Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 105

❊ ❊ ❊

Tuyết đang rơi dày, và quang cảnh hiện lên trước mắt Hess qua kính chắn gió tuyền một màu trắng mờ ảo, Lúc ở trên đường cao tốc thì còn đỡ vì máy xúc tuyết chạy đi chạy lại như con thoi, nhưng giờ anh đã rời khỏi đường E47 và đang lái xe dọc theo con đường nông thôn hướng về phía Vordingborg nên phải giảm tốc độ xuống vận tốc rùa bò là 20 kilomet trên giờ để tránh đâm vào những chiếc xe đằng trước.

Trên đường ra khỏi Copenhagen và đi xuyên qua Zealand, anh đã gọi điện cho sở cảnh sát địa phương ở Risskov và Nyborg, nhưng như anh đã lo sợ, họ không giúp được gì nhiều. Ít thông tin nhất là vụ án mạng năm 2001 ở Risskov. Vì vụ án đã xảy ra mười bảy năm trước nên những câu hỏi của anh đã bị Sở Cảnh sát Aarhus lờ đi, và anh bị nối máy với hết người này đến người nọ ba lần trước khi một nữ cảnh sát thương tình, tra cứu vụ án ấy giúp anh: nó từ lâu đã bị đánh dấu là chưa được giải quyết và bị xếp xỏ. Cô ta không quen thuộc với vụ án đó, nhưng cô ta sẵn sàng đọc các đoạn báo cáo về nó qua điện thoại. Nhưng chẳng có thông tin nào hữu ích cả. Nạn nhân - một trợ lý phòng thí nghiệm - là một bà mẹ đơn thân, và vào buổi tối trước khi bị sát hại, cô ta đã tìm một người để chăm sóc cô con gái một tuổi của mình bởi vì cô ta đang chờ một người bạn đến để ăn tối. Khi người bạn ấy đến, anh ta thấy cô ta đã bị đâm chết trên sàn phòng khách nên đã gọi cảnh sát. Hai năm sau, cuộc điều tra bị hạ mức ưu tiên và vụ án bị xếp xó, họ chẳng tìm ra thêm đối tượng tình nghi nào và không còn manh mối gì để lần theo cả.

Vụ án ở Nyborg năm 2015 thì khác. Nạn nhân là mẹ của một cậu bé ba tuổi, và cuộc điều tra vẫn đang diễn ra. Cha của cậu bé, một người bạn trai cũ của cô ta, là nghi phạm chính, và đã có lệnh bắt giữ anh ta, nhưng người ta tin rằng anh ta đang lẩn trốn ở Thái Lan. Động cơ dường như là ghen tuông và tiền bạc. Người đàn ông ấy có “mối quan hệ với băng đảng đi xe mô tô phân khối lớn”, và giả thuyết của thanh tra địa phương là anh ta đã đi theo xe của nạn nhân và theo dõi cuộc hẹn hò bí mật của cô ta với một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã có gia đình. Trên đường về nhà, anh ta đã ép nạn nhân vào một chỗ đỗ xe bên đường, rồi đánh hoặc đâm cô ta bằng một loại hung khí chưa được xác định, nó đã xuyên qua mắt trái cô ta vào tận trong não. Vì Hess không nghĩ bạn trai cũ của nạn nhân - giờ có lẽ đang ở Pattaya - có thể gây ra những vụ án mạng vừa rồi ở thủ đô, nên anh đã hỏi thanh tra ấy liệu có bất cứ nghi phạm nào khác không. Bất cứ ai có mối liên hệ với người phụ nữ đó mà không phải là bạn thân, bạn trai cũ hay họ hàng. Nhưng viên thanh tra không nghĩ vậy, và Hess cảm nhận được rằng anh ta coi câu hỏi đó là một lời chỉ trích gián tiếp nhằm vào công việc của anh ta. Anh quyết định không thúc ép vội vàng. Thay vào đó, anh hỏi đến con búp bê hạt dẻ treo trên gương chiếu hậu trong xe của người phụ nữ xấu số.

“Khi anh thẩm vấn mọi người và cho họ xem những bức ảnh hiện trường vụ án, có bất cứ ai để ý thấy bất cứ vật gì khiến họ sựng lại hoặc nhận ra là trước đây nó không có ở đó không?”

“Làm thế nào mà anh biết được điều đó? Tại sao anh lại hỏi thế?”

“Anh có thể cho tôi biết đó là ai không?”

“Mẹ của nạn nhân đã ngạc nhiên khi thấy một con búp bê người hạt dẻ treo ở gương chiếu hậu. Bà ấy nói nạn nhân bị dị ứng với các loại hạt từ nhỏ, vì thế điều này hơi kỳ lạ.”

Viên thanh tra, vốn không thích bỏ dở vụ án, đã nỗ lực giải quyết bí ẩn. Cuộc thẩm vấn ở trường mẫu giáo của con trai nạn nhân đã tiết lộ rằng vài tuần trước, một trong các lớp học đã làm búp bê người hạt dẻ, vì thế cũng không có gì khó hiểu khi nạn nhân đặt một trong những tác phẩm của con trai mình trong xe, bất chấp việc mình bị dị ứng. Thông tin ấy khiến Hess thất vọng. Mặc dù giả thuyết của viên thanh tra nghe có vẻ hợp lý, nhưng trong một thoáng, anh không tin nó là thật. Tuy nhiên, ai hơi đâu mà dành thời gian để thắc mắc về sự hiện diện của một con búp bê người hạt dẻ vào tháng Chín hay tháng Mười chứ? Có lẽ là chẳng ai cả. Trong một thoáng Hess cảm nhận được rằng câu hỏi của anh đã mở cửa cho nỗi nghi ngờ mới và sự tự vấn của viên thanh tra, vì thế anh vội vàng đóng nó lại. Chẳng có lý do gì để dấy lên hồi chuông báo động khi mà anh chẳng có gì để bám víu vào ngoài những giả thuyết suông.

Không thể tìm hiểu sâu thêm về hai trường hợp đó vào thời điểm này, Hess đã chuyển hướng đi xuống phía nam với hy vọng tìm được ai đó để bàn về vụ án tại đảo Møn. May mắn thay, đảo Møn thuộc quyền quản lý của thành phố Vordingborg, nằm ở tỉnh cực nam của Đan Mạch, vì thế ít nhất anh sẽ không phải lái xe suốt chặng đường dài bất tận để xuống đó. Nhưng anh đang bắt đầu hối hận vì quyết định của mình. Do đó, anh vẫn chưa liên lạc với Thulin hay Nylander, và khi bước lên những bậc thềm trơn trượt của Sở Cảnh sát Vordingborg, anh đã nghi ngờ rằng liệu mình có nên làm thế không. Từ khoảnh khắc sáng tỏ ở sân bay, Hess đã nhận ra anh đã tự giao phó cho mình một nhiệm vụ khó khăn biết chừng nào. Ngay cả khi kẻ thủ ác ấy đã sát hại và gieo rắc kinh hoàng cho những người phụ nữ trong hàng thập kỷ, có thể sẽ mất chừng ấy thời gian để chứng minh rằng hắn đã phạm những tội ác đó. Nếu đó là sự thật.

Trong khu vực tiếp tân nhộn nhịp ở Sở Cảnh sát Vordingborg, Hess nói dối trơn tru, giải thích rằng anh đang làm việc ở Ban Trọng án tại Copenhagen và muốn nói chuyện với cảnh sát trưởng ở đây. Sở cảnh sát đang rất bận rộn. Hình như đường sá ngoài kia đang rất tệ hại, giao thông hỗn độn, và người ta liên tục đâm xe vào nhau, nhưng một người thân thiện đã dành thời gian để chỉ cho Hess đi xuôi theo một hành lang và dặn anh tìm gặp ông Brink.

Hess đi vào một văn phòng nhếch nhác có không gian mở, ở đó có một người đàn ông tóc đỏ, mặt rỗ, khoảng sáu mươi tuổi và nặng một trăm cân đang mặc áo khoác và nói chuyện điện thoại.

“Cứ để mặc của nợ đó ở yên đấy, nếu nó không khởi động được. Em đang trên đường đến đây!”

Người đàn ông ngắt máy và sải bước về phía cửa, chẳng tỏ vẻ gì là sẽ tránh sang một bên để nhường đường cho Hess.

“Tôi cần nói chuyện với ông Brink?”

“Tôi phải về rồi. Anh sẽ phải đợi đến thứ Hai.”

Hess vội lấy phù hiệu cảnh sát của mình ra, nhưng người đàn ông kia đã đi qua anh và sải bước xuôi theo hành lang, vừa đi vừa kéo phéc mơ tuya chiếc áo phao dài.

“Chuyện này quan trọng lắm. Tôi có một số câu hỏi về một vụ án, và…”

“Tôi biết, nhưng giờ này tôi nghỉ cuối tuần rồi. Hãy hỏi quầy tiếp tân ấy. Tôi chắc chắn họ có thể giúp anh. Tạm biệt!”

“Tôi không thể hỏi ở quầy tiếp tân. Đó là một vụ án mạng ở đảo Møn từ năm 1989.”

Thân hình vạm vỡ của Brink dừng khựng lại giữa hành lang. Trong một thoáng, ông ta vẫn quay lưng về phía Hess, nhưng rồi ông ta xoay người lại và nhìn Hess như thể vừa nhìn thấy một bóng ma.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.