Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ BA, NGÀY 3 THÁNG 11 - CHƯƠNG 124

❊ ❊ ❊

Đoàn xe nhỏ gồm ba chiếc xuống khỏi bờ dốc và rời bến phà khi mặt trời bắt đầu mọc. Rostock lạnh và lồng lộng gió. Đoàn xe hướng về phía đích đến của mình, còn cách vài tiếng di chuyển nữa. Hess ngồi sau vô lăng của chiếc xe cuối cùng, mặc dù anh không thể đoán được kết quả của chuyến đi, nhưng cảm giác rời khỏi thành phố thật dễ chịu. Trong mấy ngày qua, bao trùm Sở Cảnh sát là một bầu không khí hoang mang, u ám, khi người ta vội vàng tìm cách phủi bỏ trách nhiệm của mình trong vụ việc vừa rồi, nhưng ở trên xa lộ này, vầng mặt trời tháng Mười một đang tỏa sáng, anh có thể thoải mái mở radio mà không bị ép phải nghe về những cuộc đấu tố nội bộ và săn lùng kẻ thế tội.

Việc phát hiện Genz chính là Người Hạt Dẻ đã gây sốc cho tất cả mọi người. Với tư cách người đứng đầu của Viện Kỹ thuật hình sự, hắn đã là ngọn hải đăng chỉ đường dẫn lối cho các đồng nghiệp, trong Viện vẫn có những “môn đệ” không thể tin nổi hắn đã lợi dụng cơ quan của mình và kết liễu vài sinh mạng. Ở phe đối lập, những kẻ chỉ trích hắn tranh cãi rằng Genz đã nắm quá nhiều quyền lực. Nhưng những lời bình phẩm và tự vấn lương tâm không dừng lại ở đó. Nhất là trên các phương tiện truyền thông. Ban Trọng án, vốn trọng dụng Genz và tài nghệ của hắn mà không nghi ngờ gì, bị chỉ trích nặng nề. Các sếp lớn cũng thế, đương nhiên rồi, vì họ chịu trách nhiệm cho sự thăng tiến của hắn. Tính đến thời điểm hiện tại, Bộ trưởng Bộ Tư pháp, vốn bị làm phiền liên tục, vẫn từ chối đưa ra bất cứ kết luận nào cho những sai lầm này, ít nhất là cho đến khi họ có một lời giải thích về những hành động của Simon Genz.

Trong sự ồn ào của giới truyền thông, Hess và các thanh tra khác đã tập trung vào việc giải quyết nốt những gì còn dang dở. Điều khiến Hess ngạc nhiên là khả năng lèo lái cuộc điều tra của Genz: ngay từ đầu, hắn đã hướng Thulin và Hess về phía con búp bê người hạt dẻ nhỏ bé in dấu vân tay của cô bé Kristine, từ đó Rosa Hartung bị lôi vào cuộc; hắn đã khiến cho Thulin và Hess đuổi theo gói hàng chứa chiếc điện thoại di động của Laura Kjær tới chỗ Erik Sejer-Lassen, trong khi hắn tấn công vợ của Sejer-Lassen ở nhà họ tại Klampenborg; hắn đã xâm nhập vào cơ sở dữ liệu của khoa Nhi thuộc bệnh viện Rigshospital và tìm được những lý do để nghiên cứu về những đứa con của Laura Kjær, Anne Sejer-Lassen và Jessie Kvium (hóa ra cô bé Olivia Kvium cũng đã từng nằm viện ở đó sau một tai nạn tại nhà) trước khi gửi những bức email nặc danh tới hội đồng thành phố, để cảnh sát và các cơ quan chức năng khác phải xử lý sự kém cỏi của hệ thống bảo vệ trẻ em; hắn mới tỉnh táo làm sao trước cái bẫy giăng sẵn cho hung thủ ở Urbanplan; và hẳn hắn đã cảm thấy rất áp lực trước chuyến đi gặp Linus Bekker của Thulin và Hess, đó là lý do hắn đã đặt những bàn tay, bàn chân bị cưa đứt vào nơi của Skans và Neergaard khi hắn đường đường chính chính tới đó để khám nghiệm hiện trường trong vai trò một giám định viên của Viện Kỹ thuật hình sự. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, Genz đã đi theo cặp đôi trẻ nọ vào trong rừng bằng cách lần theo thiết bị theo dõi được cài trong chiếc xe họ thuê, và hắn đã giết hai kẻ tình nghi ấy trước khi gọi điện cho Nylander và bảo ông ta phải tìm họ ở đâu. Đó đều là những phát hiện chẳng dễ chịu gì, và có lẽ sau này vẫn còn những phát hiện khác nữa. Đặc biệt là vì họ vẫn chưa điều tra xong vai trò của Genz trong vụ mất tích của Kristine Hartung vào năm ngoái.

Về cuộc đời của Genz, thông tin mà Hess tìm được trong cơ sở dữ liệu đã làm sáng tỏ thêm nhiều điều. Cặp song sinh mồ côi đã bị chia tách sau khi rời khỏi trang trại của Ørum, và khi không còn gia đình nào nhận nuôi dưỡng Toke Bering, khi ấy đã mười bảy tuổi, các nhà chức trách đã gửi hắn đến một trường nội trú ở Tây Zealand. Rõ ràng định mệnh đã mỉm cười với hắn. Một doanh nhân già cả, không con cái trước đây đã lập một quỹ để tài trợ cho các học sinh khó khăn của trường đã nhận hắn làm con nuôi chính thức. Họ của ông lão ấy là Genz. Ông lão đã cho hắn cơ hội đi học lại ở một trường trung học ưu tú tại Soro dưới cái tên mới là Simon Genz, và ở đó, hắn nhanh chóng trở thành một học sinh nổi bật. Nhưng thử nghiệm xã hội này của ông lão chỉ thành công ở bề nổi: năm hai mươi mốt tuổi, khi đang học ngành Kinh tế học quản trị và công nghệ thông tin ở một trường đại học tại Aarhus, Genz rõ ràng đã có tiếp xúc với cô trợ lý phòng thí nghiệm trong vụ án Risskov. Khi kiểm tra kĩ hơn các hồ sơ vụ án ở Sở Cảnh sát Aarhus, họ phát hiện ra trong một hồ sơ có chép rằng “Simon Genz, một sinh viên sống ở ký túc xá đối diện, đã được phỏng vấn vì có thể đã nhìn thấy bạn trai cũ của nạn nhân vào ngày xảy ra án mạng”. Nói cách khác, Genz đã sống đối diện với nhà nạn nhân và đã cung cấp manh mối cho một vụ giết người mà hắn gần như chắc chắn đã tự tay thực hiện.

Khi cha nuôi qua đời vì đau tim không lâu sau đó, Genz được thừa kế một khoản lớn. Vì không còn bị ai quản lý, hắn đã dọn nhà lên thủ đô và chuyển sang học ở Học viện Cảnh sát với mục tiêu khiêm tốn là trở thành một giám định viên kỹ thuật hình sự. Tài năng và sự tận tụy của hắn với ngành này sớm gây được sự chú ý, nhưng rõ ràng một trong những điều đầu tiên mà hắn học được là cách xâm nhập trái phép vào cơ sở dữ liệu mã số định danh quốc gia và thay đổi dữ liệu của mình để hắn không còn liên quan gì đến Toke Bering nữa. Sự thăng tiến sau đó của hắn trên nấc thang sự nghiệp vừa ấn tượng vừa kinh hoàng, khi mà có hai vụ sát hại phụ nữ chưa được giải quyết khác vào các năm 2007 và 2011 giờ phải được mở lại do trong những bức ảnh chụp hiện trường vụ án có những con búp bê người hạt dẻ.

Từ năm 2014 trở đi, hắn đã là một chuyên gia nổi tiếng và làm việc cho Cảnh sát Liên bang Đức và Sở Cảnh sát London, nhưng hắn đã rời bỏ cả hai vị trí ấy khi được mời làm người đứng đầu của Viện Kỹ thuật hình sự ở Copenhagen chừng hai năm trước. Lý do thực sự khiến hắn ứng tuyển vào vị trí này có lẽ là để lợi dụng vai trò ấy trong các kế hoạch của hắn đối với Rosa Hartung, người bấy giờ vừa trở nên nổi tiếng trên khắp đất nước khi được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội. Genz đã lập tức mua Trang trại Hạt Dẻ, cải tạo nó với số tiền còn lại từ khoản thừa kế của mình, và ngay khi những chiếc lá đầu tiên trên cây bắt đầu rụng xuống vào mùa thu năm ngoái, hắn đã sẵn sàng thực hiện phần đầu tiên của kế hoạch và báo thù Rosa Hartung. Là người đứng đầu của Viện Kỹ thuật hình sự, hắn dễ dàng ngụy tạo các bằng chứng khác nhau trong cuộc điều tra: đầu tiên là bằng chứng khiến mọi người nghĩ rằng vụ bắt cóc Kristine diễn ra ở một địa điểm khác, sau đó là bằng chứng kết tội Linus Bekker. Kiểm tra máy tính của Genz ở phòng giám định vào dịp cuối tuần, Thulin phát hiện ra rằng hắn biết về Linus Bekker và sự truy cập trái phép của Linus Bekker vào kho lưu trữ ảnh hiện trường vụ án trước cảnh sát từ lâu. Nhưng hắn không nói điều đó với bất cứ ai. Hẳn là Genz đã nhận ra rằng Linus Bekker chính là kẻ thế tội mà hắn cần, và việc đặt thanh mã tấu dính máu trong ga ra ở khu chung cư của Bekker trước khi gọi điện nặc danh đến cảnh sát để tố cáo gã tâm thần ấy quả là dễ như ăn bánh. Việc Bekker quyết định thừa nhận tội lỗi là một phần thưởng thú vị đối với Genz, mặc dù điều đó là không cần thiết; suy cho cùng, đã có thừa bằng chứng rồi.

Đối với Hess, vấn đề đau đầu nhất là trong số những món đồ ít ỏi còn lại của Genz không có bất cứ dấu vết nào cho thấy chuyện gì đã thực sự xảy ra với Kristine Hartung. Mọi chứng cứ dường như đã bị xóa, tiêu hủy hoặc thiêu rụi, như Trang trại Hạt Dẻ vậy. Ban đầu, anh đã gửi gắm hy vọng vào hai cái điện thoại di động được tìm thấy trong chiếc xe bẹp rúm ở trong rừng, nhưng hóa ra cả hai cái đều mới toanh, vừa được sử dụng trong ngày hôm ấy. Tuy nhiên, lịch sử GPS của chiếc xe lại tiết lộ số lần đến thăm một địa điểm đặc biệt ở đông nam Rostock, thuộc miền Bắc nước Đức. Lúc đầu điều này có vẻ không quan trọng, vì trước đây Genz từng làm việc cho Cảnh sát Liên bang Đức, nhưng khi Hess liên lạc với các bến phà nơi các chuyến phà Đan Mạch từ Falster và Lolland cập bến vào chiều hôm trước, lộ trình đến Rostock bắt đầu có vẻ đáng chú ý. Một chiếc xe cho thuê màu xanh lá cây sẫm vẫn đang đợi khách đến nhận ở bến phà tại Rostock, nó đã ở đó từ hôm thứ Sáu - ngày Genz bị một cành cây dẻ đâm xuyên qua người và lìa đời. Liên lạc với công ty cho thuê xe ở Đức, Hess được biết chiếc xe ấy được thuê dưới tên của một người phụ nữ.

“Der Name der Vermieterin ist Astrid Bering.“

Giọng nói ở đầu dây bên kia đã cho anh biết.

Thế là cuộc điều tra được đẩy nhanh tốc độ. Hess mau chóng sử dụng những mối liên lạc của mình với cảnh sát Đức, và sau một hồi vòng vèo, họ phát hiện ra em gái song sinh của Genz hiện đang sống ở Đức, cụ thể là một địa điểm nằm bên ngoài một ngôi làng nhỏ, Bugewitz, cách Rostock chừng hai tiếng lái xe và không xa biên giới Ba Lan. Hess nhớ rằng trên cơ sở dữ liệu, mọi dấu vết của cô em gái song sinh này đã biến mất từ khi cô ta được ra khỏi trại tâm thần chưa đầy một năm trước, nhưng nếu cô ta và Genz vẫn liên lạc với nhau như lịch sử GPS trong xe của Genz đã chỉ ra, vậy thì cô em gái có thể là người duy nhất biết bất cứ điều gì về vận mệnh của Kristine Hartung.

“Thulin, dậy đi.”

Một chiếc điện thoại bắt đầu reo trong “cái bọc” trên chiếc ghế bên cạnh anh, và Thulin thò đầu với đôi mắt ngái ngủ ra khỏi cái áo khoác chần bông mà cô đã đắp lên mình.

“Có thể là những người Đức. Vì phải lái xe nên tôi đã bảo họ gọi điện cho cô nếu họ có bất cứ thông tin gì, nhưng cô cứ đưa điện thoại đây cho tôi.”

“Tôi không phải người tàn phế, và tôi nói tiếng Đức tốt lắm đấy.”

Hess cười khì khi Thulin vừa mò mẫm rút điện thoại ra từ túi áo khoác vừa càu nhàu vì bị đánh thức vào lúc sáng sớm như vậy. Cánh tay trái của cô phải đeo băng vì bị gãy ở hai chỗ, cộng với khuôn mặt bầm tím, trông cô đúng kiểu người vừa bị tai nạn giao thông. Hess trông cũng chẳng khá khẩm gì hơn, và hai người họ đã tạo thành một “cặp đôi hoàn cảnh” ở bữa sáng tự chọn trên phà nửa tiếng trước. Lúc họ trở lại xe, cô đã hỏi liệu anh có phiền lòng không nếu cô chợp mắt một lát, và anh không phản đối. Họ đã làm việc không ngừng nghỉ từ chiều thứ Bảy rồi. Cả hai đã được các sếp của mình cho phép dành ra vài ngày để thu xếp kết thúc vụ án và dưỡng sức, và Hess đoán Thulin đã không được ngủ nhiều. Anh cũng biết ơn cô sâu sắc, bởi vì nếu cô không húc Genz trong cái xe đó thì có lẽ anh đã bị đâm chết rồi. Anh đã tìm thấy Thulin nằm bất tỉnh trên tuyết cách cái cây mà Genz bị treo một đoạn, và anh đã không thể nhận ra liệu những vết thương của cô có nghiêm trọng hay không. Vừa nghe thấy tiếng còi hú đang đến gần, anh lập tức bế cô lên và mang cô trở lại con đường hướng về phía những chiếc xe cấp cứu, đưa cô lên chiếc xe đầu tiên dừng lại để chở cô tới bệnh viện gần nhất.

“Vâng… gut… Tôi hiểu rồi… danke.”

Thulin ngắt máy, và đôi mắt cô đầy sức sống.

“Họ nói gì vậy?”

“Lực lượng đặc nhiệm đang đợi chúng ta ở một bãi đỗ xe cách địa chỉ kia năm kilomet. Một người địa phương nói rằng chắc chắn có một người phụ nữ sống trong ngôi nhà đó, và theo miêu tả thì cô ta trạc tuổi Astrid Bering.”

“Nhưng?”

Qua vẻ mặt của Thulin, Hess có thể nhận ra rằng còn có gì đó nữa, nhưng anh không thể đoán được liệu đó là điều tốt hay xấu.

“Người phụ nữ ấy sống rất khép kín, nhưng hình như có vài lần cô ta được nhìn thấy đi dạo trong rừng với một đứa trẻ chừng mười hai, mười ba tuổi mà cho đến giờ người ta vẫn nghĩ là con trai của cô ta…”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.