Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Trong ánh ban mai, dải đất phía dưới gã trải dài dường như đến vô tận, xám xịt và đầy rác rưởi. Những hòn cuội to như ngôi nhà đã lăn đến cạnh nhau rồi dừng lại, và gã nghĩ, Trông như một cái kho khi không còn hàng hóa. Chỉ còn lại những mảnh thùng sọt, những hộp chứa mà bản thân chúng chẳng cho biết điều gì. Gã nghĩ, có một thời người ta trồng trọt và trâu bò gặm cỏ ở đây. Một ý nghĩ thật sững sờ, rằng cái gì cũng có thể từng gặm cỏ ở đây.

Một nơi thật lạ lùng, để từng ấy điều tới chết.

Gã hạ xe xuống, bay là là trên mặt đất một lúc. Giờ thì Dave Holden sẽ nói gì về mình? Gã tự hỏi. Xét về mặt nào đó, mình giờ là thợ săn thưởng vĩ đại nhất từng có trên đời. Chưa ai thu hồi được sáu người máy Nexus-6 trong vòng hai bốn tiếng, và có lẽ không bao giờ còn có ai lặp lại được kỷ lục này. Mình phải gọi cho ông ta, gã tự nhủ.

Một sườn đồi lổn nhổn dâng lên trước mặt. Gã khiến xe bay lên khi thế giới kia đến quá gần. Mệt mỏi, gã nghĩ, mình không nên lái nữa. Gã tắt máy, cho xe trượt một lúc, rồi dừng xe lại. Nó va mạnh rồi nảy bật lên trên sườn đồi khiến đá rơi lổng chổng. Nó lao lên, cuối cùng kêu ken két, húc hắc rồi mới dừng hẳn.

Nhấc điện thoại trong xe lên, gã gọi về tổng đài ở San Francisco. “Cho tôi nối máy tới Bệnh viện Mount Zion,” gã bảo nhân viên tổng đài.

Ngay lập tức, một nhân viên tổng đài khác hiện lên màn hình điện thoại. “Bệnh viện Mount Zion.”

“Bệnh viện cô có bệnh nhân tên là Dave Holden. Có thể nói chuyện với ông ta được không? Ông ta có đủ sức trò chuyện không?”

“Xin chờ một lát, tôi sẽ kiểm tra, thưa ông.” Màn hình tạm thời tắt. Thời gian trôi đi. Rick hít một nhúm thuốc Dr. Johnson và rùng mình. Không có lò sưởi của xe, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh. “Bác sĩ Costa bảo ông Holden chưa nghe điện thoại được,” nhân viên xuất hiện trở lại và nói với gã.

“Việc của cảnh sát,” gã nói, giơ thẻ cảnh sát lên màn hình.

“Xin chờ một lát.” Một lần nữa nhân viên tổng đài biến mất. Một lần nữa Rick hít vào một hơi thuốc Dr. Johnson. Chất bạc hà trong thứ thuốc hít thật ghê tởm, nhất là lúc sáng sớm. Gã kéo cửa kính xuống và ném cái hộp thiếc nhỏ màu vàng xuống sỏi. “Không, thưa ông,” nhân viên tổng đài nói khi xuất hiện trở lại trên màn hình. “Bác sĩ Costa nghĩ tình trạng của ông Holden không cho phép nghe điện thoại của ai, dù cấp thiết ra sao, cho tới ít nhất là…”

“Được rồi,” Rick nói. Gã gác máy.

Không khí cũng có vị kinh tởm. Gã kéo cửa kính lên. Dave thực sự đã bỏ cuộc chơi, gã ngẫm nghĩ. Không hiểu sao chúng không hạ được mình? Vì mình hành động quá nhanh, gã kết luận. Tất cả trong một ngày, chúng không thể ngờ được. Harry Bryant nói đúng.

Lúc này xe trở nên quá lạnh, nên gã mở cửa bước ra. Một cơn gió độc bất chợt xuyên qua lớp áo, và gã bắt đầu bước đi, hai tay xoa vào nhau.

Giá nói chuyện được với Dave cũng đáng, gã kết luận. Dave hẳn sẽ hoan nghênh điều mình làm. Nhưng ông ta hẳn cũng sẽ hiểu phần kia, phần mà mình nghĩ cả Mercer cũng không thể lĩnh ngộ được. Vói Mercer, mọi chuyện đều dễ dàng, gã nghĩ, vì Mercer chấp nhận mọi chuyện. Không có gì xa lạ với ông ta. Nhưng điều mình vừa làm, điều đó đã trở nên xa lạ với mình. Kỳ thực, mọi thứ ở mình đã trở nên trái tự nhiên. Mình đã trở thành một bản thân trái tự nhiên.

Gã bước đi, lên sườn đồi, và cứ mỗi bước chân sức nặng đè lên gã cứ tăng dần. Quá mệt mỏi, gã nghĩ, không thể leo lên nữa. Gã dừng lại, quệt tay lau giọt mồ hôi nhói buốt trong mắt, những giọt nước mắt mặn chát toát ra từ da, từ toàn bộ cơ thể đau nhức của gã. Rồi, tức giận bản thân, gã nhổ – nhổ bằng lòng căm phẫn và khinh bỉ, dành cho mình, bằng sự căm ghét tột cùng, xuống mặt đất cằn khô. Lúc ấy gã nối tiếp cuộc lê thân trên sườn dốc, khung cảnh xa lạ và cô đơn, cách xa vạn vật. Không có gì sống ở đây trừ gã.

Nóng. Lúc này, trời đã trở nên nóng bức. Rõ ràng thời gian đã trôi đi. Và gã thấy đói. Chúa mới biết bao lâu rồi gã chưa ăn. Cơn đói và cái nóng cộng lại, tạo thành cái vị độc địa tựa như thất bại. Đúng vậy, gã nghĩ, chính là như thế: mình đã thất bại theo cách mơ hồ nào đó. Bởi đã giết những người máy ư? Bởi Rachael giết con dê của mình ư? Gã không biết, nhưng giữa khi đang lần đường bước tới, với tấm màn phủ mơ hồ và gần như ảo giác treo lơ lửng trong đầu, tới một lúc gã thấy mình ở một điểm, mà không hề biết làm sao lại như vậy, chỉ một bước chân nữa là rơi xuống vách đá gần như chắc chắn chết người – rơi xuống một cách bẽ bàng và vô vọng, gã nghĩ, cứ rơi mãi rơi mãi, mà còn không ai chứng kiến. Ở đây không có ai để ghi lại sự hèn hạ của gã hay bất kỳ ai khác, và bất cứ lòng can đảm hay kiêu hãnh nào biểu lộ ra ở thời điểm cuối cùng cũng sẽ không ai ghi nhận: những hòn đá chết, những đám cỏ bị bụi tàn phá héo khô và đang chết, chúng không nhận thức được gì, không nhớ lại điều gì, về gã hay bản thân chúng.

Đúng lúc đấy, viên đá đầu tiên – và hoàn toàn không phải cao su hay xốp mềm – đập trúng gã ở vùng bẹn. Và cơn đau - nhận thức đầu tiên về sự cô độc tuyệt đối và đau đớn tột cùng - chạm vào gã khắp toàn thân dưới hình dạng thực không hề che giấu.

Gã dừng lại. Và rồi, như được thúc đẩy – sự thúc đẩy vô hình nhưng có thật, không cho phép phản kháng – gã tiếp tục leo lên. Lăn lên phía trên, gã nghĩ, như những hòn đá, mình đang tiến lên như những hòn đá, không có ý chí. Không hề có ý nghĩa gì.

“Mercer,” gã nói, thở hổn hển. Gã dừng lại, đứng im. Trước mặt gã, gã nhận ra một dáng người mờ nhạt, bất động. “Wilbur Mercer! Ông đấy ư?” Chúa ơi, gã nhận ra. Đó là bóng của mình. Mình phải rời khỏi đây, xuống ngọn đồi này!

Gã bò xuống. Một lần, gã ngã, những đám mây bụi che mờ tất cả, và gã chạy trốn bụi – gã chạy nhanh hơn, trượt chân và vấp ngã trên những viên sỏi rời ra. Phía trước, gã thấy xe mình đang đỗ. Mình đã trở xuống đây, gã tự nhủ. Mình đã rời khỏi ngọn đồi. Gã kéo cửa xe, chui vào. Ai ném đá vào mình nhỉ? Không ai cả. Nhưng tại sao chuyện đó khiến mình bận tâm? Mình đã trải qua trước đây rồi, lúc hòa cảm. Trong khi dùng hộp thấu cảm, như những người khác. Chuyện này không có gì mới. Nhưng mà có mới. Bởi vì, gã nghĩ, lần này mình có một mình.

Gã run lẩy bẩy, lấy một hộp thuốc hít mới ở trong ngăn đựng đồ ô tô, bóc dải băng dính quanh nắp ra, gã hít một nhúm lớn, nghỉ ngơi, ngồi nửa trong nửa ngoài xe, chân đặt trên nền đất bụi khô cằn. Đáng ra mình không nên bay tới đây, gã nhận ra. Và giờ gã thấy mình quá mệt mỏi, không đủ sức quay lại.

Giá mình nói chuyện được với Dave, gã nghĩ, hẳn mình sẽ ổn. Mình có thể rời khỏi đây, về nhà đi ngủ. Mình vẫn có con cừu điện và có việc làm. Sẽ có thêm người máy phải thu hồi. Sự nghiệp của mình chưa kết thúc. Mình còn chưa thu hồi người máy cuối cùng đang tồn tại. Có lẽ là vì vậy, gã nghĩ. Mình sợ không còn con nào nữa.

Gã xem đồng hồ. Chín giờ ba mươi.

Gã nhấc điện thoại, gọi về Tòa Công lý ở Lombard. “Cho tôi nói chuyện với Thanh tra Bryant,” gã nói với nhân viên trực tổng đài cảnh sát, cô Wild.

“Thanh tra Bryant không có trong phòng, thưa anh Deckard. Ông ấy lấy xe đi rồi, nhưng tôi không nối máy được. Hẳn ông ấy tạm thời rời xe.”

“Ông ấy có bảo định đi đâu không?”

“Việc gì đó liên quan tới những người máy anh thu hồi tối qua.”

“Cho tôi nói chuyện với thư ký của tôi.”

Một lát sau, khuôn mặt tam giác, màu cam của Ann Marsten xuất hiện trên màn hình, “Ồ, anh Deckard, Thanh tra Bryant đang tìm anh. Tôi nghĩ ông ấy định đưa tên anh lên Giám đốc Cutter để tuyên dương. Vì anh đã thu hồi sáu…”

“Tôi biết mình đã làm gì.”

“Chuyện này trước đây chưa bao giờ xảy ra. Ồ, còn nữa, anh Deckard, vợ anh gọi. Chị ấy muốn biết anh có sao không. Anh có sao không?”

Gã không nói gì.

“Dù sao, có lẽ anh nên gọi báo cho chị ấy biết. Chị ấy nhắn là sẽ ở nhà chờ tin anh.”

“Cô biết tin con dê nhà tôi chưa?”.

“Không. Tôi còn không biết anh có dê.”

“Chúng đã lấy con dê của tôi.”

“Ai cơ, anh Deckard? Bọn trộm động vật à? Chúng ta vừa nhận được báo cáo về một băng mới, rất lớn, có lẽ thiếu niên, đang hoạt động ở…”

“Bọn trộm sự sống.”

“Tôi không hiểu, anh Deckard.” Cô Marsten nhìn gã chăm chú. “Anh Deckard, trông anh thật tệ. Rất mệt mỏi. Và Chúa ơi, má anh chảy máu kìa.”

Gã đưa tay lên và cảm thấy máu. Vì viên đá, có lẽ vậy. Rõ ràng không chỉ có một viên đá trúng vào gã.

“Trông anh… giống như Wilbur Mercer.”

“Đúng vậy, tôi là Wilbur Mercer. Tôi đã vĩnh viễn hòa nhập với ông ta. Và tôi không thể tách ra lại được. Tôi đang ngồi đây chờ tách ra. Đâu đó gần biên giới Oregon.”

“Chúng tôi có nên cho người tới đó không? Cho xe Sở đến đón anh?”

“Không, tôi không còn làm ở Sở nửa.”

“Rõ ràng hôm qua anh làm việc quá nhiều, anh Deckard,” cô ta nói giọng trách móc. “Điều anh cần lúc này là về nằm yên trên giường thật lâu. Anh Deckard, anh là thợ săn thưởng giỏi nhất, thợ giỏi nhất từng có ở Sở. Tôi sẽ báo Thanh tra Bryant khi ông ấy quay lại văn phòng. Anh về nhà nghỉ đi. Gọi ngay cho vợ anh đi, anh Deckard, vì chị ấy cực kỳ lo lắng. Tôi nhận ra mà. Bộ dạng cả hai người kinh khủng lắm.”

“Đó là vì con dê của tôi, không phải vì đám người máy. Rachael đã nhầm – tôi không khó khăn gì thu hồi chúng cả. Và kẻ đặc biệt kia cũng sai, rằng tôi không thể hòa cảm được với Mercer nữa. Người duy nhất đúng là Mercer.”

“Tốt hơn anh nên quay lại Khu vực Vịnh đi, anh Deckard. Ở nơi có nhiều người. Ở gần Oregon chẳng có gì sống được hết, không phải ư? Anh không có một mình chứ?”

“Lạ thật,” Rick nói. “Tôi đã có ảo giác tuyệt đối, tột cùng và hoàn toàn chân thực rằng tôi đã trở thành Mercer và người ta bắt đầu ném đá tôi. Nhưng không giống như khi cô cầm quai hộp thấu cảm đâu. Khi cô dùng hộp thấu cảm, cô cảm thấy cô ở cùng Mercer. Điểm khác là tôi không ở cùng ai cả, tôi chỉ có một mình.”

“Người ta đang bảo Mercer là trò giả đấy.”

“Mercer không giả, trừ phi thực tại là giả.” Ngọn đồi này, gã nghĩ. Bụi này và vô số những viên đá này, viên nào cũng khác với những viên còn lại. “Tôi sợ, rằng tôi không thể thôi làm Mercer được. Một khi đã bắt đầu thì đã quá muộn không còn quay lại được nữa.” Mình sẽ phải leo lên đồi tiếp ư? Gã tự hỏi. Mãi mãi, như Mercer… mắc kẹt trong sự vĩnh cửu. “Tạm biệt.” Gã nói, và toan ngắt máy.

“Anh sẽ gọi cho vợ anh chứ? Anh hứa chứ?”

“Tôi hứa.” Gã gật đầu. “Cảm ơn Ann.” Gã ngắt máy. Nằm trên giường à, gã nghĩ. Lần gần đây nhất mình lên giường là cùng Rachael. Vi phạm một đạo luật. Giao cấu với người máy hiển nhiên là trái luật, ở đây và kể cả ở thế giới thuộc địa. Cô ta hẳn giờ đã về Seattle. Với đám nhà Rosen khác, cả người thật và máy dạng người. Ước gì tôi có thể làm với cô điều cô đã làm với tôi, gã nghĩ. Nhưng không thể làm thế với người máy, vì chúng không quan tâm. Nếu tôi giết cô đêm qua, con dê của tôi hẳn còn sống. Tôi đã quyết định sai lầm ở đó. Đúng, gã nghĩ, tất cả đều có thể quy về lúc đó và về thời điểm tôi lên giường với cô. Dù sao cô nói đúng một điều, chuyện đó làm tôi thay đổi. Nhưng không theo cách cô dự đoán.

Theo một cách tồi tệ hơn nhiều, gã kết luận.

Nhưng mình không thực sự quan tâm. Không quan tâm nữa. Không còn nữa, gã nghĩ, sau chuyện xảy ra với mình ở đó, gần đỉnh đồi. Mình không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nếu mình leo đến đỉnh. Bởi vì đó là nơi dường như Mercer chết, là nơi biểu tượng cho chiến thắng của Mercer, là nơi kết thúc của hành trình.

Nhưng nếu mình là Mercer, gã nghĩ, mình không thể chết, trong mười ngàn năm nữa cũng không. Mercer là bất tử.

Một lần nữa gã nhấc máy lên, toan gọi cho vợ.

Và đông cứng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.