Thuốc lá không có vị như mọi khi, và Hess không vội bước vào trong bầu không khí quốc tế, mặc dù anh vốn thích nó. Anh đang đứng bên ngoài cửa nhà ga số 3 ở sân bay, dù mưa đang rơi như trút, anh vẫn đợi xem liệu Thulin có đến không. Những cảm xúc của ngày hôm qua vẫn còn nguyên vẹn trong anh, và nếu có thoáng quên mất chúng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh sẽ được gợi nhắc ngay khi nhìn thấy mẩu tin xuất hiện trên màn hình của một chiếc điện thoại di động hay iPad. Cuộc đoàn tụ của vợ chồng Hartung với con gái đã hất cẳng những bài báo về Simon Genz, nó đã trở thành tin tức tiêu điểm của ngày hôm đó với tiêu đề có font chữ lớn đến mức chỉ có tin tức về một cuộc chiến tranh mới ở Trung Đông mới có thể vượt trội hơn được. Ngay cả Hess cũng không kìm được nước mắt khi chứng kiến cặp vợ chồng ấy đứng trên cánh đồng lồng lộng gió, ôm chặt con gái mình trong vòng tay, và khi anh đổ gục xuống giường căn hộ của mình tại Odin vào khuya hôm đó, anh đã ngủ một mạch mười tiếng đồng hồ lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua.
Anh đã thức dậy với cảm giác sảng khoái mà anh quên lãng đã lâu, rồi lái xe chở Thulin cùng con gái cô, vốn đang trong kỳ nghỉ mùa thu muộn, tới trung tâm bảo trợ nơi Magnus Kjær đã được đưa đến. Cha dượng cũ của Magnus, Hans Henrik Hauge, đã được cảnh sát giao thông tìm thấy và bắt giữ vào cuối tuần đó ở một trạm nghỉ tại Jutland, nhưng đó không phải là lý do Hess muốn thăm Magnus. Hai đứa trẻ - Le và Magnus - đã nhanh chóng gắn bó nhờ sở thích chung là trò chơi điện tử Liên minh huyền thoại, trong khi giám đốc trung tâm nói với Thulin và Hess rằng họ đã tìm được một gia đình tốt nhận nuôi dưỡng cậu bé. Gia đình ấy ở Gilleleje và đã có mười năm kinh nghiệm, họ cũng đang nhận nuôi dưỡng một cậu con trai chỉ nhỏ hơn Magnus một chút và đang cần một người anh trai hoặc chị gái. Cuộc gặp gỡ giữa Magnus và gia đình ấy có vẻ đã diễn ra tốt đẹp, mặc dù sau đó Magnus nói rằng nếu được lựa chọn, cậu muốn sống cùng “chú cảnh sát có đôi mắt hai màu” hơn. Đương nhiên, điều đó là không thể, nhưng trong lúc Thulin đi dạo với Le, Hess và Magnus đã chơi cùng nhau một lúc. Kết quả là họ đã chinh phục được một tòa tháp và tiêu diệt được một toán lính Minion cùng một tướng. Sau đó, Hess đưa cho Magnus một mảnh giấy có ghi số điện thoại của anh rồi rời đi. Anh xác nhận lại với Giám đốc trung tâm bảo trợ lần cuối cùng rằng gia đình nhận nuôi dưỡng Magnus là một gia đình tốt, rồi anh đi ra ngoài.
Ở Bảo tàng Khoa học, anh đã ăn món của ngày cùng với Thulin, và trong lúc Le mải miết với trò chơi Mê cung ánh sáng, họ ngồi đợi trong tiệm cà phê giữa tất cả các gia đình có con nhỏ khác, trong tiếng la hét í ới. Họ đều biết anh sẽ đi Bucharest, nhưng sự thân thiết và tự nhiên giữa họ mấy ngày qua đã đột nhiên nhường chỗ cho một cuộc nói chuyện ngại ngùng. Hess đã chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm của cô và cố gắng nói gì đó. Tuy nhiên, đúng lúc ấy, con gái cô chạy trở lại để kéo họ tới Hang Sư tử, nơi ta có thể đo sức gầm của mình bằng cách thò đầu qua một cái lỗ trong một cái hộp và hét to hết mức có thể. Sau đó, đã đến giờ Thulin phải ra về, nhưng lúc chia tay, cô đã nói cô sẽ ghé qua sân bay để chào tạm biệt anh. Với ý nghĩ vui vẻ đó, anh đã vội vã trở lại Odin Park để gặp người phụ trách trông nom tòa nhà và nhân viên môi giới bất động sản.
Tuy nhiên, nhân viên môi giới bất động sản đã không làm được việc. Người mua đã rút lui sau khi tìm được một nơi “an toàn hơn” ở Østerbro. Điều này có vẻ làm anh chàng Pakistan phụ trách trông nom tòa nhà thất vọng hơn Hess. Hess đã cảm ơn anh ta và đưa cho anh ta chìa khóa, và trên đường tới sân bay, anh cảm thấy tràn đầy năng lượng đến nỗi đã đề nghị tài xế taxi ghé qua nghĩa trang Vestre.
Đây là lần đầu tiên Hess ghé thăm mộ cô. Anh không biết chính xác nó nằm ở đâu, nhưng tại văn phòng của nghĩa trang, người ta đã chỉ anh đi xuôi theo những con đường hướng về phía một khu rừng nhỏ. Mộ cô trông sầu thảm như anh đã lo sợ. Bia mộ phủ đầy rêu, cỏ dại và những viên sỏi; điều đó khiến anh cảm thấy tội lỗi. Hess đặt một bông hoa rừng lên những hòn sỏi, rồi tháo chiếc nhẫn cưới và chôn nó bên dưới bia mộ. Chắc là cô đã muốn anh làm thế từ lâu rồi, nhưng ngay cả bây giờ, việc đó vẫn thật khó khăn. Đứng ở mộ cô, lần đầu tiên trong một thời gian dài, anh để cho những ký ức tự do ùa về, và khi anh bước trở về phía lối ra, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Một chiếc taxi khác bì bõm phóng qua Nhà ga số 3, và Hess dụi điếu thuốc lá, quay lưng lại với màn mưa. Thulin không đến, có lẽ như thế sẽ tốt hơn. Anh sống như một kẻ lang bạt và chẳng có gì trong cuộc đời anh được lên kế hoạch sẵn cả. Anh thọc tay vào túi và lấy điện thoại ra để tìm thẻ lên máy bay. Trên đường đi về phía thang cuốn để tới khu vực kiểm tra an ninh, anh nhận ra mình vừa nhận được một tin nhắn.
Nó chỉ viết: “Thượng lộ bình an”. Nhìn thấy tên người gửi, anh bấm vào hình ảnh đính kèm.
Ban đầu, anh không thể nhận ra đó là gì. Một bức tranh lạ lùng của trẻ con vẽ hình một cái cây to với những cành cây có dán ảnh của anh, một con vẹt và một con chuột hamster. Rồi anh bật cười. Bằng tất cả trái tim mình. Lúc tới khu vực kiểm tra an ninh, anh nhìn vào bức ảnh vài lần, và vẫn không thể ngừng cười.
“Mẹ đã gửi nó đi chưa? Chú ấy đã xem chưa?”
Le quan sát khi Thulin đặt điện thoại xuống và nhìn quanh để tìm một cái ngăn kéo tủ bếp nơi cô có thể cất tấm áp phích.
“Rồi, mẹ vừa gửi rồi. Giờ thì ra mở cửa cho ông con đi.”
“Khi nào thì chú ấy quay lại ạ?”
“Mẹ không biết, ra mở cửa đi!”
Le ì ạch lê bước ra tiền sảnh, nơi chuông cửa đang reo. Đối với Thulin, việc gửi bức ảnh vừa rồi chính là đỉnh điểm của một ngày kỳ quặc. Chuyến đi thăm cậu bé Kjer với Hess và Le đã mang đến cho cô nhiều cảm xúc, và tâm trạng cô càng rối ren hơn khi Le thuyết phục họ đến một địa điểm vui chơi gia đình ở Bảo tàng Khoa học. Khi ngồi giữa tiệm cà phê, xung quanh là những đứa trẻ la hét inh ỏi và những hộp cơm trưa, cô bất chợt cảm nhận được mối nguy hiểm của một cuộc sống giống như các gia đình xung quanh họ. Cô biết Hess không như thế, nhưng rồi anh nhìn cô và định nói gì đó, và cô không thể ngừng nghĩ đến những ngôi nhà biệt lập, lương hưu và toàn bộ lầm tưởng về cuộc sống [1]. Vài giây sau, cô nói cô sẽ ghé qua sân bay, nhưng chỉ để chuồn khỏi nơi đó và về nhà an toàn.
Về đến nhà, Le đã khăng khăng đòi in một bức ảnh mà con bé chụp Hess ở Hang Sư tử bằng điện thoại của cô. Không những thế, nó còn muốn dán ảnh Hess lên tấm áp phích về cây phả hệ của nó.
Thulin đã rất miễn cưỡng. Nhưng sau khi bức ảnh được dán lên, trông Hess cũng tự nhiên như những con vật ở hai bên anh vậy, và Le đã khăng khăng đòi gửi bức ảnh cây phả hệ này cho Hess.
Thulin ngập ngừng bên ngăn kéo tủ bếp, không kìm được mỉm cười. Khi cô nghe thấy Le mở cửa cho ông con bé vào tiền sảnh, cô quyết định sẽ đính tấm áp phích này lên bức tường phòng bếp. Không phải ở chỗ nào nổi bật. Mà là ngay bên cạnh máy hút mùi. Dù sao đi nữa, cũng chỉ trong một, hai ngày thôi.
❀ ❀ ❀
[1] Gia đình chỉ có cha mẹ và con cái.