Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Trong cái bụng cá voi khổng lồ bằng sắt thép và đá được tạc thành tòa nhà hát opera lâu đời cũ kỹ, Rick Deckard nghe thấy âm vọng ồn ào và có đôi phần sai lệch của một buổi tập dượt đang diễn ra. Khi đi vào, gã nhận ra giai điệu: Cây sáo thần của Mozart, hồi đầu tiên, các cảnh cuối. Các nô lệ của anh người Moor – nói cách khác là dàn đồng ca – đã cất lời hát sớm mất một nhịp và điều này đã làm vô hiệu nhịp điệu đơn giản của những tiếng chuông thần.

Thật là thống khoái! Gã yêu Cây sáo thần. Gã vào một ghế ở dãy đẹp nhất trên tầng hai (dường như không ai để ý đến gã) và lấy thế ngồi thoải mái. Lúc này, Papageno trong bộ cánh lông chim diệu kỳ đã cùng Pamina cất những lời ca luôn khiến Rick rưng rưng nước mắt, mỗi lần và nếu tình cờ mà gã nghĩ đến.

Könnte jeder brave Mann

solche Glöckchen finden,

eine Feinde würden dann

ohne Muhe schwinden.[1]

À, Rick nghĩ, trong đời thực không tồn tại quả chuông thần nào khiến kẻ thù biến mất dễ dàng. Quá tệ. Và Mozart, không lâu sau khi viết Cây sáo thần, đã chết – ở tuổi ngoài ba mươi – vì bệnh thận. Và đã được chôn ở nấm mồ không có bia của kẻ nghèo hèn.

Nghĩ đến điều này, gã tự hỏi liệu Mozart có linh tính được rằng tương lai không tồn tại, rằng ông đã sử dụng hết chút thời gian nhỏ nhoi của đời mình hay không. Có lẽ thời gian của mình cũng đã hết, Rick nghĩ trong lúc xem buổi tập. Buổi tập này sẽ kết thúc, vở diễn sẽ kết thúc, các ca sĩ sẽ chết, và sau cùng, bản nhạc cuối cùng cũng bị hủy hoại bằng cách này hay cách khác. Rốt cuộc thì cái tên Mozart sẽ biến mất, bụi phóng xạ sẽ chiến thắng. Nếu không ở hành tinh này thì ở hành tinh khác. Chúng ta có thể lẩn tránh nó một thời gian. Như lũ người máy có thể lẩn tránh mình, và tồn tại thêm một khoảng thời gian hữu hạn. Nhưng mình sẽ hạ chúng hoặc tay săn thưởng khác sẽ hạ chúng. Theo một cách nào đó, gã nhận ra, mình cũng tham gia vào vòng tuần hoàn hỗn độn. Tập đoàn Rosen tạo ra và mình giải thể. Hoặc ít ra là họ hẳn nhìn sự việc theo cách đó.

Trên sân khấu, Papageno và Pamina đang bắt đầu đối thoại. Gã ngừng suy tưởng để lắng nghe:

Papageno: “Con của ta, chúng ta biết nói gì bây giờ?”

Pamina: “Sự thật. Đấy là điều chúng ta sẽ nói.”

Chồm người tới trước nhìn, Rick quan sát Pamina trong những lớp váy nặng nề, xoắn xuýt, chiếc khăn trùm đăng ten che kín mặt xuống vai. Gã xem lại phiếu thông tín, rồi ngả lưng, mãn nguyện. Mình đã lần thứ ba thấy người máy Nexus-6, gã nhận ra. Đây là Luba Luft. Có chút mỉa mai, cái cảm xúc gợi lên từ vai diễn của cô ta. Dù có đầy sức sống, hoạt bát và đẹp đẽ thế nào, một người máy bỏ trốn cũng khó có thể nói lên sự thật được, ít ra là về bản thân.

Trên sân khấu, Luba Luft đang hát, và gã ngạc nhiên vì độ du dương của giọng ca. Nó ngang tầm với những giọng ca hay nhất, thậm chí tương đương với những nhân vật đứng đầu trong bộ sưu tập lịch sử của gã. Tập đoàn Rosen đã làm ra cô ta quá tốt, gã phải thừa nhận. Và một lần nữa, gã nhìn nhận được mình, sub specie aeternitatis[2], là một kẻ phá hủy hình dạng, được gợi lên bởi những gì gã nghe và thấy ở đây. Có lẽ cô ta hoạt động càng hiệu quả, hát càng hay, thì mình lại càng cần đến hơn hết. Nếu người máy vẫn ở dạng hạ đẳng - như loại q-40 trước đây do Hội cộng sự Derain sản xuất – thì chẳng có vấn đề gì hết, và cũng chẳng cần đến kỹ năng của mình. Mình nên làm vào lúc nào đây, gã tự nhủ. Càng sớm càng tốt, hẳn vậy. Cuối buổi tập, khi cô ta vào phòng thay đồ.

“Đã hết hồi một, buổi tập tạm ngưng. Chúng ta sẽ tiếp tục sau một tiếng rưỡi nữa,” chỉ huy nói bằng tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức. Chỉ huy ra khỏi phòng, các nhạc công để nhạc cụ lại rồi cũng đi. Rick đứng lên, đi về phía cánh gà, tìm vào khu phòng thay đồ. Gã đi theo cuối đám diễn viên, chẳng vội vàng gì, và suy nghĩ. Tốt hơn là thế này, làm cho xong lập tức. Mình sẽ nói chuyện với cô ta và kiểm tra cô ta càng nhanh càng tốt. Ngay khi đã chắc chắn – nhưng về lý thuyết gã chỉ có thể chắc được sau khi kiểm tra. Biết đâu Dave đoán nhầm cô ta, gã phỏng đoán. Mình hy vọng thế. Nhưng gã ngờ là không. Ngay giờ, theo bản năng, linh cảm nghề nghiệp của gã đã lên tiếng. Và gã chưa bao giờ mắc sai lầm… trong suốt những năm làm ở Sở.

Chặn một vai quần chúng lại, gã hỏi đường tới phòng thay đồ của cô Luft. Diễn viên kia, vẫn đủ trang phục và hóa trang của vai lính cầm giáo Ai Cập, chỉ cho gã. Rick đến cánh cửa được chỉ, thấy một miếng giấy viết bằng mực dán lên cửa: PHÒNG RIÊNG CỦA CÔ LUFT, và gõ cửa.

“Mời vào.”

Gã đi vào. Cô gái ngồi bên bàn trang điểm, một bản nhạc bìa bọc vải đã cầm đến nát nhừ đặt mở trên đầu gối, đây đó đánh dấu bằng bút bi. Cô ta vẫn mặc đồ diễn và chưa tẩy trang, nhưng khăn trùm đã gỡ, chiếc khăn cô ta đặt lên giá. “Vâng?” cô ta nói, ngước lên. Lớp trang điểm sân khấu làm cặp mắt cô ta lớn hơn. Đôi mắt to màu nâu hạt dẻ nhìn chằm chằm gã không chớp. “Tôi đang bận, như anh thấy đấy.” Tiếng Anh của cô ta không lơ lớ chút nào.

Rick nói, “Cô quả là sánh ngang với Schwarzkopf.”

“Anh là ai?” Giọng cô ta dè dặt lạnh lùng – và còn một vẻ lạnh lùng kiểu khác, mà gã đã bắt gặp ở nhiều người máy khác. Lần nào cũng giống nhau: thông minh tuyệt vời, khả năng đạt được những thành công lớn, nhưng còn cả cái này nữa. Gã kinh tởm nó. Nhưng, không có nó, gã không thể lần ra chúng được.

“Tôi ở Sở Cảnh sát San Francisco.”

“Ồ?” Cặp mắt to và đăm đắm kia không chớp, không phản ứng. “Anh đến đây làm gì?” Giọng cô ta, kỳ quặc thay, nghe có vẻ lịch thiệp.

Gã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, mở cặp ra. “Tôi được cử đến đây để thực hiện bài kiểm tra nhân cách chuẩn với cô. Chỉ mất vài phút thôi.”

“Có cần thiết không?” Cô ta chỉ bản nhạc bìa bọc vải to tướng. “Tôi còn nhiều việc phải làm.” Giờ cô ta bắt đầu tỏ ra e ngại.

“Cần thiết.” Gã lấy ra dụng cụ Voigt-Kampff, bắt đầu lắp đặt.

“Kiểm tra IQ à?”

“Không. Thấu cảm.”

“Tôi phải đeo kính đã.” Cô ta với tay toan mở ngăn bàn trang điểm.

“Nếu cô có thể ghi chú bản nhạc mà không dùng kính, thì cô có thể thực hiện kiểm tra này. Tôi sẽ cho cô xem vài bức tranh, và hỏi vài câu. Trong khi đó…” Gã đứng lên bước về phía cô ta, và cúi xuống ấn miếng dán lưới cảm ứng lên má cô ta. “Và cái đèn này,” gã nói, điều chỉnh góc của đèn tia hẹp, “thế là xong.”

“Anh nghĩ tôi là người máy à? Phải vậy không?” Giọng cô ta đã bặt đi, gần như tắt lịm. “Tôi không phải người máy. Tôi còn chưa từng lên sao Hỏa. Tôi chưa bao giờ thấy người máy!” Hàng mi dài của cô ta run rẩy vô thức. Gã thấy cô ta đang cố tỏ ra bình thản. “Anh có thông tin rằng có một người máy trong số các diễn viên ư? Tôi sẵn lòng giúp anh mà. Nếu tôi là người máy, tôi có sẵn lòng giúp anh không?”

“Một người máy,” gã nói, “không quan tâm chuyện gì xảy ra với người máy khác. Đó là một trong những chỉ dấu mà chúng tôi lưu ý tìm.”

“Vậy thì, anh hẳn là người máy.”

Câu nói khiến gã dừng lại, gã nhìn cô ta.

“Bởi vì,” cô ta tiếp tục, “công việc của anh là giết chúng, phải không? Anh là thứ người ta gọi là…” Cô ta cố nhớ.

“Một kẻ săn thưởng,” Rick nói. “Nhưng tôi không phải người máy.”

“Bài kiểm tra anh muốn thực hiện với tôi.” Giọng cô ta lúc này đã bắt đầu hồi lại. “Anh đã thực hiện bao giờ chưa?”

“Rồi.” Gã gật đầu. “Rất rất lâu rồi, khi tôi lần đầu vào Sở Cảnh sát.”

“Có thể đó là ký ức giả. Không phải người máy đôi khi được trang bị ký ức giả sao?”

Rick nói, “Cấp trên của tôi biết có bài kiểm tra này. Việc kiểm tra là bắt buộc.”

“Có thể từng có một con người giống anh, và một lúc nào đó anh giết anh ta, rồi thế chỗ anh ta. Và cấp trên của anh không biết.” Cô ta mỉm cười. Như thể khuyến khích gã đồng ý.

“Chúng ta thực hiện kiểm tra thôi,” gã nói, lấy ra bảng câu hỏi.

“Tôi sẽ làm kiểm tra, nếu anh làm trước.”

Một lần nữa gã nhìn chằm cô ta, chưng hửng.

“Chẳng phải thế sẽ công bằng hơn sao?” cô ta hỏi. “Như thế tôi có thể chắc chắn về anh. Tôi không biết nữa. Anh có vẻ bất thường và khó ưa và kỳ quặc quá chừng.” Cô ta rùng mình, rồi mỉm cười. Đầy hy vọng.

“Cô không thực hiện bài kiểm tra Voigt-Kampff cho tôi được đâu. Làm thế cần kinh nghiệm đáng kể. Giờ hãy nghe cho kỹ. Những câu hỏi sẽ đưa ra các tình huống xã hội mà cô có thể gặp phải. Tôi muốn cô đưa ra câu trả lời cô sẽ làm gì trong tình huống đó. Và tôi muốn cô trả lời càng nhanh càng tốt. Một trong những yếu tố tôi ghi lại là độ trễ thời gian, nếu có.” Gã chọn câu hỏi đầu tiên. “Cô đang ngồi xem ti vi và bỗng nhiên nhìn thấy một con ong bắp cày bò trên cổ tay.” Gã xem đồng hồ, đếm giây. Và cũng xem hai cây kim.

“Ong bắp cày là gì thế?”

“Một loại ong rất to, đốt rất đau.”

“Ồ, lạ thật.” Đôi mắt đã lớn càng mở to như trẻ con, như thể gã vừa tiết lộ bí ẩn tuyệt cùng về sáng thế. “Chúng vẫn còn tồn tại sao? Tôi chưa hề thấy một con nào.

“Chúng đã chết dần vì bụi phóng xạ. Cô thực sự không biết ong bắp cày à? Cái hồi có ong bắp cày chắc cô đã sinh ra rồi chứ, chỉ mới…”

“Nói từ tiếng Đức cho tôi xem nào.”

Gã cố nhớ từ tiếng Đức chỉ ong bắp cày, nhưng không nghĩ ra. “Tiếng Anh của cô quá hoàn hảo mà,” gã tức giận nói.

“Ngữ âm của tôi,” cô ta sửa lại, “thì hoàn hảo. Phải như vậy, để còn diễn các vai trong nhạc của Purcell và Walton và Vaughan Williams[3]. Nhưng vốn từ của tôi không nhiều.” Cô ta e thẹn liếc nhìn gã.

“Wespe,” gã nói, khi nhớ ra từ tiếng Đức.

Ja, eine Wespe.” Cô ta cười. “Thế câu hỏi là gì nhỉ? Tôi quên mất rồi.”

“Thử câu khác đi.” Giờ thì phản ứng thế nào cũng không có ý nghĩa gì nữa. “Cô đang xem một bộ phim xưa trên ti vi, một bộ phim từ thời tiền chiến. Phim đang chiếu cảnh một bữa tiệc. Món khai vị” – gã bỏ qua phần đầu câu hỏi – “là chó hấp nguyên con nhồi cơm.”

“Không ai đi giết chó ăn thịt cả,” Luba Luft nói. “Chúng đáng giá một gia tài. Nhưng tôi đoán đó là chó giả. Phải không? Nhưng chó giả thì toàn dây điện và động cơ, không thể ăn được.”

“Thời tiền chiến,” gã nghiến răng.

“Tôi đâu có sống vào thời tiền chiến.”

“Nhưng cô đã xem phim xưa trên ti vi rồi chứ.”

“Phim đó có phải làm ở Philippines không?”

“Tại sao?”

“Bởi vì, ở Philippines người ta từng ăn chó hấp nhồi cơm. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó.”

“Nhưng cô trả lời thế nào? Tôi muốn biết phản ứng về mặt xã hội, cảm xúc, đạo đức của cô.”

“Với bộ phim ư?” Cô ta băn khoăn. “Tôi sẽ tắt phim và xem Buster Thân thiện.”

“Sao cô lại tắt đi?”

“Ồ,” cô ta nóng nảy nói, “ai thèm xem một bộ phim cũ bối cảnh ở Philippines chứ? Đâu có chuyện gì xảy ra ở Philippines ngoại trừ Cuộc hành quân chết chóc ở Bataan, và anh muốn xem thứ đó sao?” Cô ta trừng mắt căm phẫn nhìn gã. Trên mặt số, hai kim xoay đủ mọi hướng.

Sau một lát nghỉ, gã nói thận trọng, “Cô thuê một căn nhà gỗ trên núi.”

“Ja.” Cô ta gật đầu. “Tiếp đi, tôi đang đợi.”

“Trong một khu vực vẫn còn xanh.”

“Gì cơ?” Cô ta giơ tay đỡ tai. “Tôi không hiểu nghĩa lối nói đó.”

“Vẫn còn nhiều cây cối mọc. Ngôi nhà kiểu thôn quê làm từ gỗ thông đầy mắt, có lò sưởi lớn. Trên tường, người ta đã treo những bản đồ cũ, những tranh in Currier và Ives, và trên lò sưởi treo một cái đầu hươu, một con hươu đực trưởng thành, với bộ sừng hoàn chỉnh. Những người đi cùng cô ngưỡng mộ cách decor của ngôi nhà và…”

“Tôi không hiểu các từ ‘Currier’ hay ‘Ives’, hay ‘decor’,” Luba Luft nói. Tuy nhiên, cô ta dường như đang vật lộn cố hiểu nghĩa những từ đó. “Đợi đã.” Cô ta giơ hai tay sốt sắng. “Con chó nhồi cơm cà ri phải không. Cơm nấu với currier thành cơm cà ri. Trong tiếng Đức là curry.”

Gã không tài nào đoán ra được, dù cố gắng đến đâu, màn tung hỏa mù ngữ nghĩa của Luba Luft có chủ đích gì không. Sau khi cân nhắc, gã quyết định thử câu hỏi khác. Gã còn có thể làm gì khác đây? “Cô hẹn hò với một anh chàng, và anh ta mời cô đến thăm nhà anh ta. Khi cô tới đó…”

“Oh nein,” Luba cắt ngang. “Tôi sẽ không tới đó. Câu này thật dễ trả lời.”

“Câu hỏi không phải thế!”

“Anh nhầm câu hỏi à? Nhưng tôi hiểu câu này. Sao câu hỏi tôi hiểu được thì lại là câu hỏi nhầm? Không phải tôi cần phải hiểu ư?” Cô ta lo lắng khoa tay, vuốt má – và làm bong miếng dán tròn. Nó rơi xuống sàn, trượt đi, lăn vào dưới bàn trang điểm. “Ach Gott,” cô ta lẩm bẩm, cúi xuống nhặt lên. Một tiếng xoạc, tiếng vải rách - bộ trang phục công phu của cô ta.

“Để tôi lấy cho,” gã nói, và đẩy cô ta sang một bên. Gã quỳ xuống, mò dưới bàn cho đến khi ngón tay lần ra miếng dán.

Khi đứng lên, gã thấy họng súng laser đang chĩa vào mình.

“Mấy câu hỏi của anh,” Luba Luft nói bằng giọng nghiêm nghị và dứt khoát, “bắt đầu liên quan đến tình dục. Tôi đã nghĩ những câu hỏi cuối cùng sẽ đi đến đó. Anh không phải người của Sở Cảnh sát. Anh là kẻ biến thái hám dục.”

“Cô có thể xem giấy tờ của tôi.” Gã đưa tay tới túi áo. Một lần nữa, gã thấy tay mình run rẩy, như lúc gặp Polokov.

“Nếu anh thò tay vào túi,” Luba Luft nói, “tôi sẽ giết anh.”

“Dù sao cô cũng sẽ giết.” Gã tự hỏi sự thể sẽ ra sao nếu gã đã đợi đến khi Rachael Rosen tham gia cùng. Ồ, giờ nghĩ thì có ích gì đâu.

“Đưa tôi xem các câu hỏi của anh.” Cô ta giơ tay ra, và gã chuyển tập giấy một cách miễn cưỡng. “ ‘Trong tạp chí, cô bắt gặp một tấm hình màu nguyên trang chụp cô gái khỏa thân.’ Ồ, đây là một. ‘Cô có thai với một người đã hứa kết hôn với cô. Người đó bỏ cô theo người khác, là bạn thân của cô. Cô phá thai.’ Mô hình câu hỏi quá rõ ràng. Tôi sẽ gọi cảnh sát.” Vẫn cầm súng laser chĩa vào gã, cô ta lại đằng kia phòng, nhấc điện thoại hình lên, quay số tổng đài. “Cho tôi nối máy với Sở Cảnh sát San Francisco,” cô nói. “Tôi cần một cảnh sát.”

“Điều cô đang làm,” Rick nói, nhẹ nhõm, “là đúng đắn nhất rồi đấy.” Nhưng gã thấy lạ rằng Luba lại quyết định làm như thế, sao cô ta không giết gã đi là xong? Một khi cảnh sát đến, cơ hội của cô ta sẽ mất, và mọi chuyện sẽ thuận lợi cho gã.

Cô ta hẳn nghĩ cô ta là người, gã kết luận. Rõ ràng cô ta không biết.

Vài phút sau, trong khi Luba vẫn thận trọng chĩa súng laser vào gã, một cảnh sát tuần tra đến nơi, trong bộ cảnh phục xanh lơ cũ kỹ, mang súng và đeo quân hàm. “Được rồi,” anh ta nói ngay với Luba. “Bỏ cái đó đi.” Cô ta đặt súng laser xuống, và anh ta cầm lên kiểm tra xem có điện không. “Cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra ở đây?” anh ta hỏi cô. Trước khi cô ta kịp trả lời, anh ta quay sang Rick. “Anh là ai?” anh ta hỏi.

Luba Luft nói, “Anh ta vào phòng trang điểm của tôi. Trước giờ tôi chưa hề gặp anh ta. Anh ta giả vờ đang đi thăm dò ý kiến hay gì đó, anh ta muốn tôi trả lời câu hỏi. Tôi nghĩ cũng chẳng sao và bảo được thôi, rồi anh ta bắt đầu hỏi những câu tục tĩu.”

“Cho tôi xem giấy tờ của anh,” viên cảnh sát tuần tra nói với Rick, tay chìa ra.

Khi lấy thẻ căn cước ra, Rick nói, “Tôi là thợ săn thưởng của Sở.”

“Tôi biết hết đám thợ săn thưởng,” viên cảnh sát nói khi kiểm tra ví của Rick. “Của Sở Cảnh sát San Francisco à?”

“Cấp trên của tôi là Thanh tra Harry Bryant. Tôi đã tiếp quản danh sách của Dave Holden, bởi giờ Dave đang ở bệnh viện.”

“Tôi nói rồi đấy, tôi biết tất cả đám thợ săn thưởng,” tay cảnh sát tuần tra nói, “và tôi chưa bao giờ nghe tên anh.” Hắn trả thẻ ngành lại cho Rick.

“Cứ gọi cho Thanh tra Bryant đi.”

“Không có Thanh tra Bryant nào cả,” tay cảnh sát tuần tra nói.

Rick chợt hiểu chuyện gì đang diễn ra. “Anh là người máy,” gã nói với tay cảnh sát tuần tra. “Giống như cô Luft.” Gã đến điện thoại hình, nhấc máy lên. “Tôi sẽ gọi về Sở.” Gã tự hỏi không biết lúc nào sẽ bị hai người máy kia ngăn lại.

“Số máy là…” tên cảnh sát tuần tra nói.

“Tôi biết số,” Rick quay số, ngay lập tức nối máy với nhân viên tổng đài. “Cho tôi nói chuyện với Thanh tra Bryant,” gã nói.

“Xin hỏi ai đang gọi?”

“Tôi là Rick Deckard.” Gã đứng đợi, trong khi đó, ở một bên, tên cảnh sát đang lấy lời khai của Luba Luft. Cả hai đều không chú ý đến gã.

Một thoáng đợi, rồi khuôn mặt Harry Bryant xuất hiện trên màn hình. “Có chuyện gì thế?” Ông ta hỏi Rick.

“Chút rắc rối,” Rick nói. “Một kẻ trong danh sách của Dave đã gọi được một gã tự xưng là cảnh sát đến đây. Tôi không thể chứng minh với hắn tôi là ai. Hắn bảo hắn biết mọi thợ săn thưởng trong Sở, hắn chưa bao giờ nghe tên tôi.” Gã nói thêm, “Hắn cũng chưa bao giờ nghe tên ông.”

“Để tôi nói chuyện với anh ta.”

“Thanh tra Bryant muốn nói chuyện với anh.” Rick đưa điện thoại. Tay cảnh sát tuần tra dừng hỏi Luft và đi lại cầm máy.

“Cảnh sát Crams đây,” viên cảnh sát nói nhanh. Ngừng một lát. “A lô?” Hắn nghe ngóng, nói a lô vài lần nữa, chờ đợi, rồi trả cho Rick. “Không ai nghe cả. Và không có ai trên màn hình.” Hắn chỉ màn hình điện thoại và Rick thấy màn hình đã tắt.

Cầm điện thoại từ viên cảnh sát tuần tra, Rick nói, “Thanh tra Bryant?” Gã nghe ngóng, chờ đợi. Không có gì cả. “Để tôi gọi lại.” Gã gác máy, chờ đợi, rồi gọi lại số quen thuộc. Điện thoại đổ chuông, nhưng không ai trả lời. Điện thoại cứ đổ chuông hồi lâu.

“Để tôi gọi thử xem,” Crams nói, cầm lấy máy trên tay Rick. “Chắc anh quay nhầm số.” Hắn quay số. “Số máy là 842…”

“Tôi biết số.”

“Cảnh sát Crams đang gọi đây,” tay cảnh sát tuần tra nói vào điện thoại. “Ở Sở có ai là Thanh tra Bryant không?” Dừng một lát. “Vậy còn thợ săn thưởng Rick Deckard?” Dừng một lát nữa. “Anh có chắc không? Có thể mới gần đây – Ồ, tôi hiểu. Được rồi, cảm ơn. Không. Tôi kiểm soát được tình hình.” Crams ngắt máy, quay sang Rick.

“Tôi đã nối máy được với ông ấy, tôi đã nói chuyện với ông ấy. Ông ấy bảo muốn nói chuyện với anh. Chắc điện thoại có vấn đề. Kết nối bị gián đoạn đâu đó. Anh không thấy à – khuôn mặt Bryant đã xuất hiện trên màn hình rồi biến mất.” Gã cảm thấy hoang mang.

Crams nói, “Tôi lấy lời khai của cô Luft rồi, Deckard. Chúng ta hãy về Tòa Công lý, để tôi tạm giữ anh.”

“Được,” Rick nói. Quay sang Luba Luft, gã nói, “Lát nữa tôi sẽ quay lại. Tôi vẫn chưa kiểm tra cô xong đâu.”

“Hắn là đồ biến thái,” Luba Luft nói với Crams. “Hắn làm tôi sởn tóc gáy.” Cô ta run rẩy.

“Cô đang tập vở gì vậy?” Crams hỏi cô.

“Cây sáo thần,” Rick nói.

“Tôi không hỏi anh, tôi hỏi cô ấy.” Tay cảnh sát tuần tra khó chịu nhìn gã.

“Tôi nóng lòng muốn về Tòa Công lý, vấn đề này cần được giải quyết ngay.” Gã đi về phía cửa phòng, tay cầm cặp táp.

“Tôi phải khám anh trước.” Crams thoăn thoắt lục soát người gã, tìm được súng nghiệp vụ và súng laser của Rick. Hắn tịch thu cả hai, sau một lát ngửi họng súng. “Súng này mới bắn gần đây,” hắn nói.

“Tôi vừa thu hồi một người máy, xác hắn vẫn còn trong xe tôi, trên sân thượng.”

“Được rồi, chúng ta lên xem.”

Khi hai người họ bắt đầu rời phòng trang điểm, Luft theo họ đến cửa. “Hắn sẽ không quay lại đây đúng không anh cảnh sát? Tôi thực sự sợ hắn. Hắn rất lạ.”

“Nếu hắn còn giữ xác người nào đó hắn giết trong xe, hắn sẽ không quay lại đâu.” Hắn thúc Rick đi, và hai người đi thang máy lên sân thượng nhà hát.

Mở cửa xe Rick, Crams im lặng khám xác của Polokov.

“Một người máy, tôi được phái đi xử hắn. Hắn suýt nữa giết tôi bằng cách giả vờ…”

“Anh sẽ được lấy lời khai ở Tòa Công lý,” Crams cắt lời. Hắn áp giải Rick đến chiếc xe mang đầy đủ phù hiệu cảnh sát. Tại đây, qua điện đàm cảnh sát, hắn gọi cho người đến lấy xác Polokov. “Được rồi, Deckard,” hắn nói, khi ngắt máy. “Chúng ta đi.”

Chiếc xe tuần tra bật lên khỏi sân thượng và bay về phía Nam. Rick nhận thấy có gì đó không phải. Crams cho xe đi nhầm hướng.

“Tòa Công lý,” Rick nói, “ở phía Bắc, phố Lombard.”

“Đó là tòa nhà cũ, tòa nhà mới trên phố Mission. Tòa cũ, nó tàn lụi rồi, chỉ còn đống đổ nát. Nhiều năm rồi không ai dùng nó. Chắc lâu lắm rồi anh không bị bắt?”

“Đưa tôi đến đó, phố Lombard.” Giờ gã đã hiểu hết tất cả. Đã thấy những người máy phối hợp với nhau thì đạt được gì. Gã sẽ không sống qua nổi chuyến xe này. Đây có thể kết cục của gã, như đã suýt đến với Dave – và có lẽ cũng sắp xảy ra rồi.

“Cô gái kia khá xinh đấy chứ,” Crams nói. “Dĩ nhiên, với trang phục ấy, anh không thể biết hình dáng cô ta. Nhưng tôi dám chắc là rất được.”

“Thừa nhận anh là người máy đi.”

“Tại sao? Tôi không phải người máy. Anh làm sao thế, cứ đi lung tung giết người rồi tự thuyết phục mình họ là người máy à? Tôi có thể hiểu tại sao cô Luft lại sợ như vậy. Thật may cho cô ta là đã gọi chúng tôi.”

“Vậy hãy đưa tôi về Tòa Công lý trên phố Lombard.”

“Như tôi vừa nói…”

“Mất chừng ba phút thôi, tôi muốn xem. Mỗi sáng tôi đều đến làm việc ở đó. Tôi muốn thấy tận mắt rằng nó đã bị bỏ hoang nhiều năm, như anh nói.”

“Có lẽ anh là người máy,” Crams nói. “Với ký ức giả, như người ta vẫn cài cho chúng. Anh có bao giờ nghĩ đến điều đó chưa?” Hắn nhếch mép cười lãnh đạm và tiếp tục cho xe chạy về phía Nam.

Nhận ra kết cục thất bại của mình, Rick dựa lưng vào ghế, và trong vô vọng, chờ đợi chuyện xảy ra tiếp theo. Dù lũ người máy có dự định gì thì giờ chúng cũng đã khống chế được gã.

Nhưng mình đã hạ được một tên, gã tự nhủ, mình hạ được Polokov. Và Dave hạ được hai.

Lượn trên phố Mission, chiếc xe cảnh sát của Crams chuẩn bị đáp xuống.

[1] Nếu con người kiên gan, tìm được quả chuông ấy, thì những quân thù kia, biến đi dễ biết mấy.

[2] Tiếng Latin, tạm dịch: Từ góc độ vĩnh cữu.

[3] Henry Purcell, William Walton, Ralph Vaughan Williams: Những nhà soạn nhạc người Anh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.