Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 109

❊ ❊ ❊

Tuyết lại bắt đầu rơi ở vùng ngoại ô nơi Steen Hartung đang đi hỏi han, khiến người anh ướt sũng. Thứ duy nhất giúp anh ấm áp là những chai rượu nhỏ, nhưng giờ chúng đã cạn, và anh nhắc mình nhớ ghé qua trạm xăng trên đường Bernstorffsvej. Anh lội bùn tuyết trên một con đường vườn nữa, đi ngang qua một dãy bí ngô phủ đầy tuyết dành cho lễ Halloween, và nhấn chuông cửa của một ngôi nhà nữa. Trong lúc chờ đợi, anh ngoảnh lại nhìn những dấu chân của mình in trên nền tuyết và những bông tuyết trắng nặng trĩu đang quay cuồng quanh khu vực này như bên trong một quả cầu tuyết bằng pha lê. Một vài cánh cửa mở ra, một số khác thì không dựa vào thời gian chờ đợi, anh đoán cánh cửa này vẫn sẽ đóng im ỉm. Nhưng ngay khi quay người và bắt đầu bước xuống các bậc thềm, anh nghe thấy tiếng cánh cửa đằng sau mình mở ra. Đôi mắt nhìn anh thật quen thuộc. Mặc dù đó là một người lạ, Steen có cảm giác mình nhận ra người đàn ông này. Nhưng anh đang mệt mỏi, anh đã lội tuyết hàng giờ đồng hồ mà không có kết quả gì, và sự mệt mỏi khiến anh nghi ngờ chính mình. Đâu đó trong lòng anh bắt đầu ý thức được rằng mục đích duy nhất của cuộc tìm kiếm này là để xoa dịu nỗi đau mà anh đang cảm nhận. Anh nghiên cứu những tấm bản đồ và sơ đồ, gõ cửa các căn nhà, nhưng sâu thẳm trong tim, anh bắt đầu hiểu được rằng tất cả chỉ là công cốc.

Trước đôi mắt ở ngưỡng cửa, anh bắt đầu lắp bắp giải thích tại sao anh lại đến đây. Ban đầu, anh nói sơ qua về tình hình, rồi giải thích rằng anh hy vọng người đàn ông kia có thể nhớ được điều gì, bất cứ điều gì, vào buổi chiều ngày 18 tháng 10 năm ngoái, khi con gái anh có thể đã đạp xe qua khu vực này, ngay trên con phố này. Vừa nói Steen vừa chìa ra một bức ảnh của con gái, khuôn mặt cô bé giờ đã ẩm ướt vì những bông tuyết, màu sắc trên ảnh chảy lem nhem như mascara bị lem. Nhưng trước khi Steen nói xong, người đàn ông ở cửa đã lắc đầu. Steen ngập ngừng một lát rồi thử nói tiếp, nhưng anh ta lại lắc đầu lần nữa, định đóng cửa, thế là Steen đột nhiên mất kiểm soát.

“Tôi nhớ đã từng nhìn thấy anh. Anh là ai? Tôi biết tôi đã từng nhìn thấy anh!”

Trong giọng Steen có một sự hồ nghi, như thể anh vừa nhận ra một nghi phạm, và anh chen chân vào ngưỡng cửa để người đàn ông kia không thể đóng nó lại.

“Tôi cũng nhận ra anh. Có gì lạ đâu chứ. Anh đã nhấn chuông cửa nhà tôi vào hôm thứ Hai và hỏi tôi những câu y hệt thế này.”

Mất một lúc Steen mới nhận ra người đàn ông này nói đúng. Trong nỗi xấu hổ bẽ bàng, anh nghe thấy mình xin lỗi anh ta, sau đó rời khỏi bậc thềm và trở lại đường chính. Ở đằng sau, anh nghe thấy người đàn ông kia hỏi liệu anh có ổn không, nhưng Steen không trả lời. Anh chạy thẳng một mạch dưới trời tuyết mù mịt đến tận chỗ chiếc xe của mình ở phía cuối đường, nơi anh trượt chân và phải tóm vào nắp ca pô để khỏi ngã. Anh len mình vào ghế trước, bật khóc, rồi cứ thế ngồi trong ánh sáng tù mù của chiếc xe bị phủ một lớp tuyết dày, nức nở như một đứa trẻ. Điện thoại của anh bắt đầu rung lên ở túi trong nhưng anh chẳng đoái hoài đến nó. Chỉ khi chợt nghĩ ra người gọi điện có thể là Gustav, anh mới gắng gượng nhấc bàn tay tìm chiếc điện thoại và nhận ra anh có vô số cuộc gọi nhỡ. Anh lập tức sợ hãi. Anh bắt máy, nhưng người gọi không phải là Gustav. Đó là người giúp việc, và theo bản năng, anh định ngắt máy mà không nói một lời. Nhưng Alice nói gì đó về việc cần phải tìm Rosa ngay, có chuyện gì đó không ổn. Không rõ ý cô ta là gì, nhưng những từ “búp bê người hạt dẻ” và “cảnh sát” kéo anh ra khỏi cơn ác mộng trên con đường ngoại ô đó và đẩy anh vào một cơn ác mộng khác.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.