Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 123

❊ ❊ ❊

Ngực anh như sắp nổ tung, và tim anh đập thình thịch như một cái búa trong lồng ngực. Hơi thở thoát ra khỏi miệng anh và phả vào không khí trước mặt dưới dạng những làn hơi trắng rời rạc, và hai cánh tay anh run rẩy vì lạnh khi anh cố gắng nhằm khẩu súng vào chiếc xe trước mặt mình. Nó ở cách anh đúng bảy mươi lăm mét, và Hess đang đứng giữa đường, ở tận cùng của luồng sáng từ đèn pha. Vài giây trước, anh đã lao ra đó từ khu rừng tối đen như mực như một xác sống.

Chặng đường đầu tiên xuyên qua khu rừng được thắp sáng bởi trang trại đang cháy rừng rực đằng sau anh. Những ngọn lửa tỏa ra một quầng sáng rực rỡ chói lòa, và anh đã chạy cùng hướng với những cái bóng đổ dài của đám cây cối. Anh vẫn còn nhớ con đường dẫn từ trang trại đến đường chính không hề thẳng mà tạo thành hình vòng cung như một chữ C khổng lồ, vì thế anh đã hy vọng việc chạy tắt xuyên qua rừng sẽ giúp anh tới nơi trước chiếc xe. Tuy nhiên khi anh chạy sâu hơn vào trong rừng, ánh sáng từ những ngọn lửa đã trở nên nhạt đi. Độ sáng của tuyết giúp anh được một chút, nhưng khi cánh rừng khép lại quanh anh, anh đã chạy trong sự mù mịt. Khắp nơi đều là bóng tối, tuy nhiên đường nét của những cái cây thì sẫm hơn một chút, và anh quyết định chỉ chạy theo đúng một hướng, bất kể gặp chướng ngại vật gì. Có vài lần anh ngã sấp mặt xuống tuyết, và cuối cùng không biết phải chạy đi đâu nữa. Vào đúng lúc đó, anh nhìn thấy một ánh sáng yếu ớt ở xa xa phía bên trái. Nó ở phía trước anh và vẫn đang chuyển động. Tuy nhiên, nó đột ngột di chuyển chậm lại, và đến lúc anh tới được con đường, chiếc xe đang ở đằng sau anh, máy vẫn nổ, đèn vẫn bật.

Hess không biết tại sao chiếc xe dừng lại, và anh không quan tâm. Genz đang ở đâu đó đằng sau kính chắn gió, và Hess không định di chuyển. Anh đứng hiên ngang giữa đường, khẩu súng chĩa thẳng về phía trước trong lúc gió lùa xào xạc qua những rặng cây. Bỗng anh nghe thấy tiếng điện thoại reo, hư hư thực thực. Anh chợt nhận ra đó là điện thoại của chính mình. Nhìn chằm chằm vào chiếc xe, anh nhận thấy ánh sáng mờ nhạt phát ra từ một loại màn hình nào đó ở phía ghế lái. Anh ngập ngừng rút điện thoại ra khỏi túi, vẫn nhìn về phía chiếc xe.

Giọng nói ở đầu bên kia thật lạnh lùng và vô cảm.

“Hartung đâu?”

Hess có thể nhìn thấy đường nét của một bóng người đằng sau vô lăng. Câu hỏi này nhắc anh nhớ ra rằng tra tấn Rosa Hartung mới là điều duy nhất thực sự quan trọng với Genz, và anh cố kiểm soát hơi thở để nghe giọng mình điềm tĩnh hết mức có thể.

“Bà ấy vẫn ổn. Bà ấy đang ngồi trong sân, đợi anh nói cho bà ấy biết chuyện gì đã xảy ra với con gái của bà ấy.”

“Mày nói dối. Mày đã không đưa được ả ta ra ngoài.”

“Ngoài xương ra thì cái cưa của anh còn cắt được nhiều thứ nữa đấy. Một giám định viên kỹ thuật hình sự tài giỏi như anh đáng lẽ phải nghĩ đến điều đó trước khi bỏ nó lại chứ. Anh không nghĩ vậy sao?”

Đầu dây bên kia im lặng. Hess biết Genz đang điểm lại những chi tiết bên trong tầng hầm và những gì đã xảy ra ở đó, cân nhắc xem những lời anh nói có phải là thật không, và anh lập tức sợ rằng Genz sẽ lái xe trở lại trang trại, ngay cả khi cảnh sát đang trên đường đến.

“Hãy nói với ả rằng tao sẽ trở lại thăm ả vào một ngày nào đó. Tránh ra đi, tao đang giữ Thulin.”

“Không đời nào. Hãy ra khỏi xe, nằm xuống mặt đất và đặt thõng hai tay bên sườn.”

Chỉ có sự im lặng.

“Genz, xuống xe!”

Hess chĩa súng về phía chiếc xe, nhắm vào mục tiêu duy nhất mà anh có thể nhìn thấy bên trong nó. Nhưng quầng sáng từ màn hình điện thoại đằng sau vô lăng đã biến mất, và đường dây bị ngắt kết nối. Ban đầu, Hess không chắc điều đó có ý nghĩa gì. Nhưng rồi chiếc xe gầm lên. Động cơ rồ mạnh, như thể chân ga đã bị đạp xuống sát sàn. Các bánh xe xoay vù vù trong tuyết, và khói thải cuồn cuộn tuôn ra trong quầng sáng đỏ của đèn hậu, rồi lốp xe cũng tìm được chỗ bám và chiếc xe lao vọt về phía trước.

Hess ném điện thoại sang một bên và nhắm bắn. Chiếc xe lao thẳng tới chỗ anh, tốc độ càng lúc càng nhanh. Anh bắn một phát, rồi một phát nữa, rồi đến phát thứ ba. Năm phát bắn đầu tiên anh nhắm vào bộ tản nhiệt, nhưng chẳng có gì xảy ra cả, và hai bàn tay run rẩy của anh đã cho anh biết vì sao. Anh thử lại lần nữa, lần này dùng cả hai tay để siết chặt khẩu súng bắn hết lần này đến lần khác, sự tự tin của anh càng lúc càng giảm dần. Chiếc xe như được bảo vệ bởi một tấm khiên chắn vô hình, và khi nó chỉ còn cách anh chừng ba mươi mét, anh nhận ra mình có thể bắn trúng Thulin nếu cô có ở bên trong. Ngón tay anh sững lại trên cò súng. Đứng trên đường với khẩu súng đang giơ lên, anh nghe thấy tiếng gầm của động cơ, nhưng ngón tay trên cò súng của anh vẫn không động đậy. Anh chợt nhận ra mình sắp bị đâm, bây giờ không còn đủ thời gian để nhảy tránh sang một bên nữa. Vào giây phút cuối cùng anh thoáng nhìn thấy một sự chuyển động đằng sau kính chắn gió, và chiếc xe chệch sang một bên. Anh cảm nhận được hơi nóng của nắp ca pô khi chiếc xe vượt qua hông phải của anh, và khi quay người lại, anh thấy nó lao sang phía bên kia đường. Một loạt âm thanh khủng khiếp vang lên. Tiếng kim loại bẹp rúm, tiếng kính vỡ, tiếng động cơ rít lên chói tai, và tiếng còi xe rú inh ỏi. Hai cái bóng đang vật lộn với nhau bị hất qua kính chắn gió, văng vào những lùm cây như những con búp bê vô tri. Trông họ như đang ôm chặt nhau khi họ lộn nhào trong không trung, nhưng rồi họ tách nhau ra, và một người tiếp tục đà văng trong khi người kia va vào những cái cây với một tiếng thịch và hòa lẫn với bóng tối.

Hess chạy tới. Nắp ca pô bẹp rúm quấn quanh một gốc cây, nhưng đèn pha vẫn sáng và thứ anh nhìn thấy đầu tiên là bóng người trên cái cây to. Một cành cây dày, cong queo đâm xuyên qua ngực hắn. Hai chân hắn run rẩy trong không gian trống trải bên dưới. Khi thấy Hess, hắn nhìn anh chăm chú.

“Cứu… tôi…”

“Kristine Hartung đang ở đâu?”

Đôi mắt mở to nhìn Hess chằm chằm.

“Genz, trả lời tôi đi.”

Thế rồi sinh khí vụt tắt. Hắn đang bị treo sát thân cây, gần như hợp nhất với cái cây, đầu gục xuống và hai cánh tay buông thõng như một trong những con búp bê của hắn. Khi Hess dáo dác nhìn xung quanh, gọi tên Thulin, anh cảm thấy những hạt dẻ kêu lạo xạo trên nền tuyết dưới chân mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.