới nói chuyện với bà. Sau một thời gian, liệu bà sẽ nghĩ như thế nào nếu bà không biết rằng tôi đang thực hiện lãnh đạo theo tình huống?”
“Có lẽ tôi sẽ nghĩ rằng có chuyện gì đó không ổn,” nhà doanh nghiệp nói. “Là vì ông không quan tâm gì đến tôi nữa. Tôi sẽ cảm thấy bị phớt lờ và không được coi trọng.”
“Chính xác,” Giám Đốc Một Phút nói. “Chuyện này cũng có thể xảy ra với một người khác ở thái cực bên kia—một ai đó rất thiếu kinh nghiệm. Giả sử rằng tôi quyết định rằng người này cần rất nhiều chỉ dẫn từ tôi, cho nên tôi luôn ở đó để nói cho người đó làm gì, khi nào, và làm như thế nào. Nếu tôi cứ tiếp tục như vậy, người đó sẽ nghĩ như thế nào?”
“Anh ta có lẽ sẽ nghĩ rằng đang bị ông chế diễu,” nhà doanh nghiệp nói, “hoặc là ông không tin tưởng anh ta.”
“Sau đó bà và anh ta, hai người tình cờ gặp nhau,” Giám Đốc Một Phút nói, “và bà nói bà chẳng gặp tôi suốt một tháng, người kia sẽ nói, ‘Có gì lạ đâu—ông ta ở chỗ tôi suốt cả ngày.’ Bởi vì tôi chưa nói cho cả hai người biết về cách lãnh đạo của mình, trong mỗi trường hợp thì đánh giá chuẩn và phong cách lãnh đạo phù hợp của tôi đã bị hiểu sai. Người có khả năng và kinh nghiệm, bà sẽ nghĩ rằng bà làm gì đó không ổn, còn người thiếu kinh nghiệm thì nghĩ tôi không tin tưởng anh ta.
“Mặt khác,” Giám Đốc Một Phút tiếp tục, “giả sử tôi ngồi lại với bà và chúng ta cùng quyết định bà không cần sự giám sát của tôi—chúng ta đồng ý rằng phong cách lãnh đạo ủy quyền là phù hợp. Sau đó khi tôi không ghé lại gặp bà, bà sẽ nghĩ sao?”
“Tôi sẽ thấy bình thường, bởi vì tôi đã biết lý do vì sao ông không gặp tôi. Việc ông không giám sát tôi nhiều có giá trị như một lời khen về khả năng và năng lực của tôi,” nhà doanh nghiệp nói.
“Đúng. Và nếu có chuyện gì xảy ra, bà cần lời khuyên của tôi thì bà có trách nhiệm gọi cho tôi.”
Giám Đốc Một Phút tiếp tục, “Giả sử người nhân viên thiếu kinh nghiệm và tôi cùng ngồi và thảo luận về phong cách lãnh đạo tôi sử dụng với anh ta. Sau đó bà nghĩ anh ta sẽ cảm thấy thế nào với những cuộc họp thường xuyên với tôi?”
“Anh ta cũng sẽ thấy ổn,” bà trả lời, “bởi vì anh ta biết ông đang chỉ dẫn và giám sát chặt chẽ để anh ta phát triển được kỹ năng. Mục tiêu cuối cùng là để ông có thể cho anh ta làm việc độc lập,” nhà doanh nghiệp nói.
Nhà doanh nghiệp ngồi thoải mái trên ghế và mỉm cười. “Tôi cảm thấy như trút được gánh nặng sau khi nghe những ví dụ về lãnh đạo theo tình huống với những người của ông chứ không phải lãnh đạo họ,” bà nói. “Ông đã biết khi chúng ta gặp nhau lần đầu, tôi đã từng nghĩ rằng với tư cách là chủ doanh nghiệp tôi phải tự mình tính toán mọi việc. Bây giờ tôi háo hức học càng nhiều càng tốt để tôi có thể làm việc chặt chẽ với những người của tôi như là một nhà lãnh đạo theo tình huống.”
“Điều này dẫn tôi đến cách thứ hai bà có thể áp dụng lãnh đạo theo tình huống trong thực tế. Ngoài cách dạy mọi người về các khái niệm, bà cũng có thể cải thiện số lượng và chất lượng các cuộc trao đổi giữa bà và mọi người,” Giám Đốc Một Phút nói.
“Các cuộc trao đổi nào?”