Trong phòng khách sạn xa hoa và lộng lẫy, Rick Deckard ngồi đọc bản sao phiếu thông tin đánh máy về hai người máy Roy và Irmgard Baty. Hai trường hợp này có cả ảnh chụp từ xa - ảnh in màu 3D nhòe nhoẹt khó có thể nhìn rõ. Người phụ nữ, gã kết luận, trông khá quyến rũ. Tuy nhiên, Roy Baty lại khác. Trông đáng sợ hơn nhiều.
Một dược sĩ ở sao Hỏa, gã đọc. Hay ít nhất tên người máy này đã dùng bình phong ấy. Thực tế nhiều khả năng nó là một kẻ lao động chân tay, một kẻ làm đồng áng, khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn. Người máy có biết mơ không? Rick tự hỏi. Rõ ràng là có, thế nên thỉnh thoảng chúng mới giết chủ nhân của mình rồi trốn đến đây. Một cuộc sống tốt đẹp hơn, thoát cảnh nô lệ. Như Luba Luft, hát Don Giovanni và Đám cưới Figaro thay vì lao động khổ ải trên đồng ruộng khô cằn đầy sỏi đá, trên một thế giới thuộc địa về căn bản không thể sống nổi.
Roy Baty - theo như phiếu thông tin - mang cái vẻ uy quyền thế phẩm, sấn sổ và quyết đoán. Có thiên hướng suy tư thần bí, tên người máy này đã xướng lên ý định bỏ trốn tập thể, đẻ ra một ý thức hệ để biện minh cho cuộc đào thoát này bằng một ảo tưởng ngạo mạn là sự thiêng liêng của cái gọi là sự sống người máy. Ngoài ra, người máy này còn ăn trộm, và thí nghiệm, nhiều loại thuốc hòa trộn tâm trí, khi bị bắt thì kêu rằng nó hy vọng sẽ đưa người máy vào một trải nghiệm tập thể tương tự như đạo Mercer - thứ đã được cho rằng là mãi mãi đóng lại với người máy.
Câu chuyện này đượm một vẻ thương tâm. Một người máy thô bạo, lạnh lùng, lại hy vọng có một trải nghiệm sẽ không bao giờ đạt được do một khiếm khuyết cố ý khi sản xuất. Nhưng gã không thể thương xót nhiều cho Roy Baty. Từ những câu viết vội của Dave, gã ngờ ngợ cảm thấy ghê tởm tên người máy cụ thể này. Baty đã thử cưỡng ép tạo ra trải nghiệm hòa cảm đó cho mình… và sau đó, khi hỏng việc, nó đã kích động việc giết nhiều người… tiếp theo đó là cuộc bỏ trốn đến Trái đất. Và bây giờ, nhất là hôm nay, là cái việc tỉa dần tám người máy đầu tiên cho đến khi chỉ còn ba tên này. Và chúng, những thành viên còn lại của nhóm bất hợp pháp này, cũng sẽ chịu chung số phận, vì nếu gã không hạ được chúng thì sẽ có người khác làm việc đó. Thòi gian không đợi ai, gã nghĩ. Chu kỳ cuộc sống. Kết thúc ở đây, buổi hoàng hôn cuối cùng. Trước khi tới cõi im lặng của cái chết. Gã nhận thức trong việc này chứa một tiểu vũ trụ hoàn chỉnh.
Cánh cửa phòng khách sạn bật mở. “Chuyến bay mệt mỏi quá,” Rachael Rosen hổn hển nói khi bước vào, cô ta mặc áo khoác dài họa tiết vảy cá phối với áo lót và quần ngắn đồng màu. Ngoài cái túi chéo to đùng lộng lẫy ra, cô ta còn cầm theo một túi giấy. “Phòng đẹp đấy.” Cô ta xem đồng hồ. “Chưa đầy một giờ, tôi đi nhanh đấy chứ. Đây.” Cô ta đưa ra túi giấy. “Tôi mua một chai. Bourbon.”
“Kẻ tệ nhất trong tám kẻ vẫn còn sống. Kẻ tổ chức.” Gã giơ phiếu thông tin về Roy Baty cho cô ta. Rachael đặt túi giấy xuống và cầm lấy tờ giấy.
“Anh tìm được chỗ tên này chưa?” cô ta hỏi sau khi đọc.
“Tôi có số hiệu chung cư. Ở vùng ngoại ô, nơi có thể dăm ba tên đặc biệt thoái hóa, não kiến và não gà, đang phất phơ sống cái gọi là cuộc sống của chúng.”
Rachael chìa tay ra. “Cho tôi xem mấy cái kia.”
“Cả hai là nữ.” Gã đưa mấy tờ giấy cho cô ta, một là Irmgard Baty, và tờ kia là một người máy tự xưng là Pris Stratton.
Liếc nhìn tờ cuối, Rachael nói, “Ồ…” Cô ta ném mấy tờ giấy xuống, lại bên cửa sổ nhìn xuống trung tâm San Francisco. “Tôi nghĩ anh sẽ bị bất ngờ bởi tên cuối cùng. Có lẽ là không, có lẽ anh không quan tâm.” Cô ta tái mặt, giọng run rẩy. Trong thoáng chốc, cô ta đã trở nên bất ổn khác thường.
“Chính xác là cô đang lẩm bẩm chuyện gì thế?” Gã nhặt tờ giấy lên, xem kỹ, tự hỏi phần nào khiến Rachael lo lắng như vậy.
“Mở chai bourbon đi.” Rachael mang túi giấy vào phòng tắm, lấy hai cái ly, rồi quay lại. Cô vẫn có vẻ lơ đãng và bất an – và mải nghĩ. Gã nhận thấy những ý nghĩ đang che giấu bay vụt qua: những chuyển đổi hiện ra rõ trên khuôn mặt căng thẳng, mày nhíu lại. “Anh mở được không?” cô ta hỏi. “Anh biết nó đáng một gia tài đấy. Đây không phải rượu tổng hợp. Nó có từ thời tiền chiến, được làm từ nho xịn.”
Cầm chai rượu rồi mở ra, gã đổ rượu vào hai ly. “Cô nói xem có chuyện gì thế?” gã hỏi.
“Lúc điện thoại, anh bảo nếu tôi đến đây đêm nay, anh sẽ từ bỏ ba người máy còn lại. ‘Chúng ta sẽ làm việc khác,’ anh nói. Nhưng giờ chúng ta lại…”
“Cô nói xem chuyện gì khiến cô lo lắng?” gã nhắc lại.
Bướng bỉnh nhìn gã, Rachael nói, “Anh nói xem chúng ta sẽ làm gì thay vì cứ bận bịu lo lắng đến ba người máy Nexus-6 cuối cùng kia.” Cô ta mở cúc áo khoác, đem treo trong tủ. Lần đầu tiên gã có cơ hội nhìn kỹ cô ta.
Tỷ lệ cơ thể Rachael, gã nhận ra một lần nữa, thật kỳ lạ. Khối tóc đen dày dường như làm đầu cô ta to hẳn ra, và bộ ngực nhỏ xíu khiến cơ thể cô có dáng thanh mảnh, trông gần như trẻ con. Nhưng đôi mắt to đùng, với hàng mi trau chuốt, chỉ có thể là ở phụ nữ trưởng thành. Đôi mắt đó không còn gì giống với cô bé tuổi dậy thì. Rachael tì rất khẽ trên nửa bàn chân trước, và cánh tay cô gập ở khuỷu khi treo áo lên. Dáng đó, gã suy tư, là của một thợ săn thận trọng, kiểu những người châu Âu hiện đại đầu tiên. Dòng giống những thợ săn cao lớn, gã tự nhủ. Không chút thịt thừa, bụng phẳng, mông nhỏ và ngực nhỏ hơn nữa – Rachael được tạo khuôn theo kiểu người Celt xưa, săn chắc và quyến rũ. Dưới chiếc quần đùi ngắn, đôi chân thon gọn của cô ta có cái vẻ trung tính, phi nhục dục, không có quá nhiều đường cong gợi cảm. Tuy nhiên, ấn tượng tổng thể là tốt. Mặc dù, đó chắc chắn là ấn tượng về một thiếu nữ, không phải phụ nữ. Ngoại trừ cặp mắt bất an, ranh giảo.
Gã nhấp một ngụm. Sức mạnh của bourbon và mùi vị nồng đậm đầy quyền lực của nó đã trở thành điều gần như xa lạ với gã, và gã nuốt vào khó khăn. Rachael, ngược lại, uống rất ngọt chẳng thấy trắc trở gì.
Ngồi xuống giường, Rachel lơ đễnh vuốt khăn trải giường. Vẻ mặt cô ta lúc này trở nên rầu rĩ. Gã đặt ly xuống bàn cạnh giường, đến ngồi bên cô ta. Mặt giường lõm xuống dưới sức nặng của gã, và Rachael dịch sang chỗ khác.
“Cái gì thế?” gã hỏi. Với tay ra, gã nắm lấy tay cô. Bàn tay lạnh, xương xương và ươn ướt. “Chuyện gì khiến cô buồn bực vậy?”
“Cái mẫu Nexus-6 sau cùng khốn kiếp đó,” Rachael gắng sức giải thích, “cùng một mẫu với tôi.” Cô ta nhìn xuống khăn trải giường, thấy một sợi chỉ, và bắt đầu vo tròn. “Anh không để ý bản mô tả à? Chính là mô tả tôi đấy. Cô ta có thể để tóc và ăn mặc khác – cô ta thậm chí có thể mua bộ tóc khác. Nhưng khi gặp cô ta, anh sẽ hiểu ngay.” Rachael cười chua chát. “Thật hay vì tập đoàn đã thừa nhận tôi là người máy. Nếu không anh hẳn sẽ phát điên khi bắt gặp Pris Stratton. Hoặc có thể anh sẽ nghĩ cô ta là tôi.”
“Điều đó thì có gì phải bận tâm nhiều thế?”
“Khỉ thật, tôi sẽ có mặt khi anh thu hồi cô ta.”
“Có thể không. Có thể tôi sẽ không tìm thấy cô ta.”
“Tôi hiểu tâm lý của Nexus-6. Thế nên tôi đến đây. Thế nên tôi có thể giúp anh. Bọn họ đang lẩn trốn cùng nhau, cả ba còn lại. Bám quanh kẻ điên loạn tự xưng là Roy Baty. Hắn ta sẽ chủ mưu cuộc phòng ngự cuối cùng, then chốt và toàn lực đó.” Cô ta mím môi. “Chúa ơi,” cô ta nói.
“Vui lên nào,” gã nói. Gã ôm chiếc cằm nhỏ, nhọn trong lòng bàn tay, nâng đầu cô ta lên để cô nhìn thẳng gã. Không biết hôn người máy thì như thế nào, gã tự nhủ. Gã nghiêng người tới hôn vào đôi môi khô của cô. Không có phản ứng nào, Rachael vẫn đờ ra. Như thể không bị ảnh hưởng. Ấy nhưng gã cảm thấy không phải thế. Hay có lẽ chỉ là gã thầm ước thế.
“Tôi ước, rằng tôi biết điều đó trước khi đến đây. Nếu vậy tôi đã không bao giờ đến đây. Tôi nghĩ anh đang đòi hỏi quá nhiều. Anh biết tôi cảm thấy gì không? Về người máy Pris này?”
“Thấu cảm.”
“Cũng tương tự. Tôi đồng nhất mình với cô ta, tôi nói rồi đấy. Lạy Chúa, có lẽ đó là điều sẽ xảy ra. Trong lúc rối ren, anh sẽ thu hồi tôi, không phải cô ta. Và cô ta có thể quay lại Seattle và sống cuộc sống của tôi. Tôi chưa bao giờ cảm thấy điều này trước đây. Chúng tôi là máy móc, được đẻ ra theo khuôn như những nắp chai. Đó chỉ là một ảo ảnh khi nghĩ rằng tôi – cá nhân tôi – thực sự tồn tại. Tôi chỉ là đại diện cho một mẫu.” Cô ta rùng mình.
Gã không khỏi thấy nực cười. Rachael trở nên quá sướt mướt, ủ rũ. “Kiến không cảm thấy như vậy,” gã nói, “và chúng giống hệt nhau về mặt thể chất.”
“Kiến ấy à. Chúng không cảm thấy gì hết.”
“Song sinh cùng trứng. Họ không…”
“Nhưng họ vẫn khác biệt với người còn lại. Tôi hiểu rằng họ có thấu cảm, có mối ràng buộc đặc biệt.” Cô ta đến bên chai bourbon, bước chân hơi loạng choạng. Cô ta rót đầy ly và lại uống cạn. Cô ta đi vẩn vơ quanh phòng một lúc, lông mày nhíu vào nhau đăm chiêu, rồi, như thể tình cờ lướt qua gã, cô ta quay trở lại giường. Cô ta vung chân lên rồi duỗi người ra, tựa vào chồng gối dày bự. Và thở dài. “Quên ba người máy kia đi.” Giọng cô đầy mệt mỏi. “Tôi mệt quá, vì chuyến đi, tôi đoán vậy. Và vì tất cả những gì tôi biết được hôm nay. Tôi chỉ muốn ngủ.” Cô ta nhắm mắt lại. “Nếu tôi chết,” cô ta lẩm bẩm, “có lẽ tôi sẽ được tái sinh khi Hiệp hội Rosen đẻ ra con tiếp theo thuộc mẫu của tôi.” Cô ta mở mắt và nhìn chằm chằm gã một cách hung tợn. “Anh có biết, lý do thực sự tôi đến đây không? Lý do Eldon và những người nhà Rosen khác – người thật – muốn tôi đi cùng anh?”
“Để quan sát, để mô tả chính xác Nexus-6 thể hiện như nào mà bị lộ lúc làm bài kiểm tra Voigt- Kampff.”
“Lúc kiểm tra hoặc lúc khác. Tất cả những điều khiến nó khác con người. Rồi tôi sẽ báo cáo lại và công ty điều chỉnh thành phần DNS trong dung dịch ngâm hợp tử. Rồi chúng tôi sẽ có Nexus-7. Và khi chúng bị bắt, chúng tôi lại điều chỉnh và cuối cùng công ty sẽ có một mẫu robot không thể bị phát hiện.”
“Cô có biết Bài kiểm tra Cung phản xạ Boneli không?”
“Chúng tôi cũng đang nghiên cứu vấn đề hạch cột sống. Ngày nào đó bài kiểm tra Boneli cũng sẽ đi vào dĩ vãng.” Cô ta cười ngây thơ – chẳng ăn nhập gì với lời nói. Lúc này, gã không xác định được cô ta nghiêm túc đến mức nào. Một chủ đề có tầm khuynh đảo thế giới, nhưng được nêu ra một cách bông lơn. Có lẽ đó là đặc điểm của người máy, gã nghĩ. Không ý thức về mặt cảm xúc, không cảm thấy ý nghĩa thực sự điều cô ta nói. Chỉ có các định nghĩa lý trí, trống rỗng, bề ngoài về từng thuật ngữ khác nhau.
Và, hơn nữa, Rachael đã bắt đầu trêu chọc gã. Một cách khó nhận thấy, cô ta đã chuyển từ ca thán về tình cảnh của mình sang chế giễu về tình cảnh của gã.
“Chết tiệt nhà cô,” gã nói.
Rachael bật cười. “Tôi say rồi. Tôi không thể đi cùng anh. Nếu anh rời khỏi đây…” Cô ta ra hiệu xua gã đi. “Tôi sẽ ở lại, và ngủ, và anh sẽ kể cho tôi chuyện xảy ra sau.”
“Ngoại trừ, sẽ không có cái sau ấy, vì Roy Baty sẽ hạ tôi.”
“Nhưng đằng nào giờ tôi cũng không thể giúp gì anh nữa vì tôi say. Dù sao thì, anh cũng biết sự thật, cái bộ mặt trơn tuột, gồ ghề và khó chịu của sự thật. Tôi chỉ là người quan sát và tôi sẽ không can thiệp để cứu anh. Tôi không quan tâm Roy Baty có khử anh hay không. Tôi chỉ quan tâm tôi có bị khử hay không.” Cô ta mở to đôi mắt tròn. “Chúa ơi, tôi thấu cảm với chính mình. Và, anh hiểu không, nếu tôi tới tòa chung cư vùng ngoại ô tồi tàn kia…” Cô ta đưa tay ra, nghịch cúc áo gã. Bằng những cú xoáy chậm rãi, cô ta bắt đầu cởi cúc áo gã một cách dễ dàng. “Tôi không dám, vì người máy không trung thành với nhau, và tôi biết con Pris Stratton khốn kiếp sẽ tiêu diệt tôi và chiếm chỗ của tôi. Anh hiểu không? Cởi áo đi.”
“Tại sao?”
“Để chúng ta có thể lên giường.”
“Tôi đã mua một con dê Nubian màu đen. Tôi phải thu hồi ba người máy nữa. Tôi phải hoàn tất công việc và về nhà với vợ.” Gã đứng lên, đi vòng qua giường đến chỗ chai rượu bourbon. Gã đứng đó, cẩn trọng rót cho mình ly thứ hai. Hai tay gã, gã quan sát, chỉ run rất khẽ. Có lẽ vì mệt mỏi. Cả hai người đều mệt mỏi, gã nhận ra. Quá mệt mỏi, không đủ sức săn lùng ba người máy kia, và tên đáng gờm nhất trong cả đám là tên chỉ đạo.
Đứng đó, gã nhận ra, rất thình lình, rằng gã đã hình thành nỗi sợ lộ rõ, không thể chối cãi về tên người máy chủ chốt này. Tất cả đều trỏ vào Baty – đã trỏ vào hắn từ đầu. Đến lúc này, gã đã lần lượt đối mặt và thu hồi những hiện thân ngày càng hiểm độc hơn của Baty. Giờ đến chính Baty. Nghĩ đến đó gã cảm thấy nỗi sợ tăng lên. Gã đã sập bẫy nó hoàn toàn, bởi gã đã để nó tiến lại gần ý thức của mình. “Giờ thì tôi không thể đi mà không có cô,” gã nói với Rachael. “Tôi thậm chí không thể rời khỏi đây. Polokov đã tìm tôi. Garland gần như đã tìm ra tôi.”
“Anh nghĩ Roy Baty sẽ tìm anh?” Đặt ly không xuống, cô ta cúi người, với tay ra sau, cởi áo ngực. Cô ta tuột ra thoăn thoắt, rồi đứng lên, lắc lư, và cười toét khi thấy mình lắc lư. “Trong túi tôi, tôi có một thiết bị mà nhà máy tự động ở sao Hỏa làm ra, để phòng…” Cô ta nhăn mặt. “Phòng trường hợp khẩn… khẩn cấp, khi một người máy mới sản xuất đang được đưa vào kiểm tra chất lượng. Lấy ra đi. Nó giống như con sò. Anh sẽ thấy.”
Gã bắt đầu lục tìm trong túi. Như một phụ nữ thật, Rachael có đủ thứ phụ kiện có thể nghĩ ra trên đời giấu ở trong túi. Gã lục lọi mãi mà chưa tìm được.
Trong khi đó, Rachael tháo đôi ủng và cởi quần short. Đứng một chân, cô ta dùng đầu ngón chân kia khều miếng vải đã tuột rồi hất ra giữa phòng. Rồi cô ta buông người lên giường, lăn mình đến lần mò ly rượu, vô tình làm đổ ly rượu lên thảm sàn. “Mẹ kiếp,” cô ta nói, rồi lại loạng choạng đứng lên. Mặc mỗi quần lót, cô ta quan sát gã đang lục tìm trong túi, rồi với vẻ chủ ý và chú ý cẩn trọng, cô ta kéo chăn lên chui vào giường, rồi đắp chăn lại.
“Cái này ư?” Gã giơ lên quả cầu kim loại có nút bấm lòi ra.
“Cái đó sẽ làm người máy rơi vào trạng thái mê cứng,” Rachael nói, mắt cô ta nhắm lại. “Trong vài giây. Khiến nó ngưng hô hấp. Anh cũng thế, nhưng con người có thể hoạt động không cần hô hấp trong vài phút, nhưng dây thần kinh phế vị của người máy…”
“Tôi biết.” Gã đứng lên. “Hệ thần kinh tự chủ của người máy không tự kích hoạt và tự ngắt linh hoạt như hệ thần kinh của chúng tôi. Nhưng như cô nói, điều này không có tác dụng quá năm hoặc sáu giây.”
“Đủ lâu,” Rachael lẩm bẩm, “để cứu mạng anh. Vậy anh hiểu không…” Cô ta nhỏm dậy, ngồi thẳng trên giường. “Nếu Roy Baty xuất hiện ở đây, anh có thể cầm cái đó trong tay và anh có thể nhấn cái nút kia. Và trong khi Roy Baty bị đông cứng, không có không khí cung cấp cho máu, và tế bào não anh ta đang phân rã, anh có thể lấy súng laser giết Roy Baty.”
“Cô có súng laser, trong túi cô.”
“Súng giả. Người máy,” cô ta ngáp, mắt nhắm lại, “không được phép mang súng laser.”
Gã bước đến bên giường.
Rachael oằn mình, cuối cùng cũng lăn người nằm úp được, mặt vùi vào lớp trải giường trắng muốt. “Giường này trong sạch, cao quý, trinh nguyên,” cô ta tuyên bố. “Chỉ có những cô gái trong sạch, cao quý…” Cô ta tư lự. Rồi, “Người máy không thể sinh con,” cô ta nói. “Có phải đó là một thiệt thòi không?”
Gã cởi nốt quần áo cô ta. Lộ ra vùng bẹn trắng muốt, lạnh lẽo.
“Có phải đó là một thiệt thời không?” Rachael nhắc lại. “Tôi thực sự không biết, tôi không cách nào biết được. Có con cảm giác thế nào nhỉ? Mà, cảm giác được sinh ra là thế nào nhỉ? Chúng tôi không được sinh ra, chúng tôi không lớn lên, thay vì chết do bệnh tật hay tuổi già, chúng tôi tàn lụi đi như kiến. Lại kiến nữa. Tồn tại là như vậy đấy. Không phải các anh, tôi muốn nói tôi. Những cỗ máy phản xạ nhờ chất chitin, không thực sự sống.” Cô ta xoay đầu sang một bên, nói to, “Tôi không sống! Không phải anh sắp lên giường với một phụ nữ đâu. Đừng thất vọng, được chứ? Anh đã bao giờ làm tình với người máy chưa?”
“Chưa,” gã nói, cởi cà vạt và áo sơ mi.
“Như tôi hiểu thì – người ta bảo tôi – sẽ rất thuyết phục nếu anh không nghĩ quá nhiều về điều đó. Nhưng nếu anh nghĩ quá nhiều, nếu anh suy ngẫm về điều anh đang làm – thì anh không thể tiếp tục. Vì, hừm, các lý do tâm lý.”
Cúi người xuống, gã hôn lên bên vai trần của cô ta.
“Cảm ơn, Rick,” cô ta nói ủ rũ. “Tuy nhiên, hãy nhớ: đừng nghĩ về chuyện đó, cứ làm thôi. Đừng dừng lại và triết lý, vì từ quan điểm triết học, chuyện này thật thảm hại. Cho cả hai ta.”
“Sau đó, tôi vẫn có ý định tìm Roy Baty. Tôi vẫn cần cô ở đó. Tôi biết rằng súng laser cô mang trong túi là…”
“Anh nghĩ tôi sẽ thu hồi một trong mấy người máy cho anh ư?”
“Tôi nghĩ dù cô có nói gì, cô cũng sẽ hết lòng giúp tôi. Nếu không cô đã không nằm trên giường này.”
“Tôi yêu anh. Nếu tôi vào phòng và thấy một chiếc ghế sofa bọc bằng da của anh, tôi sẽ phản ứng rất mạnh khi kiểm tra Voigt-Kampff.”
Một lúc nào đó trong đêm nay, gã nghĩ khi tắt đèn bên giường, mình sẽ thu hồi một người máy Nexus-6 giống y hệt như cô gái trần truồng này. Chúa lòng lành ơi, gã nghĩ, cuối cùng mình đã làm như Phil Resch nói. Lên giường với cô ta trước, gã nhớ lại. Rồi giết cô ta. “Tôi không làm được,” gã nói, và lùi xa khỏi giường.
“Tôi ước là anh có thể,” Rachael nói. Giọng cô ta run rẩy.
“Không phải vì cô. Mà vì Pris Stratton, vì điều tôi phải làm với cô ta.”
“Chúng tôi không phải là một. Không quan tâm đến Pris Stratton. Nghe này.” Rachael lao người ngồi dậy. Trong bóng mờ, gã có thể nhận ra hình dáng thon gọn ngực lép. “Lên giường với đi, tôi sẽ thu hồi Stratton. Được chứ? Bởi tôi không chịu được đã đến thế này mà lại…”
“Cảm ơn cô,” gã nói, lòng biết ơn – chắc chắn vì chỗ bourbon – trỗi dậy trong lòng gã, siết chặt họng gã. Hai, gã nghĩ. Giờ mình chỉ còn hai tên phải thu hồi, chỉ có vợ chồng Baty thôi. Rachael có làm thế thật không nhỉ? Hiển nhiên. Người máy nghĩ và hành động như thế. Ấy nhưng gã chưa bao giờ trải qua điều gì thế này.
“Mẹ kiếp, lên giường đi,” Rachael nói.
Gã lên giường.